Có phủ nhận cũng vô ích. Với thân phận như họ, những điều đã nói ra hẳn đều đã được điều tra rõ ràng. Hơn nữa, Kỷ Đào vẫn cho rằng mỗi tháng mình đến Vọng Nhàn Lâu đã rất kín đáo, nhưng trong mắt những bậc quyền quý như họ, mọi hành tung của nàng gần như đều trong suốt. Chỉ cần có lòng điều tra thì sẽ biết hết.
An Vương phi tựa nghiêng người trên ghế:
- Vậy thì y thuật của ngươi hẳn là không tệ.
Kỷ Đào khiêm tốn đáp:
- Vương phi quá khen.
An Vương phi xua tay:
- Tính tình của Tam đệ muội, ta cũng biết đôi chút. Ngươi không cần quá khiêm nhường. Ta cũng không vòng vo nữa. Hôm nay gọi ngươi tới chính là muốn ngươi khám giúp ta.
Kỷ Đào ngẩng đầu, lặng lẽ quan sát sắc mặt nàng ta. Lúc này nàng mới phát hiện lớp trang điểm trên mặt An Vương phi khá đậm, phấn phủ dày, sắc diện cũng không được tốt.
Nàng lại hành lễ:
- Thân thể Vương phi không có gì bất ổn.
Quả thực là không có bệnh gì nghiêm trọng. Chỉ nhìn qua thì nhiều lắm cũng chỉ là khí huyết hư nhược, có lẽ còn hơi mất ngủ, đều không phải bệnh nặng. Thậm chí không cần ngự y trong cung, tìm một đại phu bình thường cũng chữa được.
An Vương phi liếc nhìn nha hoàn bên cạnh. Nha hoàn lập tức hành lễ rồi lui ra ngoài, tiện tay không nói hai lời kéo luôn Dương ma ma đi theo.
Trong phòng chỉ còn lại hai người. Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời gay gắt như muốn thiêu chảy mọi thứ trên mặt đất. Ở góc phòng có đặt một chậu băng, nhưng không khí vẫn hơi oi bức.
An Vương phi nhìn Kỷ Đào, đ.á.n.h giá nàng hồi lâu rồi mới lên tiếng:
- Người ngay không nói lời vòng vo. Ta tình cờ biết được ngươi đã chữa khỏi cho đường tỷ của ngươi là Kỷ thị. Nàng ấy cũng vì dùng t.h.u.ố.c mạnh mà tổn hại thân thể. Ngươi xem giúp ta…
Mi mắt Kỷ Đào khẽ giật, chỉ riêng chữ “cũng” đã bao hàm rất nhiều điều.
Thấy An Vương phi đã đặt sẵn cổ tay lên bàn, Kỷ Đào bước tới bắt mạch. Càng bắt, đôi mày nàng càng nhíu c.h.ặ.t, buông tay ra, nàng nói:
- Tổn thương quá nặng. Xin thứ lỗi, ta bất lực.
Ánh mắt An Vương phi thoáng tối đi. Im lặng hồi lâu, nàng ta mới cất tiếng:
- Ngươi biết lời gì nên nói, lời gì không nên nói chứ?
Kỷ Đào lại cúi người hành lễ:
- Ta hiểu. Hôm nay ta chưa từng đến t.ửu lâu này, trên đường cũng bình an trở về nhà.
Thấy đối phương không nói gì, Kỷ Đào từng bước lùi lại, chuẩn bị quay người rời đi thì nghe An Vương phi khẽ hỏi, giọng nói rất nhỏ, gần như lẩm bẩm:
- Thật sự không còn cách nào sao? Nghe nói lúc chữa cho đường tỷ ngươi, ngươi dùng châm cứu. Nếu ta cũng châm cứu thì sao?
Kỷ Đào quay người lại, nghiêm túc đáp:
- Có lẽ... vẫn còn một phần hy vọng.
Vừa nghe xong, mắt An Vương phi lập tức sáng lên.
Kỷ Đào rút từ bên hông ra một bộ ngân châm, từng cây kim bạc lấp lánh ánh sáng, càng làm đầu ngón tay trắng nõn của nàng trông gần như trong suốt.
- Vương phi, nếu người bằng lòng thử vì một phần hy vọng ấy, ta cũng nguyện hết sức giúp người.
Vừa nhìn thấy bộ ngân châm ấy, niềm vui trong lòng An Vương phi giống như giữa ngày hè bị dội thẳng một chậu nước đá từ trên xuống, lạnh thấu từ trong ra ngoài.
Nàng bình tĩnh lại một chút, lúc này mới nhớ Kỷ Đào vừa nói là một phần hy vọng.
Một phần? Khác gì gần như không có.
Nàng nhìn những cây ngân châm sáng lấp lánh trên đầu ngón tay Kỷ Đào rồi hỏi lại:
- Một phần?
Kỷ Đào nghiêm túc gật đầu.
An Vương phi trầm ngâm một lát rồi hỏi:
- Tình trạng của đường tỷ ngươi năm đó so với ta bây giờ thì thế nào?
Bộ ngân châm trên đầu ngón tay Kỷ Đào vẫn chưa cất đi, cứ xoay tròn nhè nhẹ:
- Thân thể đường tỷ ta lúc đó vẫn còn có thể uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, chỉ là phải đợi ba năm sau mới được. Nhưng tỷ ấy không chờ nổi, bên phủ họ Tề cũng sẽ không chờ, nên tỷ ấy mới mạo hiểm đ.á.n.h cược…
Thấy An Vương phi rơi vào im lặng, Kỷ Đào lại nói:
- Thực ra, lần châm cứu cho đường tỷ chính là lần đầu tiên ta chữa bệnh liên quan đến con cái. Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng nhớ lại, ta vẫn thấy tỷ ấy thật sự rất can đảm. - Giọng nàng mang theo chút hài hước.
An Vương phi khẽ cười:
- Tỷ muội các ngươi tình cảm thật sâu đậm. Nàng ấy tin ngươi.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu. Quả thật, tuy khi ấy Kỷ Vận cũng có phần bệnh quá thì vái tứ phương, nhưng nhiều hơn cả vẫn là vì nàng ấy tin tưởng Kỷ Đào.
An Vương phi lại nhìn bộ ngân châm trong tay nàng:
- Ta có thể xem châm của ngươi không?
Kỷ Đào mỉm cười, dùng tay trái rút ra một cây dài nhất đưa tới. Cây ngân châm dài hơn đầu ngón tay nàng nửa tấc.
An Vương phi cẩn thận nhận lấy, đặt trên lòng bàn tay ngắm nghía hồi lâu rồi hỏi:
- Cái này... phải đ.â.m sâu vào thịt bao nhiêu?
Kỷ Đào rất kiên nhẫn giơ ngón tay lên, chỉ đến khoảng một phần ba chiều dài cây kim.
Nói thật, thứ như ngân châm này càng nhìn càng khiến người ta không muốn chữa. Đặc biệt là nữ t.ử Càn quốc từ nhỏ đều học thêu thùa, số lần bị kim đ.â.m vốn đã không ít.
Quả nhiên, sắc mặt An Vương phi khẽ biến đổi, nàng ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào:
- Thật sự có thể chữa bệnh sao?
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu:
- Sư phụ ta có tuyệt kỹ dùng ngân châm xuất thần nhập hóa. Động tác nhanh đến mức ta còn không nhìn rõ. Thật ra ta mới chỉ học được chút da lông…
Nói đến đây, Kỷ Đào lén nhìn An Vương phi một cái, đúng lúc bị nàng ấy bắt gặp, nàng cười ngượng ngùng:
- Không giấu gì Vương phi, vừa rồi sư phụ ta còn bảo ta nên tìm thêm người để luyện châm cứu. Nhưng Vương phi cũng biết rồi đấy, ta là nữ t.ử, biết tìm ai để luyện đây? - Nàng xòe hai tay, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
An Vương phi nghi hoặc, truy hỏi:
- Ý ngươi là... ngươi vốn còn chưa thành thạo?