Trong mắt Dương Đại Viễn lóe lên vẻ hung dữ:

- Ta không có.

Kỷ Đào đã đi được nửa cầu thang. Đột nhiên nàng quay người trở lại tầng trên, quay về phòng riêng, ngồi xuống bên cửa sổ tiếp tục quan sát phía dưới.

Bộ dạng vô lại của Trì Trường An, Kỷ Đào thật sự không muốn lần sau người bị hắn quấn lấy lại là mình. Quan trọng hơn cả, người này lòng dạ độc ác, lại cực kỳ thù dai, tốt nhất đừng nên đối đầu trực diện với hắn.

Bây giờ Lâm Thiên Dược không có ở nhà, trong nhà toàn người già và trẻ nhỏ. Kỷ Đào không chắc mình có thể ứng phó nổi.

Huống hồ đối với hạng người như thế, hà tất phải đối đầu trực diện? Tránh được thì cứ tránh. Đương nhiên nếu thật sự không tránh nổi thì Kỷ Đào cũng chẳng hề sợ hắn.

Nàng chống cằm nhìn xuống dưới thấy Dương Đại Viễn bị Trì Trường An dây dưa rất lâu, xung quanh đã tụ tập kín một vòng người chỉ trỏ bàn tán. Cuối cùng, Dương Đại Viễn vẫn lấy ra một thỏi bạc nhét vào tay hắn, rồi dẫn người phía sau rời khỏi t.ửu lâu.

Người phía sau, thế mà lại là Phùng Uyển Phù.

Kỷ Đào sửng sốt.

Ban nãy nàng chỉ chăm chú nhìn hai người đang giằng co, lại sợ bọn họ phát hiện mình nên hoàn toàn không để ý phía sau Dương Đại Viễn còn có người. Chỉ có hai người họ, ngay cả một nha hoàn cũng không mang theo.

Dương ma ma vẫn im lặng đứng cạnh Kỷ Đào. Lúc này bà cũng không nhịn được mà lên tiếng:

- Phu nhân, bọn họ như vậy thật sự là...

Lời bà còn dang dở nhưng ý đã quá rõ.

Nam nữ ở riêng với nhau, lại còn cùng xuất hiện nơi công cộng thế này, thật khiến người đời dị nghị.

Trì Trường An tập tễnh đi theo sau bọn họ ra khỏi cửa. Kỷ Đào mơ hồ hiểu được vì sao Dương Đại Viễn lại chịu đưa bạc cho hắn.

Có lẽ, hắn sợ Trì Trường An sẽ ăn nói lung tung.

- Đi thôi, về nhà. - Kỷ Đào đứng dậy, thong thả bước ra ngoài.

Thời tiết ngày càng ấm áp, ban ngày nằm phơi nắng trong sân đã chẳng còn thấy lạnh.

Kỷ Đào nằm trên ghế tựa, khẽ nhắm mắt. Làn gió nhẹ lướt qua, khẽ lay động tà váy và những sợi tóc của nàng. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt, khiến cả người toát lên vẻ yên bình và tĩnh lặng.

Bỗng một thân hình bé nhỏ lao thẳng vào khoảng không tĩnh mịch ấy.

- Nương!

Chỉ một tiếng gọi, nụ cười trên môi người nữ t.ử đang nằm trên ghế càng rạng rỡ hơn. Nàng ngồi dậy thì thấy Hiên Nhi đang chạy như bay về phía mình.

Phía sau, Liễu thị vừa chạy theo vừa thở hổn hển, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

Kỷ Đào bất đắc dĩ thở dài:

- Hiên Nhi, nương đã dặn con thế nào?

- Không được làm ngoại mẫu và ngoại công mệt. - Hiên Nhi cười tít mắt, đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết. - Tụ... mẫu...

Kỷ Đào đưa tay chấm nhẹ lên ch.óp mũi con trai, dịu dàng sửa lại:

- Là tổ mẫu.

Liễu thị lúc này cũng đã đi tới, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Đào:

- Quần áo mặc mỏng hơn rồi, chạy cũng càng lúc càng nhanh. Chắc ta già thật rồi, đến cả nó cũng không đuổi kịp nữa.

Kỷ Đào nghiêm mặt nói:

- Nương, lần sau nếu nó còn chạy như vậy thì cứ đ.á.n.h cho một trận.

Liễu thị mỉm cười gật đầu.

Thấy vẻ mặt hờ hững của bà, Kỷ Đào biết bà căn bản chẳng để lời ấy trong lòng, cũng không ép nữa.

Liễu thị nhìn nụ cười thư thái nơi khóe mắt chân mày của Kỷ Đào, khẽ thở dài:

- Thiên Dược đi cũng hơn một tháng rồi mà chẳng có lấy một chút tin tức. Bên này cũng chẳng có thương đội quen biết nào để nhờ mang thư.

Ngày trước, Kỷ Duy và Kỷ Quân ở thôn Đào Nguyên thường xuyên thư từ qua lại, đó là vì họ quen một thương đội chuyên giúp chuyển thư.

Nhưng đây là kinh thành, biết tìm đâu ra người quen để nhờ?

Nụ cười trên mặt Kỷ Đào nhạt đi đôi chút:

- Không có tin tức, chứng tỏ chàng vẫn bình an. Chỉ cần chàng bình an, sớm muộn gì cũng sẽ trở về. Chúng ta ở nhà chỉ cần bình an chờ chàng trở về là được.

Liễu thị đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng:

- Đào Nhi, con vất vả rồi.

Kỷ Đào mỉm cười:

- Nương, con không thấy vất vả. Cả nhà chúng ta đều bình an, Hiên Nhi cũng đang lớn lên từng ngày. Cuộc sống như vậy đã rất tốt rồi.

Hai người trò chuyện khá lâu rồi mới đứng dậy sang tiền viện dùng bữa.

Vừa ăn cơm xong, Đỗ phu nhân ở nhà đối diện lại sang chơi. Dạo gần đây nàng ấy đến khá thường xuyên. Ở bên Kỷ Đào lâu ngày, dường như tại nhà họ Lâm, Cố Vân Nhàn cũng cảm thấy đặc biệt thoải mái, phép tắc không còn cứng nhắc như trước nữa.

Thấy Kỷ Đào đang ngồi trong đình uống trà, Cố Vân Nhàn bước vào, cười nói:

- Ta cứ có cảm giác mỗi ngày của tẩu đều trôi qua rất thư thái, nhàn nhã.

Kỷ Đào đưa tay chỉ chiếc ghế đối diện, ý bảo nàng ngồi xuống. Giờ hai người ở bên nhau đã tự nhiên hơn rất nhiều. Cố Vân Nhàn cũng chẳng khách sáo, tự mình bước tới ngồi xuống. Lưng vẫn thẳng tắp như cũ nhưng tay lại vô thức vuốt ve chiếc chén trên bàn, như đang ngắm nghía hoa văn bên trên.

Nói ra thì bộ chén trà này chính là thứ Kỷ Đào mua ở trấn Bạch Từ khi mới đến kinh thành.

Kỷ Đào mỉm cười với nàng:

- Dù thế nào thì một ngày cũng chỉ có một ngày. Đương nhiên phải khiến bản thân sống thật dễ chịu.

Cố Vân Nhàn nhìn quanh, thấy xung quanh không có ai ngay cả Dương ma ma vừa dẫn nàng vào cũng chẳng biết đã lui đi từ lúc nào, nàng ghé sát lại gần Kỷ Đào, hạ thấp giọng:

- Lâm phu nhân, ta mạo muội hỏi tẩu một chuyện. Nếu tẩu thấy không tiện thì không cần trả lời.

Kỷ Đào chỉ mỉm cười nhìn nàng, không đáp. Giọng Cố Vân Nhàn càng nhỏ hơn.

- Ta sang nhà tẩu cũng khá thường xuyên. Ta phát hiện… hình như bà mẫu tẩu chưa từng can thiệp vào cuộc sống của các tẩu?

Chương 411 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 21] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia