Thậm chí nàng còn nghi ngờ Vọng Nhàn lâu chính là sản nghiệp của Thần Vương phi. Thứ nhất, việc làm ăn ở đây vô cùng phát đạt mà chưa từng có ai đến gây sự, điều đó vốn đã rất bất thường.
Quan trọng hơn là Thần Vương phi chưa bao giờ ra vào bằng cửa chính. Bao năm qua nàng tới lui nơi này, rất nhiều người hoàn toàn không biết mỗi tháng Thần Vương phi đều đến đây vài lần.
Hơn nữa, tầng ba cũng không phải nơi ai muốn lên là lên được.
Bên ngoài lạnh như vậy, Kỷ Đào cũng không muốn nán lại quá lâu, Hiên Nhi vẫn còn ở nhà:
- Không đi nữa, về thôi.
Ánh mắt nàng lướt qua y phục trên người Dương ma ma.
Đó là chiếc áo bông được may từ vải và bông nàng mua mang về lần trước. Chỉ có điều áo của Dương ma ma và mẫu t.ử Phán Hương đều giống nhau, có lẽ để tiện cử động nên đều may khá mỏng.
Đi đến đầu cầu thang tầng hai, Kỷ Đào bỗng đổi hướng, đi về phía nhã phòng.
- Chúng ta uống chút trà rồi hãy về. - Thực ra nàng chỉ muốn để Dương ma ma uống một chén trà nóng, lát nữa ra ngoài sẽ đỡ lạnh hơn.
Chưa kịp đến nhã phòng thì một nha hoàn từ phía đối diện bước tới, khom người thi lễ với Kỷ Đào:
- Lâm phu nhân, phu nhân nhà nô tỳ có lời mời.
Dương ma ma bước lên một bước:
- Xin hỏi cô nương, phu nhân nhà cô nương là...
Nha hoàn không hề sốt ruột, cũng không trả lời, chỉ nhìn Kỷ Đào:
- Lâm phu nhân đi rồi sẽ biết.
Nha hoàn mặc một chiếc áo bông kẹp khá mỏng. Kỷ Đào liếc nhìn một cái, biết thân phận chủ nhân của nàng ta hẳn không thấp.
Hơn nữa, vừa rồi nàng ta hoàn toàn không nhìn Dương ma ma, rõ ràng là xem thường bà. Đương nhiên, rất có thể nàng ta cũng xem thường cả Kỷ Đào, chỉ vì nàng là người chủ nhân căn dặn phải mời nên mới giữ đủ lễ số.
Kỷ Đào phất nhẹ tay áo, bình thản nói:
- Dẫn đường đi.
Nhìn dáng vẻ nha hoàn này, chủ nhân của nàng ta có lẽ là người nàng không tiện đắc tội. Nha hoàn quay người, dẫn Kỷ Đào đến căn phòng trong cùng. Vừa bước chân vào, một luồng hơi ấm đã ùa tới.
Kỷ Đào ngẩng đầu, nhìn thấy một phụ nhân khoảng ngoài ba mươi tuổi đang tựa trên trường kỷ. Chỉ riêng nha hoàn hầu cận bên cạnh nàng ta đã có năm người, cộng thêm người vừa ra ngoài mời nàng là sáu.
- Ngươi chính là Lâm phu nhân biết y thuật đó sao? - Giọng người phụ nhân thong thả ung dung, có vài phần giống An Vương phi.
- Đúng. - Kỷ Đào không biết thân phận đối phương nên cũng không hành lễ.
Người phụ nhân trước mặt tuy toát lên vẻ cao quý nhưng không phải Ninh Vương phi mà nàng từng gặp. Sở dĩ nói nàng ta cao quý là vì chỉ riêng nha hoàn hầu cận đã có tới sáu người.
- Phu quân ta họ Lưu, là thị vệ bên cạnh Hoàng thượng. - Giọng nàng ta bình thản nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý.
Kỷ Đào ngơ ngác.
Theo nàng nhớ thì thị vệ bên cạnh Hoàng thượng chỉ là ở gần Hoàng thượng hơn người khác, dường như chức quan cũng không cao lắm. Nhìn dáng vẻ vênh váo tự đắc của người phụ nhân trước mặt, nàng cảm thấy sau khi về phải hỏi Lâm Thiên Dược xem sao, biết đâu là nàng nhớ nhầm.
Thấy vẻ mặt của Kỷ Đào, nàng ta cho rằng nàng chưa từng trải việc đời. Dù sao người báo tin cho nàng ta cũng từng nói, Kỷ Đào xuất thân không cao, trước kia chỉ là một thôn nữ. Thế là nàng ta càng thêm đắc ý:
- Tỷ tỷ ta là Ninh Vương phi.
Nói sớm câu này chẳng phải Kỷ Đào đã hiểu rồi sao. Nàng cũng biết luôn sự kiêu ngạo của đối phương từ đâu mà có.
- Phu nhân tìm ta có việc gì sao? - Nếu không có việc, nàng còn bận đưa Dương ma ma đi uống một chén trà rồi về nhà.
Người phụ nhân hừ lạnh một tiếng:
- Tỷ tỷ ta nói, bảo ngày mai ngươi đến Vọng Nguyệt lâu đối diện. Tỷ ấy có việc muốn căn dặn ngươi.
Ra khỏi căn phòng ấy, Kỷ Đào cùng Dương ma ma đi vào nhã phòng quen thuộc ngày thường. Lúc này nàng mới lên tiếng:
- Nàng ta lấy đâu ra sự tự tin ấy vậy nhỉ?
Dương ma ma không đáp, chỉ khuyên:
- Phu nhân, trên đời có rất nhiều người tự cho mình hơn người. Vì loại người như vậy mà nổi giận thì không đáng.
Đương nhiên Kỷ Đào sẽ không tức giận. Lúc này điều nàng nghĩ là thái độ của Ninh Vương phi đối với mình, có phải cũng cao cao tại thượng như người phụ nhân kia hay không.
Có điều, muội phu của Ninh Vương phi lại là thị vệ bên cạnh Hoàng thượng, chuyện này Kỷ Đào quả thật không biết. À... có lẽ ngay cả Lâm Thiên Dược cũng không biết.
An Vương là trưởng t.ử, Thần Vương là đích t.ử. Còn sở dĩ Ninh Vương có tư cách tranh đoạt ngôi vị hoàn toàn là vì mẫu phi của hắn chính là Thục phi được Hoàng thượng sủng ái nhất hiện nay.
Thục phi dung mạo tuyệt sắc, nghe nói từng được Hoàng thượng khen là làn da trắng mịn như ngọc tuyết. Một nữ t.ử xuất thân không cao mà vẫn có thể ngồi lên ngôi phi, nhiều năm qua ân sủng vẫn không hề suy giảm, kéo theo địa vị của Ninh Vương cũng ngày càng cao. Đương nhiên, điều đó cũng có nguyên nhân là vì con nối dõi của đương kim Hoàng thượng quá ít.
Ninh Vương phi tìm nàng, Kỷ Đào cũng không cảm thấy có gì lạ. Có thể là muốn chữa bệnh. Mà khả năng lớn hơn là muốn xem thử vị đại phu được cả Thần Vương phi lẫn An Vương phi hết sức tin tưởng rốt cuộc trông như thế nào.
Sau khi về nhà, Kỷ Đào kể lại toàn bộ sự việc cho Lâm Thiên Dược nghe, bao gồm cả thái độ của Lưu phu nhân đối với nàng.
Lâm Thiên Dược bưng chén trà, đầu ngón tay khẽ vuốt ve thành chén, mãi một lúc sau mới nói:
- Không sao, nàng ta không dám làm gì nàng đâu.
Quả thật nàng ta không dám làm gì Kỷ Đào. Kỷ Đào là mệnh phụ triều đình. Chưa nói đến phía Thần Vương phi, riêng An Vương phi vẫn còn đang chờ nàng chữa bệnh.