Phó đại phu nhíu mày hỏi:
- Đã uống bao nhiêu t.h.u.ố.c độc?
Nghe vậy, Thần Vương phi chần chừ đáp:
- Nửa bát canh...
Phó đại phu nhìn nàng đầy nghi hoặc:
- Thần Vương phi?
Thần Vương phi gật đầu:
- Phải. Làm phiền lão rồi.
Kỷ Đào cạn lời, tính tình của Phó đại phu quả thật có phần kỳ quái.
Lúc này Phó đại phu lại nói:
- Ta phải châm cứu cho nó.
Thần Vương phi lại nhìn Kỷ Đào:
- Hai hôm trước Kỷ đại phu vừa mới châm cứu. Ta sợ đứa bé không chịu nổi.
- Không đâu. - Giọng Phó đại phu vô cùng chắc chắn.
Thấy ông khẳng định như vậy, Thần Vương phi liền đưa đứa trẻ tới.
Không chỉ có nàng, ngay cả Kỷ Đào đứng bên cạnh cũng cảm thấy thần thái nghiêm nghị cùng từng cử chỉ của Phó đại phu đều toát lên phong thái của một bậc cao nhân ẩn thế, khiến người ta bất giác tin tưởng.
Nàng lập tức cảm thấy mình còn rất nhiều điều phải học từ sư phụ. Ví dụ như loại khí chất chỉ cần đứng ở đó cũng đủ khiến người khác tin phục.
Thấy Phó đại phu cởi áo đứa trẻ, Kỷ Đào bước lên, chỉ thấy ông xuống kim cực nhanh. Thế nhưng đứa trẻ không hề khóc, thậm chí đôi mắt còn dõi theo từng chuyển động của cây ngân châm trong tay ông.
Chỉ sau vài nhịp thở, đầu ngón tay đứa trẻ bắt đầu rỉ m.á.u. Không, đó không còn giống m.á.u nữa mà là thứ m.á.u đen đặc quánh như mực tàu.
Thần Vương phi từ đầu đến cuối đều chăm chú nhìn với vẻ đầy lo lắng. Đến khi thấy những giọt m.á.u ấy chảy ra, sắc mặt nàng mới dịu đi đôi chút.
Máu mà Kỷ Đào ép ra chỉ là màu đen sẫm, còn m.á.u do Phó đại phu dẫn ra thì đặc quánh, đen kịt. Chỉ nhìn cũng biết lượng độc tố nhiều hơn rất nhiều.
Kỷ Đào hoàn toàn không bất ngờ. Nàng đã từng nói, để Phó đại phu chữa trị thì đứa trẻ sẽ phải chịu ít đau đớn hơn.
Đợi khoảng mười mấy giọt m.á.u nhỏ xuống, Phó đại phu đưa tay rút kim, nói:
- Đứa bé có thể sẽ thấy đau.
Thần Vương phi lập tức bước tới. Quả nhiên, vừa rút hết kim, đứa trẻ liền òa khóc. Nàng vội vàng ôm con vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Phó đại phu cầm chiếc chén trong tay, cúi đầu nhìn thứ m.á.u đen sánh đặc bên trong rồi nói:
- Vương phi, vi thần muốn mang thứ này về.
Thần Vương phi nhìn chiếc chén, hỏi:
- Có tác dụng sao?
Phó đại phu vốn không định trả lời, nhưng nhìn thấy vẻ lo lắng giữa hàng mày của nàng, ông đáp:
- Vi thần mang về thử xem có thể điều chế t.h.u.ố.c giải độc hay không.
Trải qua từng ấy chuyện, Thần Vương phi đã sớm nhận ra Kỷ Đào và Phó đại phu hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Nàng lập tức dặn ma ma bên cạnh:
- Đưa phương t.h.u.ố.c cho Phó đại phu xem.
Phó đại phu nhận lấy tờ đơn t.h.u.ố.c, cẩn thận xem hồi lâu rồi ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào:
- Phương t.h.u.ố.c không sai, cứ sắc theo toa này mà uống. Đào Nhi chỉ thiếu kinh nghiệm, số lần châm cứu còn quá ít, sau này luyện tập nhiều hơn là được.
Lời này vừa là an ủi Kỷ Đào, cũng tương đương với việc nói với Thần Vương phi rằng Kỷ Đào chỉ vì còn trẻ, kinh nghiệm chưa đủ, chứ y thuật thực ra không hề kém.
Kỷ Đào vui mừng trong lòng, Phó đại phu vốn rất hiếm khi khen nàng.
Thần Vương phi nhìn Kỷ Đào rồi nghiêm túc nói:
- Kỷ đại phu y thuật cao minh. Người là sư phụ của nàng, đương nhiên còn lợi hại hơn. Nói thật, từ trước đến nay ta vẫn luôn rất tin tưởng Kỷ đại phu. Nàng ấy đã sớm đề nghị để người chữa trị. Chỉ là hiện giờ... thân phận của người đã khác, chúng ta cũng không dám cưỡng ép đưa người về. - Thần Vương phi không hề giấu giếm, vẻ mặt đầy khó xử.
Quả thật đúng như vậy. Nói cho cùng, Thần Vương là tôn t.ử của Thái hậu. Nếu tùy tiện đưa ngự y bên cạnh Thái hậu đi, rất có thể sẽ bị kẻ có tâm vin vào đó mà công kích.
Phó đại phu gật đầu:
- Năm ngày sau lại châm cứu thêm một lần nữa. Vi thần xin cáo lui.
Kỷ Đào theo ông ra ngoài.
Không ngờ chỉ sau một chuyến đến Hoàng An Tự, Phó đại phu đã quen miệng tự xưng là "vi thần". Xem ra ở đó, ông thường xuyên được diện kiến Thái hậu.
Kỷ Đào dẫn Phó đại phu đến căn phòng quen thuộc mà nàng vẫn thường ngồi ăn điểm tâm, gọi vài đĩa bánh cùng một ấm trà. Khẩu vị của Phó đại phu rất thanh đạm. Thực ra, ông vốn chẳng hề kén ăn.
Kỷ Đào đưa một miếng bánh cho Hiên Nhi, còn mình cũng cầm một miếng lên ăn.
Đối diện, Phó đại phu cầm miếng bánh, ngắm nghía rồi thở dài:
- Bên Hoàng An Tự, món nào cũng tinh xảo. Chỉ một miếng điểm tâm thôi mà người ta còn muốn chạm khắc thêm một đóa hoa lên trên. Ngay cả phần ăn của chúng ta cũng vậy. - Ông c.ắ.n một miếng rồi gật đầu: - Hương vị không tệ.
Kỷ Đào lại đưa thêm một miếng bánh cho Hiên Nhi, thuận miệng nói:
- Tháng nào con cũng đến đây. Dù không ăn cơm thì cũng phải ăn hết hai đĩa điểm tâm.
Phó đại phu khẽ thở dài đầy tiếc nuối:
- Thật ra... dù cơm nước ở Hoàng An Tự rất ngon, ta vẫn thích ở cùng các con hơn. Hiên Nhi ngày một lớn, chẳng mấy chốc là có thể học thuộc sách t.h.u.ố.c rồi...
Kỷ Đào dở khóc dở cười:
- Thiên Dược bây giờ còn chưa nhắc đến chuyện khai tâm cho con, vậy mà người vẫn nhớ chuyện đó sao?
Phó đại phu nghiêm mặt:
- Đương nhiên rồi. Tốt nhất sau này nên dùng sách y để khai tâm, như vậy nó mới học y.
Trong phòng yên tĩnh, một lúc sau mới nghe Phó đại phu hạ thấp giọng nói:
- Sức khỏe của Thái hậu không được tốt lắm. Bên cạnh bà không thể thiếu ngự y. Lúc ta rời đi thì Triệu viện phán đã đến rồi.
Trong phòng lúc này chỉ còn Kỷ Đào, Phó đại phu và Hiên Nhi đang chăm chú ăn bánh.
Kỷ Đào nhìn quanh một lượt rồi mới thở phào:
- Vậy người còn phải quay lại nữa sao?