Lúc này nàng cuối cùng cũng hiểu bạc của Viên T.ử Uyên từ đâu mà có.
Mà việc hắn có thể khiến người phụ nữ mạnh mẽ đang giận dữ ngút trời kia nhanh ch.óng dịu xuống, bản thân đó cũng là một loại bản lĩnh.
Không ngờ hắn lại có thể sống ở nơi này, thân phận của phụ nhân kia hẳn là không thấp.
Khi đến nhà Kỷ Đào, lúc xuống xe, giữa Kỷ Vận và Tề T.ử Kiệt đã không còn vẻ khó xử như lúc trước nữa.
Hai người theo Kỷ Đào vào cửa, đi thẳng đến chính đường.
Kỷ Vận trước tiên chào hỏi Kỷ Duy và Liễu thị, sau đó lại đi dạo quanh sân nhà Kỷ Đào một vòng.
So với phủ đệ của Kỷ Quân, quan xá của Lâm Thiên Dược thực sự chẳng đáng là gì.
Từ đầu đến cuối sắc mặt Kỷ Vận không hề thay đổi, đi hết một vòng, nàng mới nói:
- Đào nhi, thật ra sân này cũng không tệ.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, đột nhiên nói:
- Tỷ đi với muội, để sư phụ xem cho tỷ.
Kỷ Vận đưa tay đặt lên bụng dưới, thần sắc lập tức sa sút, thở dài:
- Được.
Phó đại phu đang sắp xếp một đống d.ư.ợ.c liệu trên bàn, thấy Kỷ Đào bước vào, ông nói:
- Đào nhi, lại đây giúp ta.
Kỷ Đào bước tới, phụ ông thu dọn.
Phó đại phu liếc nhìn sắc mặt Kỷ Vận, thản nhiên hỏi:
- Thân thể bị tổn hại rồi sao?
Kỷ Đào khẽ “vâng” một tiếng:
- Sư phụ, người xem giúp tỷ tỷ đi ạ.
Phó đại phu chỉ vào chiếc ghế bên cạnh. Kỷ Vận ngồi xuống, có chút căng thẳng đưa tay ra.
Kỷ Đào cũng căng thẳng.
Nếu để nàng chữa trị thì gần như chẳng có hy vọng gì. Dù có hiệu quả cũng không thể thấy được trong thời gian ngắn.
Nàng vẫn thật lòng mong Kỷ Vận được khỏe lại.
Phó đại phu đưa tay bắt mạch, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Một lúc lâu sau, ông thu tay lại, trầm ngâm chốc lát rồi nói:
- Nếu chỉ uống t.h.u.ố.c thì e rằng sẽ khá chậm. Ba đến năm năm cũng chưa chắc thấy hiệu quả.
Trong lòng Kỷ Đào trĩu xuống.
Năm nay Kỷ Vận đã hai mươi hai tuổi. Nếu còn phải đợi thêm ba đến năm năm nữa, bản thân nàng ấy sẽ thế nào thì chưa biết, nhưng phía Tề gia chắc chắn sẽ không chờ nàng lâu như vậy.
Tuy nhiên, lời của Phó đại phu rõ ràng vẫn chưa nói hết, ông ngừng lại một chút rồi mới tiếp:
- Nếu dùng châm cứu thì đại khái khoảng nửa năm.
Kỷ Đào và Kỷ Vận đều mừng rỡ.
Nhưng còn chưa kịp lộ vẻ vui mừng, Phó đại phu đã nói tiếp:
- Chỉ là, tuy ta là đại phu, nhưng cũng là một lão già. Việc này ta không tiện tự mình ra tay.
Đó là lời thật lòng.
Kỷ Vận ngẩn người một thoáng, sau đó lập tức nhìn sang Kỷ Đào với ánh mắt đầy mong đợi.
Nếu từ đầu đã không có hy vọng thì nàng cũng chẳng đến mức sốt ruột như vậy nhưng rõ ràng có hy vọng mà lại bảo nàng từ bỏ thì tuyệt đối không thể.
Kỷ Đào bất đắc dĩ:
- Sư phụ, con không biết làm. Người chưa từng dạy con cái này.
Phó đại phu không hài lòng:
- Ta chưa từng dạy con sao? Là chính con không chịu học.
- Nhưng lúc đó con còn chưa xuất sư thì người đã bỏ đi mất rồi. - Kỷ Đào vô tội đáp.
Phó đại phu nghẹn lời, nhắc đến chuyện này đúng là ông đuối lý, một lúc lâu sau mới nói:
- Sau khi thành thân, con vốn cũng chẳng định học nữa.
Kỷ Đào cứng họng:
- Chẳng phải là con không có thời gian sao?
- Đào nhi, ta cầu xin muội. - Kỷ Vận chợt nắm c.h.ặ.t lấy tay Kỷ Đào.
Kỷ Đào cũng không còn tâm trí đấu khẩu với Phó đại phu nữa,nàng vỗ nhẹ lên tay Kỷ Vận, an ủi:
- Tỷ tỷ cứ yên tâm.
Phó đại phu nhìn Kỷ Vận, nghiêm túc dặn dò:
- Theo ta thấy, tốt nhất ngươi nên ở lại đây. Bởi vì khi mới bắt đầu châm cứu, ngươi sẽ đau đến mức không xuống giường nổi.
Kỷ Vận nhìn Kỷ Đào:
- Muội muội, muội giúp ta đi, ta sẽ trả tiền.
Kỷ Vận ở lại.
Vì chuyện này, Tề T.ử Kiệt còn cho đưa tới mấy bà t.ử chuyên phụ trách nấu ăn cho cả nhà họ, nói rằng là để nấu ăn cho Kỷ Vận, tiện thể làm luôn cho gia đình Kỷ Đào.
Ban đầu Kỷ Đào vẫn cần Phó đại phu chỉ điểm mà Kỷ Vận quả thực đau đến mức không xuống giường nổi.
Nhưng theo việc Kỷ Đào dần trở nên thành thạo, Kỷ Vận cũng quen với cơn đau do châm cứu mỗi ngày, cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.
Mỗi ngày Kỷ Vận chỉ cần châm cứu nửa ngày, thời gian còn lại, có lúc nàng trở về Kỷ phủ.
Hiện giờ Tề T.ử Kiệt chỉ chuyên tâm đọc sách, cũng thường xuyên đến nhà Kỷ Đào. Đôi khi còn cùng Kỷ Ngọc và Lâm Thiên Dược thảo luận học vấn.
Cuộc sống của Kỷ Đào mỗi ngày đều rất bận rộn và phong phú. Nàng dành nửa ngày để châm cứu cho Kỷ Vận, còn phải chăm sóc Hiên nhi.
Liễu thị và Điền thị cũng dần quen với cuộc sống ở kinh thành.
Hôm ấy sau khi châm cứu xong, Kỷ Đào đang rửa tay. Kỷ Vận từ trên giường ngồi dậy:
- Đào nhi, ta thực sự cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi.
Kỷ Đào không nhịn được cười:
- Làm gì nhanh đến thế được?
- Dù thế nào đi nữa, ta vẫn phải cảm ơn muội. - Trong mắt Kỷ Vận tràn đầy chân thành.
Kỷ Đào không để tâm:
- Tỷ phu đã trả tiền rồi, còn cho người đến giúp nhà chúng ta nấu cơm quét dọn nữa mà.
- Những bà t.ử đó vốn là người của Tề phủ, đâu cần hắn phải tốn tâm tư gì. - Kỷ Vận hơi giận dữ đáp.
Kỷ Đào hiểu nàng.
Mấy ngày trước nghe nàng kể, cha của Tề T.ử Kiệt sắp đưa cả gia đình về kinh báo cáo công vụ, hơn nữa không định nhận chức bên ngoài nữa.
Ông và Kỷ Quân đều đã ở phủ Hoài An nhiều năm. Tuy không có công trạng gì nổi bật, nhưng cũng không phạm sai lầm, có lẽ sẽ được giữ lại kinh thành.