Hôm đó người Kỷ Đào mà nhìn thấy chính là Phương Lập, đệ đệ của Phương Nghị, viên Điển tịch ở Hàn Lâm viện. Còn cô nương kia là muội muội hắn, Phương Bồi Bồi.
Trong nhà còn có phụ mẫu của Phương Nghị, thê t.ử hắn là Cố thị, cùng nữ nhi mới năm tuổi. Cả nhà lớn bé tổng cộng bảy người.
Nhà họ Phương không thiếu thứ gì, nhà có rất nhiều bạc, chỉ nhìn cách ăn mặc của Phương Bồi Bồi hôm đó là đủ biết.
Kỷ Đào nghi hoặc nhìn hai nhà hàng xóm hai bên một lượt, nhưng cũng không nhận ra điều gì bất thường.
Mở cửa bước vào nhà, Điền thị đã nấu cơm xong, thấy mọi người trở về, bà hỏi:
- Thế nào rồi?
- Mẫu t.ử bình an.
Liễu thị đáp một tiếng rồi tiến lên phụ giúp, lại nói:
- Một mình muội đừng làm vất vả như vậy, đợi chúng ta về cùng làm cũng được mà.
Điền thị chỉ cười mà không nói. Từ khi tới kinh thành, bà ngày càng thích cười hơn trước.
Trong bữa cơm, Kỷ Đào suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hay ngày mai chúng ta lên phố dạo một vòng đi. Nói ra thì dù đã tới kinh thành hơn nửa năm, nhưng vì m.a.n.g t.h.a.i nên con còn chưa thực sự đi dạo phố lần nào.
Phó đại phu lập tức tỏ thái độ:
- Ta không có thời gian, mọi người cứ đi đi.
Kỷ Duy khuyên:
- Đi đi, ta cũng đi.
Phó đại phu vẫn rất nể mặt Kỷ Duy, bèn gật đầu:
- Đi ít thôi thì ta sẽ đi.
Cả bàn lập tức bật cười.
Buổi tối lúc đi ngủ, Kỷ Đào ôm lấy eo Lâm Thiên Dược.
- Chàng không đi à?
Lâm Thiên Dược bật cười:
- Ta cũng muốn đi lắm chứ.
Kỷ Đào đưa tay vỗ nhẹ lên mặt hắn, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Nhìn bộ dạng ấy của nàng, nụ cười trên mặt Lâm Thiên Dược càng sâu hơn.
Sáng hôm sau, vừa tiễn Lâm Thiên Dược ra cửa, Kỷ Đào liền dẫn mọi người đi dạo. Nói ra thì hiện giờ trong căn viện này đã có không ít người ở rồi.
- Con chỉ mới tới phố Trạng Nguyên thôi. - Kỷ Đào vừa đi vừa nói.
- Ôi chao, thế chẳng phải con đã đi xem Thiên Dược cưỡi ngựa diễu phố rồi sao? - Liễu thị đầy hứng thú hỏi.
Nghe vậy, ngay cả Điền thị cũng tò mò nhìn sang.
Kỷ Đào mỉm cười, kể lại cảnh tượng náo nhiệt hôm đó, mọi người nghe mà vô cùng thích thú.
Đi dần dần, họ ra khỏi khu vực gần quan học, bên ngoài lập tức nhộn nhịp hơn hẳn. Người qua lại dường như đều vô thức tránh xa con đường dẫn tới khu quan học. Càng đi về phía trước càng đông đúc.
Kinh thành đương nhiên phồn hoa hơn trấn Cổ Kỳ rất nhiều.
Điền thị ngày thường có thể không ra ngoài thì tuyệt đối không ra ngoài.
Trên đường lên kinh, cả đoàn đi bằng thuyền. Theo lời Liễu thị kể, Điền thị gần như chưa từng bước ra khỏi phòng. Dù thuyền có cập bến, bà cũng không xuống.
Nhưng lúc này đi cùng nhiều người như vậy, bà lại không hề sợ hãi.
Kỷ Đào dẫn mọi người tới một cửa hàng bán vải.
Dương ma ma, Liễu thị và Điền thị đều chọn mua vài tấm.
Phó đại phu và Kỷ Duy đứng ngoài cửa nói chuyện gì đó, cũng không thấy nhàm chán.
Nói cho cùng, ngoại trừ Điền thị, những người ở đây đều không thiếu bạc. Mua vải xong, Kỷ Đào lại dẫn mọi người tới cửa hàng trang sức. Ai nấy đều xem rất hăng hái.
Chỉ có Liễu thị thực sự xuống tiền, mua một chiếc vòng cổ bằng vàng, hết năm mươi lượng bạc.
Điền thị nhìn mà líu lưỡi nhưng bà lại rất vui. Bởi chiếc vòng ấy là mua cho Hiên Nhi.
Lúc bước ra ngoài, Kỷ Đào thấy Kỷ Duy và Phó đại phu vẫn đang vừa đi vừa trò chuyện. Hai người hoàn toàn không có hứng thú với những món đồ trong cửa hàng.
Chỉ đến khi đi ngang qua một y quán, Phó đại phu mới bước vào mua rất nhiều d.ư.ợ.c liệu.
Vì số lượng d.ư.ợ.c liệu quá nhiều nên y quán đồng ý cho người mang tới tận nhà. Kỷ Đào dứt khoát bảo tiểu nhị mang tất cả những món đồ họ đã mua về cùng.
Ban đầu tiểu nhị còn không mấy tình nguyện nhưng sau khi nghe địa chỉ nhà Kỷ Đào, hắn lập tức đổi ý, liên tục cam đoan nhất định sẽ giao tận nơi.
Mọi người vừa đi chậm chậm vừa ngắm nghía.
Sau khi đi chơi thêm nửa ngày, Kỷ Đào dứt khoát dẫn cả đoàn tới t.ửu lâu, dự định ăn cơm ở đó rồi mới về. Cả đoàn lên một phòng riêng trên lầu hai.
Liễu thị tò mò ghé bên cửa sổ nhìn xuống đường. Kỷ Duy và Phó đại phu ngồi cạnh án thư trò chuyện. Dương ma ma đi gọi món.
Kỷ Đào rót một chén nước đưa cho Điền thị:
- Nương, uống nước đi ạ.
Điền thị nhận lấy, mỉm cười:
- Đào Nhi, con vất vả rồi.
Kỷ Đào vội cười đáp:
- Con đâu có vất vả. Chỉ mong nương đừng trách con bất hiếu, làm tức phụ vốn nên hiếu thuận với bà mẫu, vậy mà con chưa từng chăm sóc nương t.ử tế. Sau này nếu nương có việc gì, cứ việc sai bảo con ạ. - Vẻ mặt nàng vô cùng thản nhiên chân thành.
Điền thị mỉm cười gật đầu, bà ngẩng đầu nhìn cảnh phồn hoa bên ngoài cửa sổ rồi khẽ nói:
- Trước đây khi Thiên Dược đọc sách, ta chỉ mong nó thi đỗ cử nhân là đã mãn nguyện rồi, như vậy cũng có thể xuống dưới gặp cha nó rồi. Ta chưa từng nghĩ nó sẽ đỗ tiến sĩ, lại còn được làm quan trong triều. Nó còn giỏi hơn cha nó nhiều. Thậm chí còn có thể lập nghiệp ở kinh thành, được phân một căn viện hai mặt sân lớn như vậy. Nếu thật sự phải mua...
Bà dừng lại một chút:
- Nếu cha nó còn sống, chắc hẳn sẽ rất vui.
Mỗi lần Điền thị nhắc tới cha của Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào đều không biết nên an ủi thế nào. Qua một lúc lâu nàng mới nói:
- Nương à, trên đời này còn rất nhiều điều tốt đẹp.
Đừng mãi nhớ nhung một người đã khuất nữa.