Vị hoàng đế trẻ tuổi khẽ siết c.h.ặ.t bàn tay, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t. Chàng đứng ở đỉnh cao hoàng quyền, trị vì cả một vương quốc đục ngầu đầy mưu mô, nhưng chàng biết, kể từ giây phút này, người con gái mang tên Giang Sở Bạch kia đã hoàn toàn khắc sâu vào sinh mệnh chàng. Chàng nhận ra nàng hoàn toàn khác biệt, độc lập và thanh cao vượt xa tất cả những nữ nhân dối trá khác trong cái hậu cung này — một dòng nước trong vắt vẹn nguyên mà chàng khát khao sở hữu nhưng lại e sợ sẽ làm tổn hại.

CHƯƠNG 5: TRANH ĐẤU HOA MẪU ĐƠN, TAY KHÔNG DÍNH BỤI

Sau đêm thị tẩm kỳ lạ tại Dưỡng Tâm Điện, sắc lệnh sắc phong được truyền ra ngay khi sương sớm còn chưa tan trên những ngọn cỏ nơi Thanh Âm Các hẻo lánh. Giang Sở Bạch chính thức được ban vị trí Đáp ứng.

Một tú nữ xuất thân từ gia tộc mang tội, vừa vào cung đã đắc tội với Thục Phi quyền thế, đáng lẽ phải bị vùi dập nơi xó xỉnh tối tăm, vậy mà lại một bước tiến thân, nhận được sự chú ý đặc biệt từ thiên t.ử. Mặc dù vị trí Đáp ứng chẳng thấm tháp vào đâu so với các bậc cao vị, nhưng việc Tạ Mộ Triều tự tay gạt bỏ phong thư độc, dung túng cho nàng ngồi đàm đạo suốt một đêm dài đã là một cái tát gián tiếp vào uy quyền của phe cánh ngoại thích. Đầm lầy hậu cung đục ngầu vốn dĩ phẳng lặng, nay vì một bóng áo xanh nhạt mà bắt đầu dậy sóng. Sự dung túng của bực quân vương không đem lại cho Sở Bạch sự bình yên, ngược lại, nó giống như một mồi lửa, thiêu đốt lòng ghen ghét, đố kỵ của các phi tần khắp lục cung. Bọn họ không phục, và bọn họ bắt đầu ra tay.

Nắng sớm lười biếng rọi qua khung cửa sổ loang lổ vết rêu của Thanh Âm Các. Giang Sở Bạch ngồi bên chiếc bàn gỗ mộc, ngón tay thanh mảnh thong thả lật giở một cuốn sách y lý cũ kỹ. Bản tính nàng vốn tĩnh lặng như nước, dù phong ba bão táp ngoài kia có gào thét thế nào, nàng vẫn giữ nguyên vẹn sự bình thản dửng dưng của mình. Nàng biết, sau đêm qua, những mũi tên giấu trong bóng tối sẽ dồn dập lao về phía này. Nhưng nước vốn vô hình, mũi tên nhọn đến mấy cũng chỉ có thể xuyên qua chứ chẳng thể làm tổn thương nổi dòng nước đóng băng.

"Tiểu thư... à không, chủ t.ử." Tiểu cung nữ thân cận vừa được Nội vụ phủ điều đến rụt rè bước vào, hai tay bưng một chiếc chậu sứ tráng men tinh xảo, trên mặt lộ rõ vẻ vừa mừng vừa sợ, "Có... có người bên cung của vị nương nương vừa sai người mang tặng cho người một món quà chúc mừng sắc phong. Họ nói đây là giống mẫu đơn quý hiếm, vừa được tiến cống từ vùng Giang Nam."

Sở Bạch khẽ ngước mắt. Ánh nhìn trong vắt, thấu suốt của nàng dừng lại trên chậu hoa mẫu đơn đặt giữa phòng.

Đó quả thực là một đóa mẫu đơn tuyệt mỹ. Cánh hoa mềm mại như lụa, tầng tầng lớp lớp đan xen vào nhau, mang một sắc hồng thắm kiêu sa rực rỡ, kiêu hãnh vươn mình trên lớp đất ẩm. Khi đóa hoa vừa xuất hiện, một mùi hương ngào ngạt, nồng đượm lập tức tràn ngập khắp căn phòng nhỏ hẹp, lấn át cả mùi rêu phong cũ kỹ của Thanh Âm Các. Các cung nhân xung quanh nhìn chậu hoa với ánh mắt ngưỡng mộ, thầm nghĩ chủ t.ử nhà mình cuối cùng cũng có ngày nở mày nở mặt, được người khác nịnh nọt, lấy lòng.

Sở Bạch đứng dậy, chậm rãi bước đến gần chậu hoa. Nàng không đưa tay ra chạm vào những cánh hoa lộng lẫy kia, cũng không lộ ra nửa phần vui mừng. Nàng khẽ nghiêng đầu, làn khói sương trong đôi mắt khẽ động khi ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ nhụy hoa.

Mùi mẫu đơn thơm ngát là thật, nhưng lẫn khuất trong cái ngọt ngào đậm đặc ấy, có một thứ mùi hương thanh mát, bảng lảng như sương đêm, cực kỳ khó phát hiện. Khứu giác nhạy bén bẩm sinh và những ngày tháng nghiền ngẫm y thư tại Giang phủ đã lập tức cho nàng câu trả lời: Dạ hương mật chế.

Đây là một loại thủ đoạn ngầm cực kỳ hiểm độc của hậu cung. Dạ hương thông thường vô hại, nhưng khi được mật chế theo công thức đặc biệt của cung đình và giấu sâu trong nhụy hoa mẫu đơn, nó sẽ kích thích hệ thần kinh của người tiếp xúc. Nếu đặt chậu hoa này trong phòng ngủ, ngửi mùi hương này từ ngày này qua ngày khác, người bệnh sẽ bắt đầu bị đau đầu, mất ngủ, lâu dần sẽ rơi vào trạng thái hoang tưởng, xuất hiện ảo giác kinh hoàng, tinh thần hoảng loạn dẫn đến điên dại. Đến lúc đó, kẻ thủ ác chỉ việc ngồi xem kịch, còn Sở Bạch sẽ tự hủy hoại bản thân, mang danh "điên loạn" mà bị tống vào lãnh cung mà c.h.ế.t.

Kẻ tặng hoa quả nhiên tâm cơ sâu sắc. Bọn họ muốn dùng danh nghĩa "chúc mừng" để quang minh chính đại đưa độc d.ư.ợ.c vào tận giường ngủ của nàng.

Sở Bạch nhìn đóa hoa rực rỡ, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng, dứt khoát. Nàng biết rõ kẻ đứng sau là ai, nhưng nàng không có ý định điên cuồng đập phá chậu hoa để tiêu hủy chứng cứ, càng không muốn khờ dại mang chậu hoa này lên Dưỡng Tâm Điện để tố cáo với Tạ Mộ Triều. Trong vũng nước đục này, đi tố cáo một lời vô căn cứ chỉ khiến bản thân rơi vào thế bị động, biến mình thành một kẻ nhỏ mọn, ưa tranh chấp trong mắt hoàng đế.

Nàng là dòng nước trong suốt. Nước không cần dùng đến đao kiếm để g.i.ế.c người, nước chỉ cần thuận theo dòng chảy, mượn lực đẩy lực, khiến kẻ ra tay tự mình nhấn chìm bản thân trong vũng bùn dơ bẩn do chính chúng tạo ra. Tay nàng phải sạch sẽ, không vướng một hạt bụi hồng trần, nhưng đòn phản công của nàng phải khiến đối thủ vạn kiếp bất phục.

"Chậu hoa này quả thực rất đẹp." Sở Bạch nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói trong trẻo không chút gợn sóng, "Một đóa hoa quý hiếm như vậy, nếu chỉ để ở Thanh Âm Các hẻo lánh này thì thật là uổng phí khí trời, phụ lòng tốt của người tặng."

"Chủ t.ử, ý của người là..." Tiểu cung tỳ ngơ ngác hỏi.

"Mang chậu hoa này ra ngoài, đặt ở ngự hoa viên, ngay cạnh lối rẽ vào đình hóng mát phía đông." Sở Bạch thong thả quay trở lại bàn, cầm cuốn y thư lên, bình thản ra lệnh, "Nơi đó phong cảnh hữu tình, ánh nắng chan hòa, thích hợp cho hoa nở rực rỡ nhất."

Tiểu cung tỳ dù không hiểu ý đồ của chủ t.ử, nhưng trước khí chất trầm ổn, uy nghiêm không thể khước từ của Sở Bạch, ả ta chỉ biết cúi đầu vâng lệnh, ôm chậu mẫu đơn lui ra ngoài.

Nơi Sở Bạch chọn để đặt chậu hoa không phải là một vị trí ngẫu nhiên. Đình hóng mát phía đông của ngự hoa viên là nơi mà Thái hậu nương nương vạn phần tôn quý thường xuyên ghé qua dạo chơi vào mỗi buổi chiều sau khi dùng ngự thiện. Thái hậu tuổi già sức yếu, thần trí đôi khi không được minh mẫn, quanh năm suốt tháng đều có ngự y của Thái y viện đi cùng để hầu hạ, chăm sóc long thể.

Chiều hôm đó, ánh nắng vàng vọt của buổi hoàng hôn nhuộm hồng cả một góc ngự hoa viên. Đoàn người của Thái hậu nương nương thong thả bước đi trên con đường lát sỏi, tiếng chuông vàng trên kiệu phượng kêu lên lách cách trầm buồn. Khi đi ngang qua lối rẽ vào đình hóng mát, mùi hương nồng đượm, dịu mát của đóa mẫu đơn quý hiếm lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Một vị ngự y đứng tuổi bước đi bên cạnh kiệu phượng, vừa ngửi thấy mùi hương này, bước chân đột ngột khựng lại. Ông ta là người phụ trách điều chế hương liệu an thần cho Thái hậu suốt mười năm qua, đối với các loại mùi hương có tính chất kích thích thần kinh, ông ta nhạy bén hơn bất kỳ ai. Vị thái y nheo mắt nhìn chậu mẫu đơn đang nở rộ kiêu sa bên vệ đường, sắc mặt lập tức thay đổi, có chút nghiêm trọng.

"Dừng kiệu." Thái y khẽ giơ tay lên, giọng nói trầm thấp dứt khoát.

Chánh quản thái giám hầu hạ Thái hậu nhíu mày: "Trương thái y, có chuyện gì sao? Thái hậu nương nương đang muốn đến đình hóng mát."

Trương thái y không đáp, ông ta bước nhanh đến trước chậu mẫu đơn tráng men, cúi người xuống ngửi thật kỹ sát nhụy hoa, rồi dùng một chiếc tăm tre nhỏ khều nhẹ lớp phấn hoa lên ngón tay, đưa lên đầu lưỡi nếm thử. Ngay lập tức, đồng t.ử của ông ta co rụt lại, sắc mặt tái đi vì kinh hãi.

"Bẩm Thái hậu nương nương, chậu hoa mẫu đơn này có điểm bất thường!" Trương thái y vội vàng quỳ sụp xuống trước kiệu phượng, giọng nói run rẩy nhưng vô cùng rõ ràng, "Trong nhụy hoa có tẩm dạ hương mật chế, loại hương liệu này cực kỳ nguy hại cho người lớn tuổi và những người thần trí suy nhược. Nếu ngửi lâu ngày sẽ gây ra ảo giác kinh hoàng, tổn hại tâm trí nghiêm trọng. Ai... ai lại dám cả gan đặt một chậu hoa độc ngay trên lối đi của nương nương thế này?!"

Lời nói của Trương thái y như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đoàn người cung kính. Thái hậu nương nương ngồi trong kiệu nghe vậy thì nổi trận lôi đình. Bà quanh năm ăn chay niệm Phật, ghét nhất là những thủ đoạn dơ bẩn, tàn nhẫn nơi thâm cung, nay sự việc lại xảy ra ngay trước mắt, suýt chút nữa làm tổn hại đến long thể của mình, làm sao bà có thể bỏ qua?

"Tra! Tra rõ cho bản cung!" Tiếng gậy chống của Thái hậu nện mạnh xuống sàn kiệu, vang lên khô khốc, đầy phẫn nộ, "Ai đã mang chậu hoa này đến đây? Kẻ nào muốn hãm hại bản cung?!"

Mạng lưới quyền lực của Thái hậu viện phối hợp cùng Thận Hình Ty lập tức vào cuộc với tốc độ kinh người. Một chậu hoa quý hiếm có xuất xứ từ Giang Nam, tráng men sứ đặc chủng của Nội vụ phủ, dấu vết để lại quá rõ ràng. Họ không mất quá nửa canh giờ để tra ra nguồn gốc của món quà độc d.ư.ợ.c này. Chậu hoa này vốn được chuyển từ kho của Nội vụ phủ đến cung của một vị phi tần vừa mới thăng tiến, và chính cung nữ của vị phi tần đó đã mang chậu hoa này đến Thanh Âm Các của Giang đáp ứng vào buổi sáng.

Hóa ra, kẻ hãm hại ban đầu muốn dùng chậu hoa để dìm c.h.ế.t Giang Sở Bạch, nhưng không ngờ nàng lại thẳng tay đem đóa hoa quý giá ấy đặt ra giữa thanh thiên bạch nhật, biến món quà chúc mừng thành một chiếc thòng lọng tự thắt vào cổ kẻ thủ ác.

Ngay trong buổi tối hôm ấy, khi ánh đèn dầu vừa chong lên khắp hoàng thành, cung điện của vị phi tần tặng hoa đã rầm rập tiếng bước chân của thị vệ Thận Hình Ty. Bằng chứng rành rành, cung nữ đi tặng hoa không chịu nổi hình phạt đã lập tức khai ra chủ t.ử của mình. Vị phi tần kia mặt mũi tái mét, khóc lóc t.h.ả.m thiết quỳ gối van xin trước điện sảnh, nhưng hình phạt ban xuống từ cung Thái hậu vô cùng tàn nhẫn: Dung túng hạ độc, mưu hại tân sủng, suýt làm tổn hại long thể Thái hậu, tước bỏ phong hiệu, giáng làm thường tại, cấm túc vĩnh viễn trong lãnh cung.

Gia tộc của vị phi tần đó trên triều đường cũng vì vậy mà bị Tạ Mộ Triều mượn cớ hạch tội, quyền lực tổn hại nghiêm trọng. Một đòn phản công không tiếng động, diệt trừ một kẻ thù giấu mặt, vỗ mặt toàn bộ những thế lực đang nhen nhóm dã tâm, mà bàn tay của Giang Sở Bạch vẫn hoàn toàn sạch sẽ, trong vắt như một làn nước suối.

Trong suốt toàn bộ quá trình kinh hoàng ấy, từ lúc phát hiện độc, đem hoa ra ngự hoa viên cho đến khi Thận Hình Ty bắt người, Giang Sở Bạch chưa từng bước chân ra khỏi Thanh Âm Các lấy một bước. Nàng không đứng ra buộc tội bất kỳ ai, không dâng sớ khóc lóc kêu oan, cũng không hề tỏ ra đắc ý trước kết cục t.h.ả.m hại của đối thủ. Khi nghe tiếng la hét của vị phi tần bị giải đi ngang qua bức tường thành phía xa, nàng chỉ thong thả lật sang một trang sách mới, khẽ nhấp một ngụm trà nhạt, thần thái thanh cao, bình thản như một vị tiên nhân đứng ngoài hồng trần.

Tin tức về vụ án "Mẫu đơn dạ hương" truyền đi với tốc độ ch.óng mặt, chấn động khắp cả lục cung mười hai điện.Chúng phi tần hậu cung, từ những kẻ cao cao tại thượng như Thục Phi cho đến những tú nữ mới nhập cung đang ôm dã tâm tranh sủng, khi nghe xong toàn bộ diễn biến câu chuyện đều cảm thấy sống lưng lạnh toát.

5 - Hoằng (泓) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia