Lần này Kỷ Ngọc không vào kinh dự thi, ngay cả phu quân của Kỷ Vận là Tề T.ử Kiệt cũng không tới. Trước đó Kỷ Đào còn tưởng sẽ gặp họ, nào ngờ từ đầu tới cuối đều không thấy bóng dáng.

Thấy họ bước vào, Kỷ Đào đứng dậy tiến lên, khom người hành lễ với Hồ thị và Kỷ Quân.

- Đại bá, đại bá mẫu, đại ca.

Kỷ Quân hài lòng gật đầu:

- Ngồi đi.

Kỷ Duy có phần kích động, bước tới hỏi:

- Đại ca, huynh đến kinh thành từ khi nào vậy? Ta hoàn toàn không biết.

- Đến từ mấy hôm trước rồi, vừa thu xếp ổn thỏa xong là tới tìm Đào Nhi ngay. Nhà của Thám hoa lang, thật sự rất dễ tìm… - Nói xong, ông bật cười ha hả.

Hồ thị cũng cười:

- Năm nay Ngọc Nhi với T.ử Kiệt bị lỡ mất cơ hội, không theo kịp, thật đáng tiếc.

Kỷ Đào chỉ mỉm cười, không đáp lời.

Hồ thị nhìn Dương ma ma đứng bên cạnh, cười nói:

- Trong nhà đông người như vậy, chỉ có một mình Dương ma ma thì làm sao xoay xở nổi? Sợ là sẽ tiếp đãi không chu toàn. Hay là để ta đưa thêm mấy bà t.ử và nha hoàn tới nhé?

- Không cần đâu ạ. - Kỷ Đào từ chối. - Đa tạ đại bá mẫu đã quan tâm.

Liễu thị cũng nói:

- Chúng ta tự nấu cơm được.

- Như vậy sao được? - Hồ thị ngạc nhiên. - Thiên Dược giờ đã là quan thất phẩm. Có bà t.ử và nha hoàn hầu hạ chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Nụ cười trên mặt Liễu thị nhạt đi đôi chút:

- Không sao, chúng ta vốn xuất thân nông gia, bây giờ sống ở nơi này vốn đã chẳng có việc gì làm. Nếu ngay cả cơm nước cũng không tự tay nấu nữa thì e rằng sẽ không quen.

Hồ thị nghẹn lời, một lúc sau mới nói:

- Thôi thì theo ý muội vậy. Ta cũng chỉ có ý tốt thôi.

Bên kia, Kỷ Duy và Kỷ Quân vẫn đang trò chuyện rất vui vẻ.

Đợi đến khi Lâm Thiên Dược trở về, bầu không khí càng thêm náo nhiệt. Kỷ Ngọc kéo Lâm Thiên Dược hỏi chuyện kỳ thi Hội và thi Đình năm nay.

Lâm Thiên Dược đều kiên nhẫn kể lại, không khí trong phòng nhất thời vô cùng hòa hợp.

Điền thị chỉ ra ngoài gặp mọi người một lát rồi lại vào bếp nấu cơm cùng Dương ma ma. Kỷ Đào bế đứa bé giao cho Lâm Thiên Dược, dứt khoát cũng đi theo vào bếp.

Bên ngoài chỉ còn lại Liễu thị tiếp chuyện Hồ thị.

Trong bếp, Điền thị đang thái rau, liếc nhìn ra ngoài rồi không nhịn được hỏi:

- Đào Nhi, đó chính là đại bá mẫu của con sao? Hình như ta nghe nói bà ấy là phu nhân quan tứ phẩm?

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.

Điền thị vẫn không ngừng tay:

- Không hiểu sao, vừa nhìn thấy bà ấy là ta đã thấy sợ.

Kỷ Đào bật cười:

- Nương, nương không cần sợ bà ấy đâu. Mọi người đều là họ hàng, sau này cũng đâu ở cùng nhau.”

Trong lòng Kỷ Đào, Kỷ Quân và Hồ thị vẫn được xem là người thân.

Hồ thị thế nào nàng không tiện nhận xét, nhưng Kỷ Quân quả thực rất để tâm đến Kỷ Duy.

Cơm nước làm xong cũng chỉ là những món ăn bình thường. Kỷ Đào đâu biết Kỷ Quân sẽ tới, nên số thức ăn trong nhà đều là đồ Dương ma ma mua từ sáng.

Lần này Dương ma ma không ngồi cùng bàn ăn mà dẫn theo hai nha hoàn hầu hạ Hồ thị sang gian phòng khác dùng bữa.

Hồ thị chỉ ăn một bát nhỏ rồi đặt đũa xuống. Kỷ Đào liếc thấy nhưng cũng không khuyên thêm.

Ngược lại, Kỷ Ngọc chẳng hề kén chọn. Hắn và Kỷ Quân mỗi người ăn liền hai bát lớn, hoàn toàn không có vẻ gì là chê bai.

Ăn xong, trời đã gần tối, Kỷ Quân đứng dậy cáo từ. Kỷ Duy và Lâm Thiên Dược đều ra ngoài tiễn. Kỷ Đào cùng Liễu thị đưa Hồ thị ra tận cổng.

- Đại bá mẫu đi thong thả.

Hồ thị quay người lại, nắm lấy tay Kỷ Đào:

- Đừng tiễn nữa. Đào Nhi, nếu có thời gian thì ghé nhà ta nhé, thăm Vận tỷ tỷ của con một chút. Dạo này tâm trạng nó không tốt, mấy hôm trước còn nhắc tới con đấy.

Trong lòng Kỷ Đào có chút tò mò, không hiểu vì sao Kỷ Vận lại đang ở nhà mẹ đẻ nhưng ngoài miệng vẫn đáp:

- Con sẽ tới ạ.

Đợi họ đi xa, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đứng trước cửa nhìn theo chiếc xe ngựa dần khuất bóng.

Đúng lúc ấy, cửa nhà họ Phương bên cạnh mở ra, Tô Lâm Nương thò đầu ra ngoài:

- Lâm phu nhân, vừa rồi là ai vậy? Nhìn dáng vẻ giống quan viên trong triều lắm. Hôm nay sao lại không đi nha môn?

Dạo gần đây sắc mặt nàng ta hồng hào hơn nhiều. Phương Lập và nương hắn ngày ngày chăm sóc nàng ta rất chu đáo, đồ ăn thức uống đều là thứ tốt.

Kỷ Đào chỉ đáp ngắn gọn:

- Người thân nhà ta.

Rõ ràng Tô Lâm Nương không hài lòng với câu trả lời ấy:

- Đây đâu phải thân bình thường, nếu không thì sao cả nhà đều kéo tới như vậy? Hóa ra nhà các người còn có đại thần trong triều làm thân thích, chẳng trách Lâm đại nhân có thể đỗ Thám hoa.

- Phương phu nhân thận trọng lời nói. - Sắc mặt Kỷ Đào trở nên nghiêm túc.

Lời này nghe thế nào cũng đầy mùi chua chát, còn ngầm ám chỉ vị trí tiến sĩ nhất giáp của Lâm Thiên Dược là nhờ Kỷ Quân.

Đương nhiên Kỷ Đào không thể nhận, cho dù chỉ là nói đùa cũng không được nhưng liên quan đến gian lận khoa cử, tuyệt đối không phải chuyện có thể tùy tiện đem ra đùa cợt.

Thấy sắc mặt nàng nghiêm nghị, Tô Lâm Nương xua tay:

- Chỉ là câu nói đùa thôi mà, Lâm phu nhân nghiêm túc quá rồi.

Ánh mắt Kỷ Đào hơi lạnh đi:

- Không phải ta nghiêm túc quá mức, mà là lời vừa rồi của Phương phu nhân có vấn đề. Phu quân ta là Thám hoa được chính tay Hoàng thượng ra đề và ngự b.út điểm chọn từ hơn hai trăm tân khoa tiến sĩ. Chẳng lẽ chuyện ấy lại do người khác thao túng được sao?

Chương 273 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 14] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia