Bọn họ nhận ra, Giang gia đích nữ này không phải là một con cừu non nhu nhược dễ bắt nạt, cũng không phải là loại nữ nhân cung đấu tầm thường chỉ biết cậy sủng sinh kiêu hay dùng thủ đoạn bẩn thỉu. Nàng quá tỉnh táo, quá lý trí và tàn nhẫn theo một cách vô cùng sạch sẽ. Nàng dùng chính sự "trong sạch" và luật lệ của hoàng cung để làm v.ũ k.h.í, bắt kẻ thù phải tự đào huyệt chôn mình.
Cơn gió thu đêm muộn thổi qua hoàng thành, mang theo tiếng lá rụng xào xạc trên những bậc thềm đá của Thanh Âm Các. Giang Sở Bạch khẽ buông cuốn sách xuống bàn, ngước nhìn ánh trăng rằm đang dần khuyết qua khung cửa sổ. Hoàng cung này vẫn đục ngầu như cũ, nhưng kể từ đêm nay, khi bóng tối phủ lên những bức tường thành đỏ rực, không một ai trong cái hậu cung này còn dám xem thường hay tùy tiện động vào bóng áo xanh nhạt của Giang Sở Bạch nữa. Nàng đã đóng băng dòng nước của mình, đứng vững giữa bão giông vương quyền, sạch sẽ, kiên cường và hoàn toàn độc lập.
CHƯƠNG 6: CHIẾC GÔNG XIỀNG TỪ GIA TỘC GÃY ĐÔI
Sau khi chiếc bẫy mật chế dạ hương ẩn giấu trong chậu mẫu đơn bị lật ngược, danh tiếng của Giang đáp ứng truyền khắp lục cung mười hai điện như một thứ giai thoại đầy kiêng dè. Một tú nữ xuất thân tội thần, từ chỗ bị Thục Phi căm ghét đẩy đến Thanh Âm Các hoang phế, nay chẳng những đứng vững mà còn biến món quà độc thành chiếc thòng lọng đẩy một vị phi tần khác vào lãnh cung. Hậu cung gợn sóng, địa vị của nàng trong cung cũng theo đó mà lặng lẽ tăng lên. Đám cung nhân Nội vụ phủ bắt đầu nhìn sắc mặt nàng mà làm việc, than củi nến dầu chuyển đến Thanh Âm Các không còn dám bớt xén nửa phần.
Thế nhưng, thế sự trong cái hoàng thành này luôn là thứ gươm hai lưỡi. Sự thăng tiến của nàng trong bóng tối không chỉ khiến kẻ thù kiêng sợ, mà còn đ.á.n.h thức cả lòng tham lam tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là người thân đang ở bên ngoài bức tường thành đỏ rực kia.
Đêm muộn, một gã thái giám già mặt mũi lạ lẫm, dáng vẻ lấm lét nương theo bóng tối lẩn vào Thanh Âm Các. Gã không hành lễ, chỉ lạnh lùng ném lại một phong thư bọc trong lớp vải bố cũ kỹ rồi vội vã rời đi như một bóng ma.
Giang Sở Bạch ngồi bên chiếc đèn dầu cạn bấc, thong thả dùng chiếc trâm bạc khều mở phong thư. Bên ngoài phong thư không ghi tên họ, nhưng dấu sáp niêm phong mang hình hoa mai năm cánh của Giang gia thì không thể lầm lẫn vào đâu được. Nàng rút tờ giấy tuyên thành bên trong ra, những nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc của phụ thân nàng – Giang Thượng thư hiện rõ dưới ánh lửa lập lòe.
Nội dung bức thư gãy gọn, nhưng mỗi một chữ, một câu đều giống như một chiếc vuốt sắt cào rách lớp mặt nạ tình thân giả dối.
Giang Thượng thư viết rằng, vụ án sổ sách vùng lũ tuy đã được tạm hoãn nhờ việc nàng nhập cung, nhưng thế lực của phe đối địch trên triều đường vẫn ép gắt gao. Nay nghe tin nàng đã nhận được thánh ân, lọt vào mắt xanh của bạo quân, gia tộc yêu cầu nàng phải lập tức hành động. Trong vòng ba ngày tới, nàng phải tìm mọi cách thổi gió bên gối, quyến rũ Tạ Mộ Triều để xin bằng được quyền phân phối và vận chuyển muối quân dụng phương Bắc cho Giang gia. Đó là huyết mạch kinh tế, là vương bài để Giang gia lật ngược thế cờ trên triều đường.
Đoạn cuối bức thư, nét chữ đột ngột trở nên thô bạo và sắc bén. Giang Thượng thư không tiếc lời đe dọa, nếu nàng dám có ý định từ chối hoặc chậm trễ, ông ta sẽ lập tức dâng tấu chương lên hoàng đế, tự thú tội lỗi và công khai sự thật rằng nàng chính là kẻ đã tráo đổi thân phận với muội muội Giang Sở Dao để khi quân nhập cung.
"Một đứa con gái vô dụng không biết nghĩ cho dòng tộc, thì c.h.ế.t cũng không tiếc. Bản án khi quân một khi ban xuống, ngươi có mười cái đầu cũng không đủ đền tội. Giang gia sẽ nói là do ngươi tự ý lập mưu tráo đổi, vạn tiễn xuyên tâm, lãnh cung chôn thây, ngươi tự mình suy nghĩ cho kỹ."
Giang Sở Bạch đọc hết chữ cuối cùng. Nàng không nổi giận, bàn tay cầm tờ giấy tuyên thành phẳng lặng không hề có một chút run rẩy. Nàng cũng không đau lòng, khóe mắt trong vắt như hồ nước mùa thu ấy chẳng gợn lên một giọt nước mắt oán than nào.
Trong lòng nàng lúc này, chỉ có một cảm giác lạnh giá vây hãm. Một thứ cái lạnh thấu suốt, tê tái đến tận cùng xương tủy.
Nàng khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười giễu cợt đầy quyết tuyệt hiện lên trên khóe môi thanh tú. Nàng nhận ra, từ đầu đến cuối, trong mắt cái gia tộc gọi là dòng m.á.u mủ thâm tình ấy, nàng chưa bao giờ được đối xử như một nữ nhi đúng nghĩa. Ngày trước, khi gia tộc gặp họa, họ không nỡ hy sinh Giang Sở Dao nên đẩy nàng vào miệng cọp. Ngày nay, khi thấy nàng sống sót, có chút giá trị sử dụng, bọn họ lập tức biến thành loài đỉa đói bám lấy nàng để hút m.á.u. Họ dùng mạng sống của nàng, dùng cái án chu di cửu tộc của tội khi quân để uy h.i.ế.p nàng, bắt nàng phải lao vào chỗ c.h.ế.t để đổi lấy vinh hoa phú quý cho bọn họ. Chữ "tình thân" đối với Giang gia, chẳng qua chỉ là một chiếc gông xiềng tàn nhẫn dùng để xích một con ch.ó săn mà thôi.
Sở Bạch mở mắt, ánh nhìn nhìn thẳng vào ngọn lửa đèn dầu đang nhảy nhót. Chiếc gông xiềng này, hôm nay nàng nhất định phải tự tay bẻ gãy nó. Giang gia nghĩ có thể dùng tội khi quân để trói buộc nàng sao? Bọn họ quá khinh thường dòng nước trong của nàng rồi.
Sáng hôm sau, khi màn sương mù dày đặc còn bao phủ lấy những mái ngói lưu ly của hoàng thành, Giang Sở Bạch đã ăn mặc chỉnh tề. Nàng vẫn chọn bộ thường y lụa mộc màu xanh nhạt, mái tóc dài buộc gọn sau gáy bằng trâm tre đơn sơ. Nàng một mình bước ra khỏi Thanh Âm Các, hướng thẳng về phía Ngự thư phòng — nơi xử lý triều chính của Tạ Mộ Triều.
Nàng chủ động cầu kiến Hoàng đế. Điều này khiến đám thái giám tổng quản đứng chầu ngoài điện vô cùng kinh ngạc, bởi từ trước đến nay, chưa từng có một vị Đáp ứng thấp kém nào dám tự ý đến quấy rầy thiên t.ử vào giờ thiết triều sớm. Nhưng nhớ đến danh tiếng của nàng những ngày qua, họ không dám chậm trễ, vội vàng vào trong bẩm báo.
"Cho nàng vào."
Thanh âm trầm ổn, uy nghiêm của Tạ Mộ Triều từ trong điện truyền ra.
Giang Sở Bạch bước qua ngưỡng cửa cao ngất của Ngự thư phòng. Không gian nơi đây rộng lớn, nồng đượm mùi long diên hương và mực thơm, bốn bề giăng kín những giá sách cao đụng trần. Tạ Mộ Triều ngồi sau chiếc bàn long án bằng gỗ t.ử đàn lớn, trên người vẫn khoác chiếc long bào màu đen thêu rồng vàng hung mãnh. Chàng đang phê duyệt tấu chương, ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn.
Sở Bạch bước đến chính giữa điện, đoan chính quỳ xuống hành lễ: "Thần thiếp Giang đáp ứng, thỉnh an bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế."
Tạ Mộ Triều chậm rãi đặt cây b.út lông xuống giá đỡ, đôi mắt sâu thẳm như vực tối khẽ động, khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng xanh nhạt dưới đất. Chàng không bảo nàng đứng lên, áp lực của bực cửu ngũ chí tôn lập tức bao trùm lấy không gian rộng lớn.
"Giang đáp ứng, sáng sớm đến đây, chẳng lẽ lại muốn mang đến cho trẫm một khúc sáo trúc hay một chậu hoa quý nào nữa sao?" Giọng nói của chàng thấp trầm, mang theo một tia chế giễu mờ nhạt nhưng uy quyền tột đỉnh.
Sở Bạch không hề nao núng trước sự uy h.i.ế.p của thiên t.ử. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong vắt, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn gió nhìn thẳng vào mắt Tạ Mộ Triều. Nàng không hề có một lời biện minh cho hành động đường đột của mình, cũng không khóc lóc cầu xin lòng thương hại của bực quân vương.
Nàng thọc tay vào ống tay áo rộng rãi, rút phong thư mật của Giang gia ra, dùng hai tay nâng lên ngang đầu, dâng thẳng về phía long án.
"Thần thiếp đến đây, là để dâng lên bệ hạ mạng sống của thần thiếp, và toàn bộ tông tộc Giang gia." Giọng nói của nàng gãy gọn, trong trẻo và phi thường bình thản.
Tạ Mộ Triều khẽ híp mắt lại. Chàng phất tay, thái giám tổng quản vội vàng bước xuống nhận lấy bức thư mật rồi cung kính dâng lên bàn cho hoàng đế.
Tạ Mộ Triều bóc thư, đôi mắt nhanh ch.óng quét qua những dòng chữ tàn nhẫn của Giang Thượng thư. Càng đọc, cơ thể vĩ đại của vị quân vương càng tỏa ra một luồng sát cơ lạnh lẽo khiến đám thái giám xung quanh sợ hãi quỳ sụp xuống đất, không dám thở mạnh. Việc Giang gia âm mưu tráo đổi tú nữ để khi quân nhập cung, lại còn dám tống tiền, ép buộc phi tần mưu đoạt quyền phân phối muối quân dụng — thứ huyết mạch của triều đình, chính là tội mưu nghịch đại nghịch bất đạo, đáng phải tru di cửu tộc.
Chàng đập mạnh bức thư xuống bàn, thanh âm trầm đục vang lên như sấm trạng: "Giang Sở Bạch! Nàng có biết nội dung bức thư này có nghĩa là gì không? Tội khi quân tráo đổi thân phận, cộng thêm tội mưu đoạt muối quân dụng, trẫm có thể lập tức ban lệnh vạn tiễn xuyên tâm, tru di cửu tộc Giang gia các người ngay tại chỗ!"
"Thần thiếp biết rõ." Sở Bạch đứng thẳng người từ tư thế quỳ, nàng nhìn thẳng vào vị bạo quân đang thịnh nộ trước mặt, ánh mắt không một chút sợ hãi. Nàng bình tĩnh đáp, giọng nói mang theo chính kiến mạnh mẽ: "Chính vì thần thiếp biết rõ, nên mới tự tay đem bức thư này dâng lên cho bệ hạ."
Tạ Mộ Triều đứng bật dậy khỏi long vị, bước từng bước nặng nề đi xuống bậc thềm đá, dừng lại ngay trước mặt nàng. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi hương long diên đầy áp lực tỏa ra từ người chàng. Chàng cúi đầu nhìn xuống khuôn mặt thanh tú, trong trẻo của nàng, bàn tay to lớn khẽ siết c.h.ặ.t:
"Nàng tự tay giao bằng chứng khi quân của chính mình? Nàng đang tự hủy bỏ con đường sống duy nhất của bản thân đấy, có biết không? Giang gia sụp đổ, nàng là nữ nhi của Giang gia cũng vĩnh viễn không thể vẹn toàn. Tại sao không nghe theo lời phụ thân nàng, quyến rũ trẫm để tìm một con đường lui?"
Sở Bạch nghe vậy bèn khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, tuyệt tình đến tột cùng. Đôi mắt nàng thấu suốt nhìn thẳng vào tâm tư sâu mọc của vị hoàng đế đa nghi:
"Đường lui sao? Thần thiếp từ ngày bước chân qua cánh cổng thành đục ngầu kia, đã không còn đường lui rồi. Giang gia chưa bao giờ coi thần thiếp là nữ nhi, bọn họ chỉ xem thiếp là một quân cờ gánh tội, một con ch.ó săn kiếm lợi. Hôm nay thần thiếp nghe lời bọn họ mưu đoạt muối quân dụng, ngày mai bọn họ sẽ ép thần thiếp phải hạ độc bệ hạ để cướp ngai vàng. Chiếc gông xiềng tình thân này quá bẩn thỉu, thần thiếp thà tự tay c.h.ặ.t đứt nó, dùng chính cái mạng này để đổi lấy sự sạch sẽ cho linh hồn mình."
Nàng lùi lại một bước, hành lễ cúi đầu dứt khoát: "Giang gia muốn bệ hạ g.i.ế.c thần thiếp bằng tội khi quân. Thần thiếp giao bức thư này, mạng của thần thiếp và Giang gia đều nằm trong tay người. Bệ hạ muốn g.i.ế.c Thẩm gia hay g.i.ế.c thiếp, tùy người định đoạt. Thần thiếp绝 không oán than một lời."
Nội điện Ngự thư phòng rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở.
Tạ Mộ Triều đứng lặng yên tại chỗ, bức thư mật của Giang Thượng thư vẫn bị siết c.h.ặ.t trong ngón tay thon dài của chàng. Vị hoàng đế trẻ tuổi nhìn người con gái áo xanh đang quỳ đoan chính dưới đất, trong lòng cuồn cuộn dâng lên một nỗi chấn động và kinh ngạc tột độ.
Trong cái hậu cung và triều đường đục ngầu này, chàng đã gặp qua biết bao nhiêu kẻ mưu mô, ai ai cũng giấu giếm tội lỗi, vắt óc tìm cách lừa dối chàng để bảo toàn mạng sống và quyền lực cho gia tộc. Vậy mà nữ nhân trước mặt này lại hoàn toàn trái ngược. Nàng lạnh lùng, lý trí đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình. Nàng thà tự tay đẩy gia tộc vào đường c.h.ế.t, tự mình đối diện với án t.ử của hoàng quyền, chứ quyết không chấp nhận làm một quân cờ dối trá, nhuốm bùn nhơ để sinh tồn. Sự "trong sạch" của nàng không phải là sự ngây thơ thánh mẫu, mà là một sự ngạo nghệ, kiên cường đến mức bạo liệt — một dòng nước trong vắt đóng băng thà vỡ tan chứ không chịu vấy bẩn.