Lần trước, người kế mẫu của Tề T.ử Kiệt công khai bỏ t.h.u.ố.c sẩy t.h.a.i vào canh của Kỷ Vận nhưng nàng ta chỉ bị giam giữ mấy tháng. Lần này trở về kinh, nhất định sẽ được thả ra dù sao Tề phủ cũng không thể không có nữ chủ nhân.

Tuy nhiên, qua những lời bóng gió của Kỷ Vận, Kỷ Đào đoán rằng phía Kỷ gia, đặc biệt là Hồ thị, hẳn sẽ đến đòi một lời giải thích, cũng sẽ không để nữ nhân đó sống dễ chịu.

- Nếu không phải nhờ T.ử Kiệt, ta thật sự… - Rõ ràng Kỷ Vận vẫn chưa nguôi giận.

Kỷ Đào nhìn nàng với vẻ trêu chọc.

Kỷ Vận bất đắc dĩ nói:

- Nàng ta đã nhiều lần muốn đưa nha hoàn vào viện của bọn ta, đều bị ta mềm không được cứng không xong mà đẩy trở về. Có lần nhân lúc ta không để ý, nàng ta còn nhét nha hoàn đến bên cạnh T.ử Kiệt. Ta tức quá, đ.á.n.h c.h.ế.t một nha đầu, từ đó nàng ta mới chịu thu liễm đôi chút.

- Vậy tỷ có về đó ở không? - Kỷ Đào tò mò hỏi.

Rồi lại nói:

- Nếu không vui thì hoàn toàn không cần quay về. Cứ về nhà mình ở đi, đại bá mẫu dù sao cũng chẳng đuổi tỷ đi đâu.

Nhắc đến chuyện này, Kỷ Vận lại phiền lòng:

- Nương ta... toàn nghĩ ra những chủ ý dở hơi. Lần trước chuyện Diễm nhi ấy, ta phải mất bao công sức mới thuyết phục được bà từ bỏ ý định.

Nàng dừng một chút rồi tiếp:

- Ta nghĩ kỹ rồi. Sau này vẫn sẽ ở đây, về sau ta sẽ quay lại Tề phủ. Dựa vào đâu mà ta, trưởng tức của trưởng phòng, lại phải nhường đường cho một kế thất?

Kỷ Đào hỏi han thì được, nhưng không tiện đưa ra lời khuyên. Nếu không thì tay nàng can thiệp quá sâu rồi. Hơn nữa Kỷ Vận cũng không cần nàng bày mưu tính kế.

Như chợt nhớ ra điều gì, Kỷ Vận lại nói:

- À đúng rồi, nương ta nói Huyên Huyên cũng sắp trở về rồi.

Kỷ Huyên Huyên, năm xưa nàng luôn lấy cớ tính tình thẳng thắn để nói năng chẳng kiêng dè ai. Không biết bây giờ đã thay đổi hay chưa.

Kỷ Vận mặc xong y phục.

Kỷ Đào bước ra khỏi phòng trước, vừa lúc thấy Dương ma ma dẫn Cù Thiến đi vào.

Từ khi chuyển đến đây, Kỷ Đào vừa phải chăm con nên không còn qua lại nhiều với Dư thị và Cù Thiến nữa, nhưng mấy người vẫn rất thân thiết.

Thấy Cù Thiến vội vàng chạy tới, Kỷ Đào lập tức hỏi:

- Thiến nhi, sao vậy?

Cù Thiến có vẻ rất sốt ruột:

- Đình nhi bị bệnh rồi, nóng lắm.

Kỷ Đào đưa tay sờ thử, lập tức nói:

- Mau cởi bớt quần áo cho con bé.

Rồi nàng vội vàng đi bốc t.h.u.ố.c, đưa cho Dương ma ma mang đi sắc, sau đó hỏi:

- Sao lại thành ra thế này?

- Chỉ là đột nhiên thôi, muội vừa phát hiện con bé phát sốt đã lập tức bế tới đây. Trên đường đi người nó càng lúc càng nóng.

Cù Thiến gần như sắp khóc.

Kỷ Đào lấy ngân châm ra châm vài mũi:

- Đừng lo, uống t.h.u.ố.c vào, hạ sốt là ổn thôi. Gần đây thế nào? - Kỷ Đào cười hỏi.

Cù Thiến dần bình tĩnh lại. Người nàng tin tưởng nhất, ngoài phu thê Cù Vĩ và Hà Nhiên ra, có lẽ chỉ còn Kỷ Đào. Kỷ Đào nói không sao, nàng vẫn tin.

- Vẫn thế thôi. - Cù Thiến tự rót nước uống. - Ngoài chăm con thì vẫn là chăm con. Bên các người còn đỡ, đông người như vậy, mỗi người bế một lúc là nửa ngày trôi qua rồi. Nhà muội chỉ có muội với nương ở nhà. Đến lúc nấu cơm thì cuống cuồng cả lên.

Nàng đặt chén xuống, đưa tay sờ trán đứa bé, thở phào nhẹ nhõm:

- Muội muốn học theo đại tẩu, thuê một bà t.ử đến quét dọn nấu cơm cho nhà muội, mỗi ngày làm xong thì cho bà ấy về. Nhưng nương không đồng ý, nhất quyết bảo như thế là phí bạc. Nương còn nói không cần muội làm, một mình bà làm là được. Nhưng tỷ nghĩ mà xem, sao có thể như vậy được? Ta là tức phụ, cũng không thể nhìn bà mẫu một mình làm việc còn mình ngồi bên cạnh mặc kệ được, đúng không?

Kỷ Đào mỉm cười lắng nghe. Cù Thiến vẫn là Cù Thiến ngày nào, chỉ thích than phiền vài câu.

Nhưng nghĩ đến lần cãi vã trên thuyền trước đây, cả nhà phải mất hơn nửa năm mới hòa thuận trở lại, nàng không nhịn được hỏi:

- Muội muốn thuê người, đã nói với Hà Nhiên chưa?

- Nói rồi.

Cù Thiến thuận miệng đáp:

- Nhưng A Nhiên nói, dù sao nương cũng tự nguyện làm, cứ để bà làm một mình đi, bảo ta đừng để ý.

Kỷ Đào nhướng mày:

- Muội nên nói rõ với hắn. Ví dụ như bà mẫu làm việc mà bản thân là tức phụ không thể chỉ đứng nhìn. Những điều đó đều phải nói cho hắn hiểu.

Cù Thiến nghĩ ngợi rồi gật đầu.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, Dương ma ma đang mang t.h.u.ố.c tới nên bên kia đã có bà t.ử đi mở cửa.

Ngô thị bước vào với vẻ mặt đầy lo lắng:

- Thiến nhi, đứa bé thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?

Ánh mắt Cù Thiến dịu lại đôi chút:

- Không sao rồi ạ. Đợi con bé uống t.h.u.ố.c xong, chúng ta sẽ về nhà.

Ngô thị đi tới bế lấy đứa bé, trong mắt tràn đầy thương xót:

- Ôi chao, nãi nãi bế con đi dạo nhé.

Nhìn bà bế đứa bé đi đi lại lại khắp sân, Cù Thiến nói:

- Tấm lòng thì tốt thật đấy, chỉ là quá coi trọng bạc thôi.

- Người một nhà mà, chuyện gì cũng có thể thương lượng. - Kỷ Đào an ủi.

Nhìn Ngô thị cách đó không xa đang bế đứa bé đi tới đi lui không ngừng, Kỷ Đào thầm nghĩ: Tuy người đời thường trọng nhi t.ử hơn, nhưng chỉ riêng ngày đầy tháng của Đình nhi, các vị phu nhân trong Hàn Lâm viện đã đến Hà gia đông đủ. Vì thế Ngô thị tuyệt đối sẽ không bạc đãi đứa trẻ này.

Không bao lâu sau, Lâm Thiên Dược trở về.

Hà Nhiên cũng theo sau, thở hồng hộc, rõ ràng là vừa đuổi theo tới nơi. Vừa nhìn thấy Cù Thiến và Ngô thị trong sân, hắn lập tức thở phào một hơi:

- May quá, mọi người đều ở đây. Ta không thấy mọi người ở nhà, còn tưởng đã đi đâu rồi chứ.

Chương 279 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 14] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia