Vừa bước vào, Dư thị đã đi một vòng quanh sân rồi nhìn ngó khắp nơi trong nhà, cười nói:
- Chỗ muội tốt hơn bên ta nhiều. Nhà bên ta kém hơn chút, lúc mới dọn đến còn lộn xộn vô cùng, ghế cũng có không ít cái bị hỏng. Bên muội cái gì cũng là loại tốt nhất, quả thực tiết kiệm được không ít công sức.
Đi đến gốc cây trong sân, Dư thị nhìn cái đình hóng mát nhỏ dựng ở đó. Bên trong có bàn đá ghế đá, hoa văn chạm khắc tinh xảo, nàng không giấu nổi vẻ hâm mộ:
- Cái này chắc tốn không ít bạc. Hay là ta cũng làm một cái nhỉ?
Kỷ Đào chỉ mỉm cười, không đáp.
Đột nhiên Dư thị hạ thấp giọng, ánh mắt thần bí, ghé lại gần nàng:
- Đào Nhi, ta chuyển tới sớm hơn muội vài ngày. Nhà đối diện nhà muội ấy, chính là nhà Lạc đại nhân. Phu quân ta đang làm việc dưới trướng ngài ấy.
Thấy Kỷ Đào đầy vẻ mờ mịt, Dư thị giải thích:
- Nghe nói Lạc đại nhân là Thị độc của Hàn Lâm viện, đã ở Hàn Lâm viện nhiều năm, chức Chính lục phẩm. Năm nay tổng cộng có năm vị Thứ cát sĩ mới vào Hàn Lâm viện, đều do ngài ấy dẫn dắt. Phu quân ta là một trong số đó...
Kỷ Đào lập tức hiểu ra.
Thấy nàng đã hiểu ý, Dư thị miễn cưỡng cười:
- Muội t.ử à, ta cũng không nói mấy lời khách sáo nữa. Ta muốn tới bái phỏng một chuyến, nhưng tự mình đi thì không thích hợp lắm. Muội lại khác, muội là hàng xóm của họ, mang ít điểm tâm sang thăm hỏi là chuyện rất bình thường. Ta cũng không định làm gì cả, chỉ muốn quen mặt một chút, để Lạc đại nhân biết tới phu quân ta. Chỉ cần muội đi cùng ta là được.
Kỷ Đào suy nghĩ một lát rồi gật đầu:
- Muội đi cùng tẩu.
Đúng như Dư thị nói, Kỷ Đào ở ngay đối diện nhà Lạc đại nhân, sang thăm hàng xóm một chuyến vốn cũng là việc nên làm.
Cho dù không có Dư thị, nàng cũng dự định sẽ tới, có Dư thị đi cùng, mọi chuyện lại càng tự nhiên hơn, không quá đột ngột.
- Đợi muội cho đứa bé b.ú đã. - Nói rồi, Kỷ Đào bế Hiên Nhi trở vào phòng.
Hai người cùng sang gõ cửa nhà đối diện.
Lúc này Lạc đại nhân chắc chắn không có ở nhà, người ở nhà hẳn là gia quyến của ông.
Cửa nhanh ch.óng được mở ra, sau cánh cửa là một bà t.ử, thấy Kỷ Đào và Dư thị, bà ta cười tủm tỉm hỏi:
- Hai vị tìm ai?
Kỷ Đào bước lên trước, mỉm cười đáp:
- Bọn ta mới chuyển đến hôm qua, từ nay sẽ là hàng xóm của các vị nên sang đây bái phỏng một chút.
Bà t.ử đưa mắt đ.á.n.h giá hai người từ trên xuống dưới rồi nói:
- Để nô tì vào bẩm báo với phu nhân đã.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu.
Không lâu sau, bà t.ử quay lại, nụ cười trên mặt chân thành hơn đôi chút:
- Hai vị phu nhân mời theo nô tì, phu nhân nhà nô tì đang đợi.
Kỷ Đào và Dư thị theo bà t.ử đi vào bên trong.
Căn viện này có bố cục giống hệt nhà Kỷ Đào, chỉ có điều diện tích có vẻ rộng hơn một chút. Vừa bước vào sân, Kỷ Đào đã nhìn thấy dưới gốc cây có hai người đang vừa trò chuyện vừa cười nói.
Đi lại gần, nàng thấy đó là một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi và một cô nương chừng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo cô nương kia thanh tú, cả người toát lên vẻ thư quyển nhã nhặn.
- Lạc phu nhân. - Dư thị bước lên trước, cười tươi chào hỏi.
Lạc phu nhân đ.á.n.h giá hai người một lượt rồi gật đầu:
- Mau ngồi đi.
Ánh mắt bà trước tiên dừng lại trên người Kỷ Đào, nụ cười dịu dàng:
- Hôm qua ta có nhìn thấy phu nhân. Một vị thất phẩm phu nhân trẻ tuổi như vậy quả thật không nhiều.
- Phu nhân đã quá khen rồi. - Kỷ Đào khiêm tốn đáp.
Lạc phu nhân lại nhìn sang Dư thị:
- Còn vị này là...
Dư thị lập tức tiếp lời:
- Phu quân của ta là Cù Vĩ.
Lạc phu nhân lộ vẻ đã hiểu.
Thấy vậy, nụ cười trên mặt Dư thị càng thêm rạng rỡ. Mục đích chuyến đi này coi như đã đạt được, nàng cũng thả lỏng hơn nhiều.
- Nhà bọn ta và nhà Kỷ phu nhân cùng quê ở quận Phong An. Khi ấy còn ở cùng một con ngõ suốt hai năm, sau đó lại cùng nhau lên kinh, có thể xem như quen biết rất thân.
Lạc phu nhân từ đầu đến cuối đều mỉm cười lắng nghe.
- Vậy thì tốt. Ta nghe lão gia nhà ta nói, những người năm nay vào Hàn Lâm viện đều là tiến sĩ trẻ chưa quá ba mươi tuổi. Đúng là tuổi trẻ tài cao.
Kỷ Đào và Dư thị lại khiêm tốn đáp lời.
Nửa canh giờ sau, hai người đứng dậy cáo từ, Lạc phu nhân còn đích thân tiễn họ ra tận cửa.
Về đến nhà, Kỷ Đào và Dư thị nhìn nhau, đều không nhịn được bật cười.
Lạc phu nhân vừa nhìn đã biết là người dễ gần mà nếu phu nhân đã như vậy, chắc Lạc đại nhân hẳn cũng là người ôn hòa.
Đã sang nhà đối diện rồi thì hai nhà hàng xóm hai bên cũng không thể bỏ qua, Kỷ Đào cho con b.ú thêm một lần nữa, mang theo hộp điểm tâm sang nhà bên trái trước.
Nàng gõ cửa rất lâu mới có người mở.
Người mở cửa là một nam t.ử trẻ tuổi khoảng ngoài hai mươi, giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn:
- Ai đấy?
Nụ cười trên mặt Kỷ Đào hơi nhạt đi đôi chút, nàng đưa hộp điểm tâm tới:
- Ta là hàng xóm mới chuyển đến hôm qua, sang đây bái phỏng một chút.
- Ai thế? - Một giọng nữ ch.ói tai vang lên từ bên trong, ngay sau đó, một cô nương bước ra. Từ đầu đến chân nàng ta lấp lánh vàng bạc, chỉ riêng vòng tay trên cổ tay đã đeo tới hai đôi, nhìn thấy Kỷ Đào, nàng ta có vẻ nghi hoặc.
Kỷ Đào lại giải thích một lần nữa.
Người phụ nhân lập tức cười nói:
- Vậy ngươi vào ngồi chơi đi.
- Không cần đâu, trong nhà ta còn có con nhỏ. - Kỷ Đào vội vàng từ chối.
Hai người kia cũng không cố giữ lại, Kỷ Đào xoay người trở về.