- Người này lòng dạ cực kỳ hẹp hòi, lại rất thù dai. Năm đó ta tự thấy mình chẳng hề có qua lại gì với hắn, vậy mà chỉ vì tiên sinh khen ta thêm vài câu, hắn đã ra tay với nương ta. Sau này ta bày kế khiến tiên sinh hoàn toàn chán ghét hắn rồi đuổi hắn đi. Chỉ e bây giờ hắn hận ta đến tận xương tủy.

Lâm Thiên Dược ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

- Đào Nhi, ta không sợ hắn ra tay với ta, chỉ sợ hắn lại dùng thủ đoạn như năm xưa. Giờ trong nhà đông người, ta sợ hắn sẽ nhắm vào mọi người, nhất là nàng.

Kỷ Đào trầm ngâm.

- Không sao. Bây giờ trong nhà không còn người ngoài. Ngay cả hai bà t.ử làm thuê cũng đã cho nghỉ rồi. Bình thường chúng ta qua lại đều là người quen. Về nhà ta sẽ bảo Chu An và Đồ Tam thay phiên nhau mỗi đêm một người canh gác. Cả Chu Nghiễn nữa, cũng có thể phụ giúp.

Thực ra Kỷ Đào không cho rằng Trì Trường An có thể vào được khu quan xá.

Con phố nơi khu quan xá vốn rất ít người qua lại, không chỉ vì dân thường kính sợ quan viên mà còn bởi nơi đó luôn có người tuần tra. Chỉ cần thấy người lạ là sẽ lập tức tra hỏi cặn kẽ, nếu không nói rõ được thân phận thì sẽ bị lập tức đuổi đi.

Lâm Thiên Dược vẫn nghiêm túc dặn dò:

- Còn nữa, sau này mỗi lần ra ngoài phải dẫn theo nhiều người hơn. Hắn thực sự là một kẻ điên, thật đấy, Đào Nhi, ta không hề phóng đại đâu.

Kỷ Đào nghiêm túc gật đầu.

Hiện giờ việc mua thức ăn trong nhà đều do Điền thị hoặc Liễu thị dẫn Tú Nương đi. Sau khi về, cứ để Tú Nương tự đi là được. Đã lâu như vậy rồi, nàng ấy hẳn cũng đủ khả năng tự mình mua sắm.

Về đến nhà thì đã là buổi chiều.

Hiên Nhi chơi đùa suốt nửa ngày, mệt đến ngủ thiếp đi, gục trên vai Lâm Thiên Dược. Lâm Thiên Dược chẳng hề chê nặng, cứ thế bế con về hậu viện ngủ.

Đầu tháng Ba, giữa bầu không khí căng thẳng, kỳ thi Hội lần này chính thức bắt đầu.

Kỷ Đào thì chẳng thấy căng thẳng, Kỷ Vận lại sai người đến đón nàng sang phủ. Kỷ Vận mặc bộ váy áo rộng rãi. Sắc mặt đã khá hơn, vẻ tái nhợt mấy hôm trước không còn nữa, tinh thần cũng tốt hơn nhiều.

- Nếu lần này T.ử Kiệt vẫn không đỗ, e rằng cha ta với ông công ta sẽ phải phạt chàng ấy thật nặng. - Trong giọng nói của Kỷ Vận lộ rõ vẻ lo lắng.

Kỷ Đào nghe vậy cười nói:

- Tỷ phu vốn văn tài hơn người, chỉ vì... nên mới chậm trễ đến hôm nay. Lần này nhất định sẽ đỗ ngay.

Dù thật sự không đỗ, Tề T.ử Kiệt vẫn là nhi t.ử của Tề Lịch, hình phạt có thể nặng đến mức nào chứ?

Kỷ Đào nói những lời ấy với vẻ mặt hết sức tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên. Sắc mặt Kỷ Vận cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

- Đào Nhi đúng là biết nói chuyện.

Nhưng ngay sau đó, nhớ đến câu "vì bị chậm trễ" của Kỷ Đào, nàng ghé sát lại, hạ thấp giọng:

- Bây giờ ta đã đón Bùi thị ra rồi.

Kỷ Đào hơi kinh ngạc, nhưng không hề hỏi thêm.

Đó vốn là chuyện riêng của Tề phủ. Dù nàng và Kỷ Vận thân thiết đến đâu thì chuyện riêng của bản thân còn có thể nói, chứ chuyện trong nhà phu quân thì không tiện hỏi. Kỷ Đào từ trước đến nay vẫn rất chú ý chừng mực ấy.

Bùi thị không chỉ là bà mẫu của Kỷ Vận mà còn là phu nhân của Tề phủ.

Thấy Kỷ Đào không tiếp lời, Kỷ Vận chỉ thoáng nghĩ đã hiểu, mỉm cười nói:

- Giờ nàng ta không thể c.h.ế.t tùy tiện được. Nếu T.ử Kiệt đỗ đạt, mà bà ấy c.h.ế.t thì dù chỉ là kế mẫu, chàng ấy vẫn phải để tang.

Hai người chuyện trò nửa ngày. Đến lúc về, Kỷ Vận sai phu xe đưa Kỷ Đào về nhà.

Hiện giờ Kỷ Vận không còn tin bất cứ đại phu nào khác nữa. Mỗi lần đều đón Kỷ Đào sang phủ, tiện thể trò chuyện một lúc rồi lại sai xe đưa nàng trở về.

Kỷ Đào tựa vào thành xe, lim dim ngủ, không biết qua bao lâu nàng mới mở mắt.

Xe ngựa vẫn lăn bánh đều đều. Nàng đưa tay vén rèm lên, phát hiện xe đã rẽ vào con đường dẫn đến khu quan xá, đang định buông rèm xuống thì nơi khóe mắt chợt bắt gặp một người quen.

Dương Đại Viễn.

Rèm xe đã buông xuống, nhưng Kỷ Đào không hề vén lên lần nữa.

Dương Đại Viễn hiện giờ qua lại rất thân thiết với Trì Trường An. Kỷ Đào tuyệt đối không còn tin hắn. Cho dù không phải vì chuyện này thì những việc trước kia, mỗi lần nhớ lại cũng chỉ khiến nàng thấy ghê tởm. Trong lòng Kỷ Đào, Dương Đại Viễn còn khiến nàng chán ghét hơn cả Dương Đại Thành.

Xe ngựa đi ngang qua Dương Đại Viễn mà không hề dừng lại. Đương nhiên Dương Đại Viễn cũng không biết người ngồi trong chiếc xe mang huy hiệu của Tề phủ ấy chính là Kỷ Đào.

Kỷ Đào thuận lợi trở về nhà.

Hiện giờ khu quan xá cũng đang trong bầu không khí căng thẳng. Vừa thấy nàng xuống xe, phu nhân nhà họ Lạc ở đối diện đã bế con đi sang.

- Lâm phu nhân, giúp ta xem thử đi. - Lạc phu nhân vừa nói vừa đưa cổ tay ra.

Kỷ Đào nhìn nàng từ trên xuống dưới:

- Tẩu bị sao vậy?

Lạc phu nhân uể oải đáp:

- Gần đây đêm nào cũng không ngủ được, cả người rã rời, không có sức…

- Chắc là mệt quá thôi. - Kỷ Đào đưa tay bắt mạch. - Không sao đâu, về nghỉ ngơi cho tốt là được.

Lạc phu nhân thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nói:

- Sau này nhà các người chuyển đi thì biết làm sao đây? Hai năm nay ta chỉ tin mỗi phu nhân thôi.

Kỷ Đào mỉm cười, không tiếp lời.

Kỳ thi Hội đã bắt đầu, một tháng sau sẽ đến kỳ thi Điện. Khi lứa tiến sĩ mới thi đỗ, trở thành Thứ cát sĩ rồi vào làm ở Hàn Lâm viện, cũng là lúc Lâm Thiên Dược và những người cùng khóa phải rời đi.

Chương 366 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 19] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia