1
Nhà ta ở trấn Nhạn Hồi, một nơi rất nhỏ nằm sát biên giới Sóc Châu.
Trấn nhỏ tới mức đứng ở đầu phía đông cất tiếng gọi, đầu phía tây cũng có thể nghe thấy.
Trong nhà chỉ có ba người: ta, mẫu thân và Trương ma ma.
Cha không mấy khi về nhà, mẫu thân bảo ông là một vị tướng quân, đang đ.á.n.h trận ở một nơi rất xa.
Ta hỏi mẫu thân: “Đánh trận là gì hả mẫu thân?”
Mẫu thân bảo: “Là để bảo vệ chúng ta.”
Ta lại hỏi: “Vậy ai bảo vệ cha?”
Mẫu thân không trả lời, chỉ quay mặt đi nơi khác.
Ta nhìn thấy mắt người đã ướt nhòe từ lúc nào.
2
Vào ngày sinh nhật năm tuổi của ta, mẫu thân bận rộn cả ngày trong nhà bếp, làm một bàn đầy thức ăn ngon.
Người mua một bộ y phục mới thay cho ta, rồi còn b.úi cho ta hai b.úi tóc nhỏ xói gỏn gót.
Ta hỏi mẫu thân: “Hôm nay nhà mình có khách đến ạ?”
Mẫu thân nói: “Cha con sắp về rồi.”
Ta không thấy nét vui mừng nào trên gương mặt mẫu thân, nhưng bản thân lại mừng rỡ vô cùng.
3
Trời sắp tối, mẫu thân cứ đứng mãi ở cửa nhìn ra ngoài.
Ta đợi tới mức bụng kêu gào ùng ục, mẫu thân bảo ta ăn trước nhưng ta nhất quyết không chịu.
Ta muốn đợi cha về rồi cùng ăn.
Đợi mãi đợi mãi, ta gục trên bàn ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ mơ màng màng, ta nghe thấy có tiếng người đang nói chuyện.
“Nhất định phải làm vậy sao?” — Đó là giọng của mẫu thân, nghẹn ngào chực khóc.
“Đây là thánh chỉ.” — Đó là giọng của cha.
4
Ta dụi dụi mắt.
Cha đứng ở cửa, thấy ta đã tỉnh liền bước lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt ta.
“Hoàn Nguyệt.” — Ông dịu dàng gọi.
“Cha.” — Ta đưa tay ra sờ lên mặt ông.
Ông nhẹ nhàng nắm lấy tay ta: “Hoàn Nguyệt, cha hỏi con một chuyện nhé.”
“Vâng ạ?” — Nét mặt nghiêm nghị của cha khiến ta thấy hoang mang.
“Nếu cho con đi đến một nơi rất xa, con có đồng ý không?”
Ta hỏi: “Xa thế nào ạ?”
“Còn xa hơn cả Sóc Châu.”
“Con đi cùng mẫu thân ạ?”
Cha im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: “Mẫu thân con không đi.”
Ta bĩu môi lắc đầu: “Thế thì con không đi đâu.”
5
Vành mắt cha đỏ bừng, giọt lệ chực trào giọt ngắn giọt dài.
Ông đứng dậy, quay lưng về phía ta bước ra cửa, thì thầm vài câu với mẫu thân.
Một lúc sau, ông lại quay trở lại bên cạnh ta.
Lần này ông không ngồi xổm nữa mà ngồi bệt xuống đất, cao bằng tầm mắt của ta.
Giọng cha nghẹn ngào: “Hoàn Nguyệt, cha có lỗi với con.”
“Tại sao ạ?” — Ta nghiêng đầu hỏi.
Cha thở dài một tiếng: “Đây đều là chuyện của người lớn, có rất nhiều điều bất khả kháng.”
Ta nghe không hiểu, nhưng ta nhìn thấy ông đã khóc.
Đó là lần đầu tiên ta thấy cha khóc.
Ta vô thức gật đầu: “Cha ơi, con đồng ý, cha đừng khóc nữa.”
Ta không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ là không muốn thấy ông đau lòng.
Mẫu thân từng nói cha rất giỏi giang, đang bảo vệ chúng ta, nhưng ta lại muốn bảo vệ cha.
6
Sáng sớm hôm sau, bên ngoài trấn có một toán người ngựa kéo đến.
Dẫn đầu là một chiếc xe ngựa màu đen tuyền, xung quanh xe vây kín những người mặc giáp trụ.
Ta ghé mắt nhìn ra ngoài qua khe cửa, thấy cha đang quỳ ở giữa sân.
Rèm xe ngựa vén lên, một người đàn ông mặc y phục màu vàng minh hoàng được dìu bước xuống.
Gương mặt ông ta nhợt nhạt cắt không còn giọt m.á.u, hắng hắng ho hai tiếng, lập tức có người dâng khăn tay lên.
Người này chắc chắn là đang bị bệnh, mà lại còn rất nặng.
7
“Bá Dung, trẫm chẳng còn sống được bao lâu nữa.” — Giọng ông ta không lớn, nhưng trong sân rất tĩnh lặng nên ta nghe rõ mồng một.
Cha ta phủ phục trên mặt đất, im lặng không nói một lời, đầu cúi rất thấp.
Người đàn ông cười khổ: “Trẫm cần phải tính đến sự ổn định của cục diện triều chính, có những việc buộc lòng phải làm.”
Ông ta lướt mắt nhìn vào trong nhà.
Ta giật mình lùi lại một bước, va phải mẫu thân đang đứng sau lưng.
Mẫu thân ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, ôm rất c.h.ặ.t.
Ta có một linh cảm, người khiến cha phải khóc chính là người đàn ông này.
8
Người đàn ông đó lại lên tiếng.
“Bá Dung, ngươi là người đã cùng trẫm vào sinh ra t.ử đ.á.n.h gánh giang sơn, trẫm tin ngươi. Nhưng sau khi trẫm qua đời, văn võ bách quan mỗi người một lòng, hẳn sẽ e sợ binh quyền trong tay ngươi.”
“Thần... không dám!” — Cha lập tức dập đầu, trán chạm sát mặt đất.
“Trẫm dĩ nhiên tin ngươi, sẽ không tước lấy binh quyền của ngươi.” — Người đàn ông lại hắng hắng ho, ho một hồi lâu mới dừng — “Thế nhưng, mười vạn thiết kỵ Sóc Châu chỉ nghe theo cờ hiệu họ Khương của ngươi. Trẫm đương nhiên sẽ không điều ngươi về kinh, nơi đây vẫn cần có ngươi. Con gái lớn của ngươi giờ đã trưởng thành, lại có cả uy danh tiểu tướng quân, trẫm cũng chẳng thể đưa nó vào cung, làm vậy sẽ xáo trộn quân tâm.”
9
Hóa ra ta còn có một người tỷ tỷ, tỷ ấy là một vị tướng quân dũng cảm thiện chiến.
Người đàn ông thở dài: “Bá Dung, Thái t.ử mới lên tám, dù có đăng cơ cũng chưa thể gánh vác việc lớn. Hãy để con gái nhỏ của ngươi vào cung, có thế thì lòng dạ văn võ bách quan mới có thể an yên.”
Mẫu thân lại ôm ta c.h.ặ.t hơn nữa.
Ta nghe thấy cha đáp: “Thần... tuân chỉ.”
Rốt cuộc ta cũng đã biết, nơi rất xa mà cha từng nói chính là hoàng cung ở kinh thành.
10
Sau khi người đàn ông đó rời đi, cha đứng thẫn thờ trong sân rất lâu.
Mẫu thân ôm ta, nước mắt rơi không ngừng.