- Chắc vẫn phải đi. - Dù lời nói còn có vẻ chưa chắc chắn, nhưng giọng điệu của Phó đại phu lại vô cùng khẳng định.

Kỷ Đào trầm mặc.

Nói thật, nàng không muốn Phó đại phu quay lại chữa bệnh cho Thái hậu. Đặc biệt là khi nghe giọng ông nói, dường như Thái hậu thường xuyên bệnh nặng. Chỉ cần sơ suất một chút là mất đầu như chơi.

Phó đại phu nhìn vẻ mặt nặng nề của Kỷ Đào, sao lại không biết nàng đang nghĩ gì. Ông cười nói:

- Yên tâm. Ta sẽ không c.h.ế.t đâu. Đồ tôn của ta còn nhỏ như vậy, còn chưa khai tâm nữa mà. Với lại, con mới học được có nửa vời thôi. Bộ ngân châm của con thật sự phải luyện thêm cho tốt.

Kỷ Đào không đáp, nàng vẫn luôn cảm thấy tay nghề mình cũng khá lắm rồi.

Phó đại phu vẫn tiếp tục lải nhải:

- Lần này Phó Phong sẽ không theo ta nữa. Ta đã tìm cho nó một y quán ở ngoại thành, để làm đại phu ngồi khám. Làm đại phu thì vẫn phải xem thật nhiều bệnh nhân.

Lời nói ấy mang hàm ý rất sâu. Kỷ Đào đúng là không thể ra ngoài làm đại phu ngồi khám. Nhưng nếu không đến y quán, thì lấy đâu ra bệnh nhân để tích lũy kinh nghiệm?

Nửa canh giờ sau, Kỷ Đào và Phó đại phu cùng xuống lầu trở về.

Phó đại phu trở lại, cuộc sống trong nhà họ Lâm vẫn bình yên như cũ. Cứ năm ngày một lần, Kỷ Đào lại cùng Phó đại phu đến Vọng Nhàn Lâu.

Ngoại trừ lần đầu Thần Vương không có mặt, hai lần sau hắn đều đến. Thần Vương cũng không hỏi thêm về sư môn của Phó đại phu. Chỉ là mỗi lần đều lặng lẽ nhìn ông thuần thục châm cứu đến ngẩn người, sắc mặt của đứa trẻ cũng dần dần hồng hào hơn, không còn trắng bệch như trước.

Hôm ấy, Phó đại phu vừa thu kim xong, Thần Vương bước đến bên bàn, cúi đầu nhìn chén m.á.u đen sánh đặc, vẻ mặt đầy suy tư.

Hắn nghiêm túc nói với Phó đại phu đang viết đơn t.h.u.ố.c:

- Lâm phu nhân đã sớm nói Phó đại phu y thuật cao minh. Bản vương và Vương phi vẫn luôn tin lời Lâm phu nhân. Chỉ là... thật sự không dám giành người với Hoàng tổ mẫu. Sau này sức khỏe của Hoàng tổ mẫu còn phải nhờ Phó đại phu chăm sóc nhiều hơn. - Nói đến cuối, hắn còn chắp tay thi lễ.

Phó đại phu ngẩng đầu nhìn hắn:

- Thần Vương quá khách khí. Chăm sóc phượng thể của Thái hậu vốn là bổn phận của vi thần.

Kỷ Đào vẫn đứng bên cạnh chăm chú nhìn Phó đại phu viết đơn t.h.u.ố.c. Thực ra nàng đang học, càng nhìn kỹ, nàng càng nhận ra khoảng cách giữa mình và sư phụ còn quá xa.

Giờ đây, ngay cả Phó Phong cũng gần đuổi kịp nàng rồi. Nói nghiêm túc thì Phó Phong mới học y được mấy năm, còn Kỷ Đào đã học hơn mười năm.

Thần Vương quay về chỗ ngồi, nâng chén trà trong tay. Nhìn Phó đại phu lần lượt thu từng cây ngân châm, hắn thuận miệng hỏi:

- Không biết sức khỏe của Hoàng tổ mẫu dạo này có an khang không?

Chỉ là một câu hỏi nghe rất tùy ý nhưng Kỷ Đào nghe xong, trong lòng lại chợt căng thẳng. Ở những gia đình bình thường, hỏi thăm sức khỏe của tổ mẫu quả thực chẳng có gì đặc biệt nhưng đối với hoàng gia thì hoàn toàn khác.

- Không được tốt lắm. - Phó đại phu thuận miệng đáp.

Sắc mặt Kỷ Đào khẽ biến đổi, nhưng vẫn cố giữ im lặng.

Thần Vương thì thần sắc không đổi, dường như câu trả lời này vốn đã nằm trong dự liệu, hắn nói:

- Làm phiền Phó đại phu bình thường để tâm chăm sóc nhiều hơn. Hoàng tổ mẫu một mình ở Hoàng An Tự, nhất quyết không chịu hồi cung. Bản vương nhiều lần đến xin yết kiến đều bị từ chối ngoài cửa, thật sự rất lo cho sức khỏe của người.

Phó đại phu đã cất xong ngân châm, đáp:

- Độc trong người tiểu thế t.ử đã gần như được thanh trừ hết. Chỉ là sau này vẫn phải cẩn thận điều dưỡng thân thể.

Nghĩ một lúc, ông lại bổ sung:

- Thế t.ử vốn sinh non, thể chất bẩm sinh đã kém hơn những đứa trẻ khác. Nay lại trải qua một phen giày vò như vậy, sau này càng phải để tâm chăm sóc. Chuyện như lần này tuyệt đối không được xảy ra thêm nữa, bằng không thì vi thần cũng đành bất lực.

Đôi mắt Thần Vương phi lại đỏ hoe. Đứa trẻ đang ngồi trên giường thấy vậy liền đưa bàn tay nhỏ bé lên lau nước mắt cho mẫu phi.

Kỷ Đào lặng lẽ dời mắt sang chỗ khác.

Thần Vương nghiêm túc gật đầu:

- Bản vương đã hiểu. Đa tạ Phó đại phu. - Hắn khẽ giơ tay, ma ma đứng bên cạnh lập tức dâng lên một xấp ngân phiếu dày cộp: - Phó đại phu.

Kỷ Đào liếc nhìn một cái. Quả thật rất dày, e rằng gần bằng toàn bộ tiền chẩn phí kể từ khi nàng bắt đầu điều dưỡng sức khỏe cho Thế t.ử Thần Vương đến nay.

Phó đại phu đưa tay nhận lấy, nhét vào tay áo rồi cùng Kỷ Đào cáo từ. Trở lại tầng hai, Dương ma ma đang cùng Hiên Nhi ăn điểm tâm. Thấy hai người bước vào, bà vội đứng dậy lui ra ngoài.

Kỷ Đào không nhịn được hỏi:

- Sư phụ, chuyện sức khỏe của Thái hậu nương nương... người đã nói là không có gì đáng ngại mà?

Phó đại phu lắc đầu:

- Con tưởng lần này thật sự là Hoàng thượng cho ta nghỉ phép à?

Kỷ Đào im lặng. Rõ ràng lần này là vì Thần Vương nghe theo lời nàng, vào cung cầu xin Hoàng thượng, nên Phó đại phu mới được ban nghỉ.

- Lại chẳng có ai dặn ta không được nói. Tôn t.ử hỏi thăm sức khỏe của tổ mẫu vốn là chuyện thường tình. Chẳng lẽ Thần Vương nhìn thấy ta là ngự y chuyên chăm sóc Thái hậu mà lại không hỏi lấy một câu?

Phó đại phu chẳng hề bận tâm, tự mình ngồi xuống bàn, cầm một miếng điểm tâm c.ắ.n một miếng rồi nói:

- Không ai dặn ta, tức là có thể nói. Ít nhất thì với Thần Vương là có thể.

Kỷ Đào ngẫm lại, thấy cũng có lý.

Chương 449 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 23] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia