Kỷ Đào mỉm cười:
- Đúng là bà không quản. Gần đây bà thích cầu phúc, sáng tối mỗi ngày đều tụng kinh.
Điều này hoàn toàn là sự thật. Ba người họ đều rất yêu quý Hiên Nhi nhưng người chăm sóc Hiên Nhi nhiều nhất vẫn là Kỷ Duy và Liễu thị. Điền thị mỗi ngày đều dành khá nhiều thời gian tụng kinh cầu phúc. Kỷ Đào cũng chẳng bận tâm, chỉ cần bà thích là được.
Cố Vân Nhàn lại hạ giọng thấp hơn:
- Vậy lúc ăn cơm... tẩu có phải đứng hầu bà mẫu không?
Kỷ Đào lắc đầu. Thấy trong mắt Cố Vân Nhàn tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, nàng cười nói:
- Ta khác muội, bà mẫu ta cũng vậy. Chúng ta xuất thân thấp kém, nói khó nghe một chút thì lúc mới đầu còn phải tự mình nấu cơm ăn. Làm gì có chuyện cần người đứng hầu khi dùng bữa? Vốn dĩ ta chỉ là một thôn nữ, bảo ta đứng hầu người khác dùng cơm, ta cũng không biết phải làm thế nào mà bà mẫu ta cũng sẽ thấy không quen. - Nói xong, nàng dang hai tay.
Cố Vân Nhàn bật cười:
- Tẩu cũng khiêm tốn quá rồi. Đúng là các tẩu xuất thân nơi thôn dã, nhưng tẩu có học quy củ hay không, ta vẫn nhìn ra được. Không nói chuyện khác, chỉ riêng vị ma ma trong nhà tẩu thôi, xuất thân đã không hề đơn giản. Chắc hẳn những gì cần học tẩu đều đã học rồi.
Kỷ Đào nghiêm túc đáp:
- Đúng là ta chưa từng học cách hầu hạ bà mẫu.
Nghe vậy, Cố Vân Nhàn chăm chú nhìn nét mặt nàng hồi lâu rồi khẽ thở dài:
- Ta thật sự rất ngưỡng mộ tẩu. Bây giờ mỗi ngày ta đều phải hầu hạ bà mẫu đủ ba bữa. Đó vốn là bổn phận của con dâu, ta cũng chẳng có gì để nói. Nhưng bà còn nhét vào viện của chúng ta hai nha hoàn. Chuyện đó cũng thôi đi, tiểu cô của ta năm nay đã mười bốn tuổi. Sáng sớm hôm nay còn bảo ta phải thường xuyên đưa nàng ấy ra ngoài dạo chơi nhiều hơn.
Sau vài lần gặp nương và muội muội của Đỗ Dục, Kỷ Đào dường như đã hiểu được vì sao ngày trước Đỗ Dục không hề muốn để nàng qua lại với họ.
Nương của Đỗ Dục là Đàm thị. Một mình bà vất vả nuôi lớn hai anh em, gương mặt trông khá khắc khổ và nghiêm nghị, lời nói dứt khoát, chẳng hề nể nang ai. Có lẽ vì đã quen mạnh mẽ suốt bao năm nên tính cách của bà hoàn toàn trái ngược với Điền thị.
Còn muội muội của hắn cũng vậy. Lúc mới đến kinh thành, từ đầu đến chân đều lấp lánh ch.ói mắt, chẳng khác Phương Bồi Bồi năm xưa là bao.
Đỗ Dục lập tức mời một bà t.ử về dạy lễ nghi cho nàng, nhờ vậy mới khá lên nhiều. Đặc biệt sau khi Cố Vân Nhàn bước qua cửa, nàng ta thay đổi không ít. Nhưng chỉ cần mở miệng nói chuyện lại như biến thành một con người khác. Thực chất chỉ là một Đàm thị thứ hai mà thôi.
Đúng lúc ấy, giọng Dương ma ma vang lên:
- Phu nhân, Đỗ cô nương đến rồi.
Sắc mặt Cố Vân Nhàn hơi khó coi nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại. Khi nhìn về phía Kỷ Đào, trong mắt nàng còn mang theo vài phần áy náy.
Đỗ Dục vừa bước vào sân đã cười tươi rói:
- Lâm phu nhân, mong đừng chê ta đến quấy rầy nhé.
Câu nói ấy nghe vào tai khiến người ta thấy vô cùng khó chịu. Kỷ Đào vốn luôn niềm nở đón tiếp bất cứ ai đến nhà chưa từng tỏ vẻ ghét bỏ bất kỳ vị khách nào. Vậy mà qua miệng Đỗ Dục, lại như thể Kỷ Đào vốn là người không thích người khác đến chơi.
Nhưng nếu chỉ vì một câu nói ấy mà tính toán, lại có vẻ như Kỷ Đào quá nhỏ nhen, nàng cũng lười tranh cãi, dù sao Đỗ Dục cũng đâu phải người thường xuyên ghé nhà. Nàng chỉ mỉm cười đáp:
- Không dám, Đỗ cô nương ghé thăm, thật khiến tệ xá thêm phần rạng rỡ.
Đỗ Dục hài lòng rồi, liền quay sang nhìn Cố Vân Nhàn:
- Tẩu tẩu, chuyện nương dặn tẩu từ sáng sớm, tẩu lại quên rồi sao?
Nghe câu ấy, ngay cả Kỷ Đào cũng cảm thấy có gì đó không đúng:
- Cái gì gọi là “lại”?
Theo những gì Kỷ Đào quan sát sau thời gian dài qua lại, Cố Vân Nhàn là người vô cùng thông minh.
Nhưng lời nói của Đỗ Dục lại khiến người ngoài có cảm giác Cố Vân Nhàn thường xuyên quên trước quên sau, hoặc là không tôn kính bà mẫu, chẳng hề để tâm đến những việc bà dặn dò.
Đúng là bất kể người ngoài hay người trong nhà, nàng ta đều công kích như nhau. Huống chi, lại nói những lời ấy ngay trước mặt Kỷ Đào - một người ngoài. Thật sự chẳng chừa lại cho Cố Vân Nhàn chút thể diện nào.
Cố Vân Nhàn hoàn toàn không nổi giận. Nàng vẫn nở nụ cười dịu dàng, như thể không hề nghe ra hàm ý trong lời Đỗ Dục. Ánh mắt nhìn nàng ta cũng giống như đang nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm.
- Ta chỉ sang trò chuyện với Lâm phu nhân vài câu thôi, đâu thể coi là ra ngoài làm khách. Vài hôm nữa nhà di mẫu ta có hỷ sự, đến lúc đó ta sẽ dẫn muội đi cùng.
Vừa nghe xong câu ấy, gương mặt Đỗ Dục lập tức rạng rỡ, nàng ta nhìn Kỷ Đào rồi cười nói:
- Tẩu thường xuyên sang tìm Lâm phu nhân sao? Muội còn chẳng biết. Dạo này muội thường sang nhà Phó đại nhân ở sát bên, nhà họ rất hiếu khách. Phó cô nương ngày nào cũng cùng muội học thêu, Phó phu nhân cũng rất dịu dàng. Nếu tẩu tẩu thấy buồn chán, muội có thể giới thiệu cho tẩu.
Kỷ Đào cúi đầu uống trà. Lời này chẳng khác nào nói thẳng rằng giao hảo với nhà họ Lâm chẳng có ích lợi gì, nên qua lại với nhà Phó đại nhân mới đúng.
Cố Vân Nhàn áy náy nhìn Kỷ Đào một cái rồi nói:
- Ta không thường xuyên ra ngoài, cũng không có thời gian. - Nàng dứt khoát đứng dậy. - Ta ra ngoài cũng khá lâu rồi, chúng ta về thôi. Nếu không lát nữa nương lại đi tìm.
_______________________________
Tên của hai huynh đệ họ Đỗ đều là Đỗ Dục nha.
杜昱 (Dù Yù) – Đỗ Dục (Ca ca)
杜毓 (Dù Yù) – Đỗ Dục (Muội muội)