Liễu thị và mọi người đã quen với việc Kỷ Đào thường xuyên ra ngoài. Lúc đầu họ chỉ nghĩ nàng thích ra ngoài dạo chơi. Nhưng từ sau lần Kỷ Đào mua rất nhiều vải vóc mang về, Liễu thị mơ hồ đoán được việc nàng ra ngoài không hề đơn giản.

Chỉ dựa vào bổng lộc của họ thì tuy đủ để cả nhà sống thoải mái, nhưng tuyệt đối không thể tiêu xài rộng rãi như vậy. Đặc biệt, tính tình của Kỷ Đào vốn không phải kiểu người tiêu sạch tiền dành dụm. Dù thế nào nàng cũng sẽ luôn chừa lại một đường lui cho mình. Vì thế, rất có khả năng ngoài tiền khám bệnh bên phía Kỷ Vận, nàng còn có nguồn thu khác. Mà nàng chỉ biết y thuật vậy hẳn là ra ngoài chữa bệnh cho người khác.

Vốn dĩ Liễu thị không phải người thích truy đến cùng mọi chuyện. Tính tình Kỷ Đào từ nhỏ đã chững chạc, chưa từng khiến bà phải bận lòng. Giờ nàng đã xuất giá, Liễu thị càng không quản nhiều hơn.

Kỷ Duy thì còn nhìn thấu hơn cả bà. Ông chưa từng hỏi Kỷ Đào đi đâu, mỗi ngày chỉ vui vẻ chơi đùa với Hiên Nhi. Có cháu bế là mãn nguyện với mọi việc.

Còn Điền thị… bây giờ trong lòng Điền thị chỉ còn kinh Phật mà thôi.

Kỷ Đào đến Vọng Nguyệt lâu theo đúng lời hẹn. Nàng cảm thấy người phụ nhân hôm qua sẽ không lừa mình. Trong kinh thành này, vẫn chưa có ai dám mượn danh các vị Vương phi để lừa gạt người khác.

Quả nhiên, nàng vừa cùng Dương ma ma bước vào đại sảnh tầng một thì đã có một ma ma tiến lên, hạ giọng hỏi:

- Có phải Lâm phu nhân không? Chủ t.ử nhà nô tỳ có lời mời.

Từ nhịp điệu nói chuyện cho đến cử chỉ của bà ta đều rất giống người hầu cận bên cạnh An Vương phi và Thần Vương phi. Kỷ Đào không còn chần chừ nữa, theo bà ta lên lầu.

Ninh Vương phi chừng hơn ba mươi tuổi. Hôm qua người phụ nhân kia nói mình là muội muội của nàng, nhưng theo Kỷ Đào thấy thì Ninh Vương phi dường như còn trẻ hơn vài phần.

Trên gương mặt nàng luôn phảng phất nụ cười nhè nhẹ, ánh mắt dịu dàng, dung mạo thuộc kiểu chỉ cần nhìn một lần là khiến người ta sáng bừng trước mắt. Đó là một mỹ nhân thực sự.

Kỷ Đào bước vào phòng, đứng yên rồi khẽ cúi người hành lễ:

- Bái kiến Vương phi.

Quả nhiên tính tình Ninh Vương phi rất ôn hòa, nàng tươi cười đầy mặt:

- Lâm phu nhân, ta bảo Tam muội đến mời ngươi, có phải đã dọa ngươi rồi không?

Kỷ Đào cúi đầu đáp:

- Không đến mức bị dọa, chỉ là... ta đoán nhà Lưu phu nhân hẳn rất giàu có.

Ninh Vương phi bật cười thành tiếng. Kỷ Đào chỉ mỉm cười.

Đợi cười đủ rồi, Ninh Vương phi mới nói:

- Tam muội chỉ thích náo nhiệt mà thôi, chứ không cố ý khoe khoang đâu.

Kỷ Đào không đáp. Theo nàng thấy, dáng vẻ của Lưu phu nhân hôm qua rõ ràng chính là khoe khoang hoặc là cố ý muốn dọa nàng. Cũng có thể, đó vốn là ý của Ninh Vương phi. Ngay từ lúc nàng vừa bước vào cửa, Ninh Vương phi đã hỏi nàng có bị dọa hay không.

- Yên tâm đi, về ta sẽ nói nó. - Ninh Vương phi mỉm cười.

Kỷ Đào khẽ cúi người:

- Đa tạ Vương phi. Chỉ là cũng không phải chuyện gì lớn, Vương phi thực sự không cần để tâm.

Nụ cười trên mặt Ninh Vương phi khựng lại trong chốc lát. Lời này quả thực hơi quá. Đường đường là một Vương phi, đương nhiên sẽ không vì chuyện của Kỷ Đào mà để trong lòng.

Kỷ Đào cũng chẳng bận tâm. Nàng chỉ không vui vì dáng vẻ vênh váo của Lưu phu nhân hôm qua.

Nếu nàng ta đối xử với người khác như vậy thì Kỷ Đào lười quản nhưng nàng ta lại làm thế với nàng. Nếu thật sự là người có thân phận cao quý thì Kỷ Đào cũng chỉ đành chịu, đằng này nàng ta chỉ là người được Ninh Vương phi sai đến, cầm lông gà làm lệnh tiễn.

Hôm nay Ninh Vương phi tỏ ra ôn hòa như vậy, ai dám chắc không phải chính nàng ta cố ý dặn Lưu phu nhân đối xử với nàng như thế? Tất cả chẳng qua chỉ là thủ đoạn mà thôi.

Ngay sau đó, Ninh Vương phi lại nở nụ cười dịu dàng như cũ:

- Lâm phu nhân không cần căng thẳng. Ta chỉ hiếu kỳ muốn xem vị đại phu được Đại hoàng tẩu và Tam đệ muội đều tin tưởng rốt cuộc là người thế nào, thật không ngờ lại còn trẻ như vậy.

Kỷ Đào im lặng, không tiếp lời.

Ninh Vương phi cũng không tức giận, nàng đưa tay đặt lên mặt bàn:

- Ngươi có thể khiến họ tin tưởng như vậy, hẳn y thuật rất cao minh. Gần đây thân thể ta không được khỏe, ngươi có thể xem giúp ta không?

Kỷ Đào tiến lên bắt mạch. Một lúc lâu sau nàng mới thu tay về:

- Thân thể Vương phi không có gì bất ổn.

Ma ma đứng bên cạnh lập tức quát lớn:

- Nói bậy! Vương phi nhà ta rõ ràng ban đêm ngủ không yên. - Giọng điệu nghiêm khắc chẳng khác nào đang quở trách một tiểu nha đầu.

Ánh mắt Kỷ Đào hơi lạnh đi.

- Lui xuống! - Ninh Vương phi lập tức lên tiếng quát.

Ma ma "bịch" một tiếng quỳ xuống.

Nụ cười ôn hòa trên mặt Ninh Vương phi biến mất, nàng nghiêm giọng nói:

- Lâm phu nhân là khách quý của ta. Một lão nô như ngươi cũng xứng tùy tiện quát mắng sao?

Ma ma lập tức dập đầu xin tha:

- Vương phi bớt giận, nô tỳ...

Dường như Ninh Vương phi không muốn nghe bà ta giải thích, nổi giận quát:

- Cút ra ngoài!

Ma ma vội vàng lồm cồm bò dậy, vừa bò vừa chạy lui ra ngoài.

Kỷ Đào và Dương ma ma vẫn đứng bên cạnh quan sát. Đến khi ma ma lui ra ngoài, còn không quên khép cửa lại. Hai người nhìn nhau một cái.

Sắc mặt Kỷ Đào vẫn bình thản, nàng nhìn Ninh Vương phi rồi nói:

- Y thuật của ta chưa tinh thông, Vương phi hoàn toàn có thể mời Thái y đến khám.

Ninh Vương phi khẽ thở dài:

- Haizz... cũng chẳng phải bệnh gì lớn, ta không muốn làm ầm ĩ. Nếu để Vương gia biết được, người lại phải lo lắng.

Chương 465 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 24] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia