Kỷ Đào thực sự không ngờ, Lạc phu nhân trông ôn hòa như vậy mà làm việc lại hấp tấp quyết đoán đến thế.

Nàng dám khẳng định khi Lạc phu nhân bước vào cửa lúc nãy, tuyệt đối chưa từng nghĩ đến chuyện sinh thêm một đứa con.

Cẩn thận nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi, Kỷ Đào thật sự không biết câu nào đã chạm đúng tâm tư của bà, khiến bà nhất quyết muốn sinh con.

Thấy Kỷ Đào trầm ngâm, Lạc phu nhân xua tay:

- Ngươi cứ kê t.h.u.ố.c đi, coi ta như bệnh nhân bình thường là được. Yên tâm, ta sẽ trả tiền.

- Chưa chắc đã có tác dụng đâu. - Kỷ Đào nghiêm túc nói.

Lạc phu nhân gật đầu:

- Ta hiểu.

Kỷ Đào đành đứng dậy đi đến hiệu t.h.u.ố.c của Phó đại phu để bốc t.h.u.ố.c cho bà.

Phó đại phu đang giã t.h.u.ố.c. Thấy nàng đi vào, ông nhíu mày hỏi:

- Hiên nhi đâu?

- Ở chỗ nương con.

Kỷ Đào tiến lại gần, nói:

- Sư phụ, vị Lạc phu nhân bên kia đã bốn mươi tuổi rồi mà còn muốn sinh con...

- Để ta đi xem. - Nói xong, ông liền sải bước chạy ra ngoài. Không lâu sau, ông lại nhanh ch.óng quay về, đi thẳng tới tủ t.h.u.ố.c bắt đầu bốc t.h.u.ố.c. - Để ta kê cho bà ấy.

Kỷ Đào tiến đến chăm chú quan sát. Phó đại phu lại giải thích cho nàng một lượt, sau đó nàng mới mang t.h.u.ố.c đưa cho Lạc phu nhân.

Lạc phu nhân nhận lấy t.h.u.ố.c, vẻ mặt u sầu khi mới đến đã biến mất sạch, bà hào hứng nói:

- Về ta sẽ bắt đầu uống ngay.

Tiễn bà đi xong, Kỷ Đào cũng gác chuyện này sang một bên.

Ai ngờ đến buổi chiều, không lâu sau khi Lâm Thiên Dược trở về, Lạc đại nhân lại đến tận cửa. Ông nghiêm túc nói với Kỷ Đào:

- Phu nhân nhà ta nhìn thì ôn hòa, nhưng thật ra tính tình có chút nóng nảy. Chuyện hôm nay, mong phu nhân đừng chấp nhặt với bà ấy. Sau này nếu bà ấy còn muốn bốc t.h.u.ố.c nữa, cứ kê mấy vị t.h.u.ố.c bồi bổ thân thể là được. Một đống tuổi rồi còn sinh con cái gì chứ? Đúng là hồ đồ...

Về sau, Kỷ Đào cũng không để tâm đến chuyện này nữa.

Lúc ấy nàng đang thu dọn chuẩn bị đi thăm Kỷ Vận.

Kỷ Vận đối xử với nàng rất tốt. Ngoại trừ lúc nhỏ còn chưa hiểu chuyện, sau khi trưởng thành, Kỷ Vận vẫn luôn rất để tâm đến Kỷ Đào.

Khi Kỷ Đào đến phủ Hoài An, Kỷ Vận còn dẫn nàng đi dạo phố, tặng nàng quà cáp. Tuy đối với Kỷ Vận đó chẳng phải thứ gì đáng giá, nhưng Kỷ Đào vẫn luôn ghi nhớ phần tình nghĩa ấy.

Phủ đệ của Kỷ Quân nằm trên phố Hoàn Nhân. Những người sống trên con phố này đều là quan viên từ tứ phẩm trở lên, thậm chí còn có phủ Thái phó và phủ Hầu gia.

Lần này là xe ngựa do Hồ thị phái đến, đón Kỷ Đào sang bầu bạn với Kỷ Vận. Liễu thị không muốn đi, bèn để Dương ma ma đi cùng nàng.

Cổng lớn của Kỷ phủ trông uy nghiêm trang trọng, đôi sư t.ử đá trước cửa oai phong lẫm liệt.

Kỷ Đào vừa bế đứa bé bước xuống xe ngựa đã nhìn thấy Kỷ Vận đứng trước cửa, sắc mặt tái nhợt.

Trong lòng nàng lập tức trầm xuống, nhìn bộ dạng ấy, rõ ràng Kỷ Vận đang bị bệnh.

- Đào nhi đến rồi. - Kỷ Vận bước lên, mỉm cười nói.

- Vận đường tỷ. - Kỷ Đào cười đáp.

Kỷ Vận giả vờ giận:

- Hồi trước còn gọi là Vận tỷ tỷ cơ mà.

Kỷ Đào thuận theo ý nàng:

- Vận tỷ tỷ.

- Thế mới đúng chứ. - Kỷ Vận lại cười, đôi mày giãn ra đôi chút.

Lúc này Kỷ Đào mới nhận ra, vừa rồi trên gương mặt nàng ấy chất đầy vẻ ưu sầu.

- Đi thôi, vào trong với ta.

Kỷ Vận kéo tay Kỷ Đào, rồi mới nhìn thấy đứa bé trong lòng nàng.

- Ôi chao, đáng yêu quá! Tên là gì vậy?

- Hiên nhi. - Kỷ Đào cười đáp.

- Đứa bé xinh quá. - Kỷ Vận lại khen một câu, trong mắt thoáng hiện vẻ ảm đạm, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất.

Phủ đệ của Kỷ Quân rất rộng, mấy người men theo hành lang có mái che, chậm rãi đi vào nội viện.

Trước tiên họ đến chính viện thỉnh an Hồ thị, rồi mới đến Huệ Dung viện của Kỷ Vận.

Trong sân rất yên tĩnh, đám hạ nhân qua lại đều nhẹ tay nhẹ chân.

Dường như Kỷ Vận có chút bực bội, bèn cho họ lui hết, rồi mới mỉm cười gọi Kỷ Đào:

- Ngồi đi.

Kỷ Đào bế đứa bé ngồi xuống.

Kỷ Vận lại nhìn Hiên nhi một cái rồi nói:

- Gần đây tính khí ta không tốt, không kiềm chế được mà muốn nổi nóng. Đào nhi đừng nghĩ nhiều. Nương ta lo cho ta nên mới cho người đón muội đến bầu bạn.

Kỷ Đào nâng chén uống nước, thuận miệng đáp:

- Không sao, dù sao hằng ngày ở nhà muội cũng chỉ chăm con thôi.

- Không thể nói vậy được. Muội có thể đến đây, ta thật sự rất vui.

Kỷ Vận mỉm cười nhàn nhạt:

- Giá như muội có thể ở lại đây cùng ta thì tốt biết mấy.

Kỷ Đào không nhịn được cười:

- Thế thì không được đâu. Nếu thật sự ở lại, e rằng Hiên nhi sẽ không nhận ra cha nó mất.

Kỷ Đào không muốn tiếp tục đề tài ấy, bèn lo lắng hỏi:

- Vận tỷ tỷ bị bệnh sao? Đã mời đại phu chưa?

Kỷ Vận đưa tay sờ lên mặt mình:

- Ta không bị bệnh, chỉ là trong người không được khỏe thôi.

Bộ dạng hiện tại của nàng ấy khiến Kỷ Đào thực sự lo lắng, không nhịn được nói:

- Vận tỷ tỷ, để ta bắt mạch cho tỷ được không?

Kỷ Vận nhẹ nhàng đặt tay lên mặt bàn:

- Muội xem giúp ta đi, vốn dĩ đây cũng là ý của nương ta.

Kỷ Đào kinh ngạc.

Hồ thị biết nàng học y, chuyện này rất nhiều người đều biết, nhưng nàng không ngờ Hồ thị lại tin tưởng mình đến vậy.

Hồ thị đặc biệt cho người đón nàng tới, quả nhiên không đơn giản chỉ là để bầu bạn.

Chương 275 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 14] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia