Bởi vì người đầu tiên nàng gặp là Lạc phu nhân ở nhà đối diện nên nàng còn tưởng các vị phu nhân quan gia đều ôn hòa, có lễ như vậy.

Kỷ Đào về nhà nghỉ ngơi một lát, lại ngủ cùng Hiên Nhi một giấc rồi mới mang điểm tâm sang nhà bên phải.

Trước khi ra khỏi cửa, Dương ma ma hạ thấp giọng nói:

- Phu nhân, nhà bên kia chỉ chuyển đến sớm hơn chúng ta nửa tháng thôi. Hồi người còn ở cữ, ta sang đây dọn dẹp thì vừa khéo gặp lúc họ chuyển nhà.

Kỷ Đào hiểu ra, nhưng vẫn phải sang chào hỏi. Nàng mang điểm tâm tới gõ cửa, cửa nhanh ch.óng mở ra.

Người ra mở cửa là một cô nương mặc áo vải thô, vừa nhìn thấy Kỷ Đào, mắt cô nương ấy liền sáng lên:

- Tẩu có phải là người mới chuyển tới hôm qua không? Phu nhân của Thám hoa lang?

Cô nương này thật sự quá nhiệt tình, Kỷ Đào đứng trò chuyện với nàng ấy vài câu rồi mới trở về nhà.

Nơi này khác với ngõ Phúc Viên, người ở đây ngoài việc đi chợ mua thức ăn thì hầu như chẳng ra ngoài. Kỷ Đào ngày ngày ở cùng Hiên Nhi nên cũng không thấy buồn chán.

Sau lần bái phỏng đó, hôm sau Lạc phu nhân ở đối diện và cô nương nhà bên phải đều mang quà đáp lễ, chỉ có nhà bên trái vẫn chẳng có chút động tĩnh nào. Kỷ Đào cũng không để tâm.

Lâm Thiên Dược mỗi ngày sáng sớm đã ra ngoài, gần như tới đầu giờ chiều là trở về. Kỷ Đào cũng chưa từng nghe hắn than phiền rằng cuộc sống ở Hàn Lâm viện có gì khó khăn.

Một hôm, Kỷ Đào đang ngồi hóng mát dưới gốc cây thì Lâm Thiên Dược đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy nàng dưới tán cây, hắn mỉm cười đi tới, đưa tay bế đứa bé trong lòng nàng.

Kỷ Đào chợt nhớ ra điều gì đó:

- Chàng ở Hàn Lâm viện, cấp trên trực tiếp là ai thế? Chúng ta có nên tới bái phỏng một chuyến không?

Lâm Thiên Dược mỉm cười lắc đầu:

- Không cần, Hồ đại nhân không ở khu quan xá, ông ấy ở bên ngoài. Bình thường cũng là người dễ gần, nhưng không tiếp khách tới tận nhà bái phỏng.

Lâm Thiên Dược chọc cho Hiên Nhi cười khanh khách rồi mới trả lại cho Kỷ Đào.

- Hiên Nhi ngày một lớn rồi, cũng nên có tên chính thức thôi.

- Chàng đặt sao? - Kỷ Đào ngạc nhiên.

Trước đây Lâm Thiên Dược đã nói rồi, cái tên này sau này sẽ để Kỷ Duy đặt.

Lâm Thiên Dược mỉm cười lắc đầu:

- Đợi cha tới đặt.

Nhắc đến chuyện này, lòng Kỷ Đào bỗng trống trải, đã rất lâu rồi nàng không gặp phu thê Kỷ Duy. Tuổi tác của hai người cũng ngày một cao hơn.

Nhìn thấy sắc mặt nàng không được tốt, Lâm Thiên Dược bước tới ôm nàng vào lòng.

Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua, Kỷ Đào dần quen với cuộc sống trong khu quan xá.

Có lúc nàng còn bế Hiên Nhi cùng Dương ma ma ra phố đi dạo.

Hôm ấy, Kỷ Đào và Dương ma ma từ ngoài phố trở về. Hiên Nhi có vẻ rất vui, dù còn nhỏ như vậy nhưng thằng bé cũng rất thích được ra ngoài.

Thế nhưng vừa đến cổng, nàng đã nghe thấy trong sân có khá nhiều tiếng người nói chuyện, vô cùng náo nhiệt.

Kỷ Đào và Dương ma ma nhìn nhau.

Từ khi nào Phó đại phu cũng biết tiếp khách thế này?

Dương ma ma đẩy cửa.

Kỷ Đào bế con, đang định bước vào thì nghe thấy một giọng nữ quen thuộc vang lên, đầy vui mừng:

- Đào Nhi!

Kỷ Đào không dám tin, lập tức ngẩng đầu lên.

Nàng nhìn thấy Liễu thị và Kỷ Duy đang ngồi trên ghế đá, đối diện là Phó đại phu.

- Cha! Nương!

Trong nháy mắt, lòng nàng tràn ngập niềm vui, bế đứa bé trong tay, nàng vội vàng bước nhanh tới.

Thấy nàng hấp tấp như vậy, Liễu thị vội đứng dậy, đưa tay đón lấy đứa bé rồi dặn:

- Cẩn thận, cẩn thận chút, đã làm nương người ta rồi mà còn chẳng chín chắn chút nào.

Sao mà bình tĩnh nổi được, Kỷ Đào muốn cười nhưng sống mũi lại cay cay.

- Xa như vậy, sao cha nương lại tới đây được?

Lúc ấy, Lâm Thiên Dược và Điền thị từ trong bếp bước ra, trên tay còn bưng trà nước.

Nhìn thấy Điền thị, Kỷ Đào cũng vô cùng vui mừng:

- Nương!

Điền thị mỉm cười gật đầu. Thấy đứa bé trong lòng Liễu thị, bà đặt khay xuống rồi bước tới trêu đùa:

- Hơn hai tháng rồi nhỉ?

Liễu thị vui vẻ đáp:

- Tính ngày thì đã hơn hai tháng hẳn rồi.

Kỷ Duy ngồi bên cạnh uống trà, nhìn đứa bé trong lòng Liễu thị, trong mắt ông tràn đầy vẻ mãn nguyện.

- Tên là gì rồi?

Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào nhìn nhau.

- Cha, vẫn đang đợi cha đặt tên cho thằng bé.

Kỷ Đào chợt nhớ tới chuyện mấy hôm trước Lâm Thiên Dược đột nhiên nói đứa bé nên có tên rồi, có lẽ chính là vì biết Kỷ Duy sắp tới.

Tình yêu thương của Liễu thị, Kỷ Duy và Điền thị đối với đứa bé đều hiện rõ không chút che giấu. Đặc biệt là Liễu thị, đến lúc ăn cơm cũng không nỡ đặt đứa bé xuống.

- Cảm ơn chàng, Thiên Dược. - Kỷ Đào nghiêm túc nói.

Lâm Thiên Dược khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:

- Vốn là chuyện nên làm. Hơn nữa còn có nương ta, bà ấy ở nhà một mình, tuy có cha nương nàng chăm sóc, nếu là trước đây thì còn được. Nhưng bây giờ ta vẫn không yên tâm. Tính tình của cả ba người đều quá mềm mỏng, ta sợ bên nhà họ Điền lại giở trò gì đó.

Kỷ Đào nghĩ lại thấy cũng đúng.

Năm đó, khi Lâm Thiên Dược chỉ mới là một cử nhân, nhà họ Điền đã mặt dày bám lấy không buông.

Giờ đây hắn đã là tiến sĩ nhất giáp, lại được vào Hàn Lâm viện, e rằng bên kia sẽ càng không chịu từ bỏ.

Đón tất cả mọi người tới đây, cách trấn Cổ Kỳ ngàn dặm xa xôi, nhà họ Điền cũng chẳng thể đuổi theo được nữa.

Kỷ Duy và Liễu thị tới kinh thành, người vui nhất chính là Kỷ Đào.

Lần này cuối cùng cả nhà cũng được đoàn tụ, đặc biệt là Phó đại phu, vừa biến mất đã là mấy năm.

Chương 266 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 14] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia