- Đại bá mẫu, con thấy chuyện này vẫn nên để Vận tỷ tỷ và tỷ phu tự thương lượng thì hơn. - Kỷ Đào suy nghĩ một lát rồi không nhịn được lên tiếng.

Hồ thị thở dài:

- Ta biết, chỉ là muốn để tỷ tỷ con dẫn nha hoàn này theo bên mình, lúc thuận tiện thì...

Kỷ Đào nhíu mày:

- Đại bá mẫu, để quá gần bên cạnh thì nha hoàn sẽ sinh lòng không an phận.

Diễm nhi tuy xinh đẹp, nhưng vừa nhìn đã biết là người có dã tâm. Kỷ Vận việc gì phải tự chuốc lấy phiền phức, giữ một người như vậy bên cạnh mình? Nếu là người khác thì còn đỡ, đằng này Hồ thị lại là mẹ ruột của nàng.

Hồ thị lạnh nhạt nói:

- Ta biết, chính là vì tỷ tỷ con quá mềm lòng. Diễm nhi là do ta cố ý đưa tới, để mài giũa tính tình nó.

Kỷ Đào cạn lời.

Hồ thị chắc là bị kích thích quá rồi. Một người bình thường tinh minh như vậy mà lại nghĩ ra được chủ ý tồi tệ đến thế. Đợi khi bình tĩnh lại, bà sẽ biết chuyện này không đáng tin cậy đến mức nào.

- Con đi kê t.h.u.ố.c cho tỷ tỷ, đại bá mẫu cho người tới lấy nhé.

Kỷ Đào không khuyên thêm nữa, đứng dậy đi ra ngoài, vừa đến cửa đã thấy Kỷ Vận hầm hầm tức giận đi về phía chính viện.

Nhìn thấy Kỷ Đào dẫn theo Dương ma ma, bộ dạng như sắp về nhà, Kỷ Vận đột nhiên nói:

- Đào nhi, ta muốn đến thăm Nhị thúc, tiện thể ở lại vài ngày. Được không?

Phía sau nàng, Tề T.ử Kiệt mặt đầy bất đắc dĩ, nghe vậy, hắn bước lên trước:

- Tam muội, muội đừng xen vào.

Người ta là phu thê với nhau. Vì thế Kỷ Đào không xen vào nữa, chỉ bước lên phía trước hai bước.

Kỷ Vận liền tiến lên khoác lấy cánh tay nàng:

- Đào nhi muội muội, ta đến nhà muội ở vài hôm, tiện thể thăm Nhị thúc Nhị thẩm, đã lâu lắm rồi ta chưa gặp họ.

Nói rồi nàng quay lại dặn nha hoàn:

- Đi chuẩn bị một phần lễ vật.

Nha hoàn cúi người nhận lệnh rồi lui đi.

Trên cánh tay Kỷ Đào vướng thêm một người nên cũng không đi nhanh được.

Huống hồ lý do Kỷ Vận đưa ra hoàn toàn hợp tình hợp lý, chỉ trừ việc phía sau còn có Tề T.ử Kiệt đi theo mà thôi.

Tề T.ử Kiệt cũng không nổi giận, cất giọng dặn người hầu:

- Đi chuẩn bị một phần lễ thật hậu.

Người hầu vội vàng đi ngay.

Tề T.ử Kiệt lại nói:

- Nói ra thì từ trước đến nay ta vẫn chưa chính thức đến bái kiến Nhị thúc và Nhị thẩm. Người nữ tế như ta quả thật thất lễ quá.

Kỷ Vận hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu bước đi. Kỷ Đào và Dương ma ma nhìn nhau một cái, đành phải theo sau.

Ra khỏi cổng lớn, bên ngoài đã chuẩn bị sẵn hai cỗ xe ngựa.

Kỷ Vận được nha hoàn dìu lên xe. Nhìn thấy cỗ xe còn lại, ánh mắt nàng khẽ chuyển, đột nhiên lại bước xuống, nói:

- Đào nhi, muội lên trước đi.

Kỷ Đào không biết Kỷ Vận định làm gì, cũng không hỏi nhiều, liền lên xe trước.

Nhìn dáng vẻ Kỷ Vận giày vò qua lại như thế, nếu không phải vừa rồi Kỷ Đào đã bắt mạch cho nàng, thật khó mà nhận ra đây là một phụ nhân vừa sẩy thai, thân thể hư tổn.

Sau khi Kỷ Đào lên xe, nàng thấy Kỷ Vận ra hiệu bảo mình đi trước, còn bản thân thì quay người bước về phía cỗ xe vốn được chuẩn bị cho Tề T.ử Kiệt.

Cái kiểu giày vò này đã chẳng còn chút điềm tĩnh nào như lúc thành thân năm xưa nhưng cũng chứng tỏ Tề T.ử Kiệt đối xử với nàng quả thực không tệ.

- Tự chui đầu vào lưới. - Kỷ Đào không nhịn được bật cười.

Quả nhiên, xe ngựa còn chưa kịp lăn bánh, Tề T.ử Kiệt đã nhanh nhẹn bước hai bước lên xe.

Xe ngựa của Kỷ Đào từ từ đi về phía đầu phố. Ra khỏi phố Hằng Nhân mới có thể đi theo hướng quan xá.

Mới đi được một đoạn ngắn, còn chưa ra khỏi phố Hằng Nhân, phía trước đột nhiên vang lên tiếng huyên náo.

Kỷ Đào vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ thấy bên ngoài có mấy cỗ xe ngựa đang dừng lại, chắn kín cả con đường.

Giữa đường có một nữ t.ử đang quỳ.

Nàng mặc y phục trắng, thân hình mảnh mai như cành liễu yếu trước gió, dung mạo thanh tú. Quỳ trên mặt đất mà thân thể lảo đảo, như sắp ngất đến nơi.

Sở dĩ con đường bị tắc là vì cô nương ấy chặn trước một cỗ xe ngựa, trực tiếp quỳ giữa đường. Chung quanh lại có lác đác vài người đứng xem náo nhiệt, khiến xe ngựa của Kỷ Đào cũng không thể đi qua.

- Viên lang, thiếp lặn lội ngàn dặm đến đây, chàng cũng không chịu ra gặp thiếp một lần sao? - Cuối cùng nữ t.ử kia cũng lên tiếng, giọng nghẹn ngào.

Vừa nghe thấy họ Viên, mí mắt Kỷ Đào lập tức giật giật. Nàng và Dương ma ma nhìn nhau một cái.

Không phải chứ? Viên T.ử Uyên này lợi hại đến thế sao?

Kỷ Đào vén rèm cao hơn một chút để nhìn cho rõ.

Nàng không nhìn thấy người trong cỗ xe bị chặn lại, nhưng lại nghe thấy một giọng nữ quen thuộc, mang theo vẻ mạnh mẽ, không cho phép ai từ chối:

- Ngươi quen Viên T.ử Uyên?

Kỷ Đào lại nhìn nữ t.ử đang quỳ dưới đất một lần nữa, chắc chắn mình chưa từng gặp nàng ta.

Lại là từ đâu xuất hiện đây?

- Vâng, năm ngoái bọn ta có đính ước ở Du Thành. Viên lang nói, nếu đỗ đạt bảng vàng thì sẽ quay về cưới ta. Vì thế, ta đã dâng toàn bộ số bạc tích cóp được cho chàng.

Giọng nữ đầy phẫn nộ vang vọng khắp cả con phố:

- Viên T.ử Uyên, ngươi giải thích rõ ràng cho ta!

Không biết bên kia Viên T.ử Uyên đã thấp giọng giải thích điều gì, phụ nhân mạnh mẽ kia dường như kiềm chế được cơn giận, nói:

- Ngươi theo chúng ta về rồi nói tiếp.

Lập tức có nha hoàn bước xuống xe, không nói hai lời đã đỡ nữ t.ử kia dậy, đưa nàng vào trong xe ngựa.

Con đường cuối cùng cũng thông thoáng trở lại.

Xe ngựa của Viên T.ử Uyên không tiếp tục ra khỏi phố nữa mà quay đầu trở lại.

Kỷ Đào buông rèm xe xuống.

Chương 277 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 14] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia