Thấy Kỷ Đào chỉ vài câu đã kéo cả Hoàng đế vào chuyện, Tô Lâm Nương đành nói:
- Là ta sai, được chưa? Ý ta vốn là Lâm đại nhân có danh sư chỉ điểm, không ngờ ngươi lại nghĩ xa đến thế...
Kỷ Đào bỗng dịu sắc mặt, mỉm cười:
- Chắc là vì Phương phu nhân đang m.a.n.g t.h.a.i nên ngày thường suy nghĩ nhiều quá thôi.
Sắc mặt Tô Lâm Nương lập tức biến đổi.
Hôn kỳ của nàng ta diễn ra quá gấp. Mọi người tuy đều ngầm đoán được nguyên nhân nhưng vì đều là đồng liêu nên không ai muốn xé rách mặt mũi, càng chẳng ai nói thẳng chuyện đó trước mặt nàng ta.
Nàng ta thật không ngờ Kỷ Đào lại có thể trực tiếp nói ra như vậy.
Lâm Thiên Dược từ lâu đã mất kiên nhẫn, hắn kéo tay Kỷ Đào:
- Phương phu nhân cứ tự nhiên, phu thê chúng ta xin về trước.
- Đừng tức giận.
Lâm Thiên Dược khẽ cười:
- Ta đâu có tức.
Kỷ Đào quay đầu cười đáp:
- Nàng ta không dám nói bậy đâu.
Quả thật là vậy, chuyện Tô Lâm Nương mang thai, người khác dù có nghi ngờ cũng không dám tùy tiện bàn tán.
Nhưng Kỷ Đào thì khác, chính Phó đại phu đã bắt mạch xác nhận.
Người ngoài không biết, nhưng bản thân Tô Lâm Nương hiểu rõ tình trạng của mình hơn ai hết. Vì thế nàng ta đương nhiên không dám đắc tội Kỷ Đào đến mức quá đáng.
Kỷ Quân trở về kinh báo cáo công vụ. Chỉ là không biết sau này ông có được giữ lại kinh thành hay không.
Nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng ông không phạm lỗi gì mà đã không có lỗi thì rất có khả năng sẽ được thăng chức.
Lâm Thiên Dược vẫn như thường lệ mỗi ngày đều đến Hàn Lâm viện. Tuy nhiên Kỷ Quân tới kinh cũng không hề cố ý che giấu hành tung nên gười có tâm đều biết hắn có một mối thân thích đầy thế lực. Vì thế những người vốn đã khách khí với hắn nay lại càng cẩn trọng hơn vài phần.
Cuộc sống của Kỷ Đào thì không có gì thay đổi. Mỗi ngày nàng bận rộn chăm con, rảnh rỗi lại sang thăm Cù Thiến.
Ngược lại, Lạc phu nhân ở đối diện thường xuyên sang chơi hơn.
- Bây giờ ta chỉ thấy may mắn vì phát hiện sớm. - Lạc phu nhân ngồi trong sân nhà Kỷ Đào, gió nhẹ thổi qua, không quá oi bức.
Chuyện liên quan đến nữ nhi người ta, Kỷ Đào không tiện tiếp lời, nàng chỉ mỉm cười.
Lạc phu nhân tự nhiên cũng nhận ra sự giữ khoảng cách ấy, bà không giấu giếm, cười nói:
- Ngươi là người cẩn thận. Ta chỉ là trong lòng bức bối, muốn tìm người tâm sự đôi câu thôi. Ta biết ngươi sẽ không nói lung tung.
Kỷ Đào không biết nên nói gì.
Không nói lung tung, chẳng phải đang xem nàng như cái sọt đựng tâm sự hay sao? Đại khái là vậy.
- Lúc đầu, Tô Cát An chính là người mà phu quân ta nhắm trúng.
Lạc phu nhân hạ thấp giọng:
- Thấy hắn còn trẻ, văn tài lại tốt, quan trọng nhất là rất quan tâm đến người muội muội duy nhất. Chúng ta đều cảm thấy hắn là một đối tượng tốt. Ta thậm chí còn nói với Như Nhi chuyện này rồi. May mà con bé chỉ biết vậy thôi, chưa từng lén lút qua lại với Tô Cát An.
Bà nói một hồi, câu trước chẳng ăn nhập gì với câu sau, có lẽ thật sự chỉ muốn tìm người để trút bầu tâm sự, nói rồi lại thở dài:
- Phu thê ta chỉ có duy nhất một nữ nhi này. Từ nhỏ đã nâng niu hết mực, không ngờ chuyện hôn sự của nó lại trắc trở đến thế.
Kỷ Đào lặng lẽ lắng nghe, nàng đưa tay rót thêm nước cho bà.
Lạc phu nhân chợt nhớ ra điều gì đó, cười hỏi:
- Hình như ngươi cũng là con gái duy nhất?
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu:
- Ta là nữ nhi sinh muộn. Khi nương sinh ta thì cũng gần bốn mươi tuổi rồi.
- Bốn mươi tuổi? - Lạc phu nhân ngạc nhiên. - Nương ngươi hiện giờ còn sống cùng phu thê các ngươi mà Lâm đại nhân cũng không có ý kiến gì sao...
Nói được nửa chừng, bà chợt dừng lại:
- Xin lỗi, ta không cố ý dò hỏi chuyện riêng nhà ngươi.
Kỷ Đào không để tâm, chuyện này vốn chẳng có gì phải giấu giếm.
- Khi đính hôn, bọn ta đã nói rõ rồi, chàng phải giúp ta phụng dưỡng cha nương ta.
Lạc phu nhân nhìn nàng đầy ngưỡng mộ:
- Lâm đại nhân đối với ngươi thật sự rất có lòng. Hiện giờ ta chỉ lo cho Như nhi nhà ta. Nếu chưa tìm được cho nó một phu quân tốt, sau này khi ta và cha nó qua đời, với tính tình đơn thuần lương thiện ấy, e rằng cuộc sống sẽ không dễ dàng...
Bà đột nhiên ngừng lại, nghi hoặc nhìn Kỷ Đào hồi lâu rồi hỏi:
- Nghe nói ngươi cũng là đại phu?
Kỷ Đào tuy thấy lạ không biết những chuyện ấy bà nghe từ đâu, nhưng dưới trướng Lạc đại nhân có đến năm vị tân khoa tiến sĩ đi theo, nghĩ cũng biết hẳn là do những người đó kể lại.
- Y thuật của ta không thể sánh với sư phụ ta được. - Kỷ Đào khiêm tốn đáp.
Lạc phu nhân đưa tay ra:
- Ngươi bắt mạch cho ta xem.
Kỷ Đào sửng sốt một chút rồi đưa tay bắt mạch cho bà, một lúc sau, nàng thu tay lại:
- Phu nhân không có bệnh gì đáng ngại, chỉ là gần đây thời tiết nóng bức, mạch tượng hư phù, có chút cảm nắng.
Nghe vậy, Lạc phu nhân nói:
- Không phải xem cái đó, xem giúp ta liệu còn có thể m.a.n.g t.h.a.i nữa hay không?
Kỷ Đào cứng họng, Lạc phu nhân đã bốn mươi tuổi, còn muốn sinh con sao?
Nàng nghiêm mặt đáp:
- Xin thứ cho ta nói thẳng, phu nhân tuổi tác không còn trẻ, cho dù có m.a.n.g t.h.a.i thì cũng rất nguy hiểm.
- Thật sự còn có thể m.a.n.g t.h.a.i sao? - Sắc mặt Lạc phu nhân lập tức hiện lên vẻ vui mừng.
Kỷ Đào cẩn thận xem lại một lần nữa:
- Ta không biết chắc, nhưng có thể thử xem.
Lạc phu nhân nghe vậy, vẻ mặt càng thêm vui vẻ. Bà đứng dậy đi qua đi lại hai vòng rồi nói:
- Vậy thì không sao. Ngươi kê t.h.u.ố.c cho ta, ta về sẽ uống ngay. Nếu thật sự có thể m.a.n.g t.h.a.i thì những chuyện kia đều chẳng đáng là gì.