Thấy nàng đã thông suốt, Phó đại phu nói tiếp:

- Yên tâm đi. Những chuyện này, ngay từ lúc nhận khẩu dụ ta đã nghĩ đến rồi. - Ông lại tiện tay cầm thêm một miếng bánh. - Chỉ là ta không ngờ trở về lại là để chữa bệnh. Hôm nay Thần Vương cũng đã trả chẩn phí rồi, xem ra ta lại phải quay về Hoàng An tự thôi. - Nói xong, ông dứt khoát cầm thêm một miếng nữa.

Kỷ Đào vẫn luôn tin lời sư phụ mình:

- Người còn chưa gặp cha nương con nữa mà.

Quả thật, Phó đại phu trở về đã hơn mười ngày, ngoại trừ Lâm phủ và Vọng Nhàn Lâu thì ngay cả phố phường cũng chưa đi dạo. Vậy mà giờ đã nói lại phải trở về chùa Hoàng An.

Ăn hết một đĩa điểm tâm, uống một ngụm nước, Phó đại phu nói:

- Ngày mai ta sẽ cùng con lên hậu sơn chùa Hộ An thăm họ.

Kỷ Đào cùng ông xuống lầu lên xe ngựa.

Phó Phong đã bị Phó đại phu điều đến y quán ở ngoại thành từ hai hôm trước, nên hôm nay người đ.á.n.h xe là Cổ An. Tính cách của Cổ An cũng chất phác như vẻ ngoài, ít nói. Có điều gần đây hắn rất hay cười, có lẽ vì đã nhận ra cuộc sống ở Lâm gia thực sự rất đơn giản.

Quả thực rất đơn giản.

Chủ nhân không hề làm khó người hầu, mà cũng chẳng có chuyện những người cũ bắt nạt người mới như bà mối từng nhắc đến. Dương ma ma tuy có phần nghiêm khắc, nhưng chưa bao giờ vô cớ gây khó dễ.

Xe ngựa rẽ vào phố Hằng Đức. Vừa đến đầu phố thì đột nhiên dừng lại.

Kỷ Đào khẽ nhíu mày, nghe tiếng Cổ An vọng vào:

- Phu nhân, phía trước có người chặn xe, hình như đang tìm người.

Kỷ Đào lập tức vén rèm. Nàng nhìn thấy chiếc xe ngựa xa hoa đối diện cũng có người vén rèm lên.

- Lâm phu nhân, chủ t.ử nhà nô tỳ muốn gặp người, có việc cần bàn.

Trên chiếc xe ngựa lộng lẫy kia thấp thoáng những đường chỉ bạc thêu tinh xảo. Kỷ Đào vừa nhìn đã biết nó tượng trưng cho điều gì.

Nàng liếc quán rượu bên đường rồi hỏi:

- Đến t.ửu lâu không?

Tỳ nữ đối diện khẽ nói gì đó với người trong xe. Ngay sau đó có người bước xuống trước, ăn mặc như một nha hoàn. Rất nhanh sau đó, một vị phu nhân toát lên vẻ tôn quý bước xuống xe. Y phục tinh xảo, khuyên tai và trang sức trên đầu món nào cũng đáng giá không nhỏ. Từng cử chỉ đều mang theo vẻ kiêu quý trời sinh. Được nha hoàn dìu xuống xe, nàng chỉ liếc nhìn xe ngựa của Kỷ Đào một cái rồi dẫn đầu bước vào t.ửu lâu.

Kỷ Đào suy nghĩ một chút rồi nói:

- Sư phụ, người cứ về trước đi. Sau đó bảo Cổ An quay lại đây đón con.

Phó đại phu vừa định phản đối thì Kỷ Đào vội nói thêm:

- Tiện thể đưa Hiên Nhi về luôn.

Phó đại phu nhìn đứa trẻ đang ngủ say bên cạnh, cuối cùng không nói gì nữa.

Kỷ Đào đứng ở cửa, nhìn xe ngựa nhà mình đi xa hẳn rồi mới dẫn Dương ma ma bước vào.

Nha hoàn lúc nãy đang đợi ở cửa. Thấy nàng vào, liền nói:

- Phu nhân có thể nhanh một chút được không? Chủ t.ử nhà nô tỳ đã đợi lâu rồi.

Kỷ Đào nghiêm túc nhìn nàng ta hồi lâu:

- Xin lỗi, trong nhà ta nhiều việc. - Tuy ngoài miệng là lời xin lỗi, nhưng trên gương mặt chẳng hề có chút áy náy nào.

Nha hoàn cúi đầu dẫn nàng lên lầu. Tửu lâu này dường như đã mở rất nhiều năm. Cầu thang tuy cũ kỹ nhưng bước lên vẫn rất vững chắc. Không gian rộng rãi, bài trí cũng thanh nhã.

Nha hoàn dẫn nàng đi thẳng đến căn phòng cuối hành lang tầng hai rồi khẽ gõ cửa.

- Mời vào. - Giọng nữ trong trẻo, thanh nhã, nhưng mang theo vẻ lười biếng và ngạo mạn.

Nghe giọng nói ấy, Kỷ Đào hiểu rất rõ, trong mắt đối phương, thân phận như nàng chẳng đáng để bận tâm.

Đương nhiên, ngay từ khi nhìn thấy những đường chỉ bạc trên xe ngựa, nàng đã biết điều đó. Lại nhìn tuổi tác của đối phương, hẳn là một trong ba vị Quận vương phi.

Trung Vương đã qua đời. Tứ Hoàng t.ử phi cũng đã cùng Tứ Hoàng t.ử đến chùa Hoàng An. Vậy thì chỉ còn lại Ninh Vương phi và An Vương phi.

Trong lòng Kỷ Đào đã có tính toán. Bước vào phòng, nàng không nhìn nhiều, chỉ hơi khom người hành lễ.

- Tham kiến Vương phi.

Chỉ nghe một tiếng cười khẽ của nữ t.ử:

- Ngươi biết ta là Vương phi sao?

Kỷ Đào vẫn cúi đầu.

- Vậy ngươi có biết ta là Vương phi của vị Vương gia nào không?

Câu hỏi này rõ ràng là cố ý làm khó nàng. Từ khi vào kinh thành đến nay, ngoài việc tình cờ quen biết Tam Hoàng t.ử phi, nàng thực sự chưa từng gặp những vị Vương phi khác.

Khóe mắt nàng khẽ lướt qua đối phương. Tuổi tác người này xấp xỉ Thần Vương phi, còn hai vị Vương gia kia thì đều không ở độ tuổi này. Có điều, Kỷ Đào từng tình cờ nghe người ta nhắc rằng An Vương phi trước đã qua đời vì bệnh, vị An Vương phi hiện nay là người kế thất.

Đương nhiên nàng sẽ không ngốc đến mức nói ra. Chỉ cần tra một chút là biết nàng từng gặp đối phương hay chưa. Nếu giờ nàng tự cho mình thông minh mà nói ra suy đoán, đối phương lập tức sẽ hiểu nàng suy luận từ đâu. Mà bất kể là ai, cũng chẳng muốn người khác nhắc đến việc mình là kế thất.

Kỷ Đào vẫn bình thản đáp:

- Ta không biết.

Nữ t.ử lại khẽ cười một tiếng, những sợi tua trên chiếc trâm cài đầu khẽ lay động, đủ thấy tâm trạng nàng ta lúc này vô cùng vui vẻ:

- Ngươi đúng là thật thà.

Kỷ Đào nghiêm mặt đáp:

- Ta không dám ăn nói bừa bãi.

An Vương phi cũng không làm khó nàng, chỉ liếc nhìn nha hoàn đứng bên cạnh.

Nha hoàn ngẩng cao đầu, kiêu ngạo nói:

- Chủ t.ử nhà nô tỳ là An Vương phi.

Kỷ Đào lại khom người hành lễ:

- Tham kiến An Vương phi.

An Vương phi chậm rãi hỏi:

- Nghe nói gần đây ngươi đang điều dưỡng sức khỏe cho đứa trẻ nhà Tam hoàng đệ?

Sắc mặt Kỷ Đào không hề thay đổi:

- Vâng.

Chương 450 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 23] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia