Tạ Mộ Triều cầm bức thư mật, ánh mắt nhìn nàng lần đầu tiên xuất hiện một sự thay đổi chấn động sâu sắc. Đó không còn là ánh nhìn của một bực quân vương nhìn một quân cờ hay một nữ nhân thú vị, mà là ánh nhìn của sự tin tưởng thực sự, sự kính trọng dành cho một cường giả trí tuệ có bản ngã độc lập tối cao. Chàng trầm giọng nói, thanh âm trầm ổn vang vọng khắp điện sảnh đầy uy lực:
"Giang Sở Bạch, trẫm quả nhiên không nhìn lầm nàng. Chiếc gông xiềng này của nàng... hôm nay trẫm sẽ đích thân gọt giũa nó."
CHƯƠNG 7: MƯỢN TAY THIÊN TỬ, DIỆT TẬN GỐC RỄ
Bức mật thư của Giang Thượng thư bị Tạ Mộ Triều siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, tiếng giấy sáp kêu răng rắc phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của Ngự thư phòng. Luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ bực cửu ngũ chí tôn khiến toàn bộ thái giám, cung nữ có mặt trong điện đều hồn siêu phách lạc, quỳ rạp xuống nền đất lạnh, không một ai dám ngẩng đầu.
Trên triều đường, Giang gia mưu toan cấu kết mưu đoạt huyết mạch kinh tế của quốc gia; nơi hậu cung, họ tống tiền phi tần, dùng tội khi quân để uy h.i.ế.p nạt nộ quân cờ do chính mình đẩy vào l.ồ.ng. Đây không còn là chuyện tranh đấu sủng ái tầm thường, đây là mưu nghịch, là đại tội tru di cửu tộc.
Tạ Mộ Triều đứng sừng sững trước mặt Giang Sở Bạch. Chiếc long bào màu đen thêu chỉ vàng tung bay nhẹ theo từng hơi thở nặng nề của chàng. Đôi mắt chàng sâu thẳm như vực tối, chứa đựng sự hoài nghi bẩm sinh của một vị hoàng đế nắm giữ giang sơn đục ngầu này. Chàng nhìn thẳng vào khuôn mặt thanh tú, trong vắt không một gợn sóng của người con gái đang quỳ đoan chính dưới chân mình.
"Giang Sở Bạch, trẫm hỏi nàng một lần cuối." Giọng nói của Tạ Mộ Triều trầm đục, âm hưởng sắc bén như lưỡi đao vạch đôi màn sương mù, "Tự tay dâng lên bằng chứng khi quân, tự tay c.h.ặ.t đứt con đường lui của bản thân, nàng thực sự không sợ c.h.ế.t sao?"
Sở Bạch đứng thẳng người từ tư thế quỳ. Nàng không hề né tránh, không hề run rẩy trước uy quyền tối cao của thiên t.ử. Đôi mắt nàng trong vắt, tĩnh lặng tựa hồ nước mùa thu soi rọi tâm tư thâm trầm của bực quân vương. Nàng biết, khoảnh khắc này chính là vạch ranh giới quyết định sinh t.ử, bất kỳ một lời nói dối hay sự do dự nào cũng sẽ khiến đầu nàng rơi xuống đất. Nhưng bản tính nàng là nước trong, thà vỡ tan thành băng tuyết chứ quyết không dung nạp bùn nhơ dối trá.
Nàng nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế, chậm rãi thốt ra từng chữ, giọng nói gãy gọn, kiên định và mang theo chính kiến mạnh mẽ của bản thân:
"Thần thiếp là người của bệ hạ. Bệ hạ muốn g.i.ế.c Giang gia hay g.i.ế.c thiếp, tùy người định đoạt."
Câu trả lời vang lên, vang vọng khắp các góc cột của Ngự thư phòng trống trải.
Tạ Mộ Triều chấn động sâu sắc. Bàn tay đang siết c.h.ặ.t bức mật thư của chàng khẽ buông lỏng. Suốt nửa cuộc đời ngồi trên ngai vàng cô độc, gánh vác một thiên hạ đầy mưu mô hiểm ác, chàng đã nghe biết bao lời trung trinh giả tạo, biết bao tiếng khóc lóc van xin tha mạng từ những kẻ phạm tội. Ai tiếp cận chàng cũng mang theo một chiếc mặt nạ lợi ích, ra sức che giấu tội khi quân của gia tộc để bảo toàn phú quý. Nhưng Giang Sở Bạch thì không. Nàng thẳng thắn đến mức bạo liệt, dửng dưng đem cả tính mạng của mình và tông tộc đặt lên bàn cân, giao phó toàn bộ quyền sinh sát cho chàng mà không một lời oán than hay cầu xin thương hại.
Chàng nhìn thấy trong mắt nàng một sự tuyệt tình dứt khoát với quá khứ, một khát khao giữ mình sạch sẽ đến mức thà c.h.ế.t chứ không chịu làm quân cờ nhuốm m.á.u cho dòng tộc ích kỷ ngoài kia. Sự phòng bị kinh niên trong lòng Tạ Mộ Triều đối với nàng hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một niềm tin tưởng thực sự, một sự kính trọng dành cho linh hồn kiên cường đứng ngoài vòng xoáy trần tục kia.
"Được. Nếu nàng đã muốn sạch sẽ, trẫm sẽ cho nàng toại nguyện."
Tạ Mộ Triều xoay người bước lại gần long án, lấy từ trong tráp ngọc ra một thanh đoản đao cẩn xà cừ kèm theo một đạo lệnh bài bằng hắc ngọc mật chế của thiên t.ử. Chàng ném thanh lệnh bài xuống trước mặt nàng, thanh âm trầm ổn, uy nghi vang lên đầy lực lượng:
"Giang gia tham lam vô độ, hành vi khi quân tráo đổi tú nữ trẫm tạm thời phong tỏa tin tức. Nhưng tội mưu đoạt muối quân dụng phương Bắc, trẫm giao cho nàng mật lệnh này. Phối hợp với ảnh vệ của trẫm, thu thập toàn bộ sổ sách ngầm của Giang Thượng thư tại kinh thành. Trẫm muốn Giang gia phải c.h.ế.t một cách minh bạch, triệt để, không còn một con đường xoay chuyển."
Giang Sở Bạch nhìn thanh hắc ngọc lệnh bài nằm trên nền đất. Nàng khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, quyết tuyệt. Chiếc gông xiềng từ gia tộc kia, hôm nay nàng sẽ dùng chính bàn tay của thiên t.ử để đập nát nó. Nàng nhặt lệnh bài lên, đoan chính cúi đầu hành lễ:
"Thần thiếp tuân chỉ."
Trận chiến dọn sạch gốc rễ dơ bẩn của quá khứ chính thức bắt đầu.
Trong vòng ba ngày tiếp theo, hậu cung vẫn bình yên vô sự, nhưng dưới triều đường kinh thành, một mạng lưới vô hình đang thắt c.h.ặ.t lại quanh cổ Giang gia. Giang Sở Bạch ngồi trong Thanh Âm Các hẻo lánh, nàng không bước chân ra ngoài nửa bước, nhưng qua những ám hiệu ngầm truyền đi cho ảnh vệ của Hoàng đế, nàng đã từng bước vạch trần mọi ngõ ngách sâu kín nhất của Giang phủ.
Nàng sinh trưởng ở Giang gia, tuy không được phụ thân yêu thương nhưng sự thông minh, nhạy bén bẩm sinh đã giúp nàng ghi nhớ toàn bộ những mối quan hệ ngầm và các cửa hiệu ngụy trang của Giang Thượng thư. Nàng biết rõ trạm trung chuyển sổ sách lậu của bộ hộ nằm ở đâu, nàng biết rõ mật mã hòm thư mà phụ thân dùng để liên lạc với các quan lại địa phương ở vùng muối phương Bắc. Sở Bạch không hề do dự, không hề nương tay. Nàng tỉ mỉ liệt kê, từng nét chữ thanh mảnh của nàng viết ra đến đâu, ảnh vệ của Tạ Mộ Triều ra tay triệt hạ các vây cánh của Giang gia đến đó.
Mối quan hệ giữa nàng và Hoàng đế trong những ngày này không có sự thân mật da thịt, nhưng sự tin tưởng, thấu hiểu lẫn nhau giữa hai cường giả trí tuệ đã đạt đến mức độ tuyệt đối. Chàng cho nàng quyền lực để trả thù, nàng cho chàng bằng chứng để thanh trừng triều đình mục nát.
Sự kiện cao trào nổ ra vào một buổi sáng mùa thu sương muối dày đặc.
Tại Ngự thư phòng, Tạ Mộ Triều cầm trên tay tệp sổ sách ngầm chứa đựng toàn bộ chứng cứ tham ô, mưu đoạt muối quân dụng của Giang Thượng thư do chính Giang Sở Bạch cung cấp. Chàng đập mạnh tập hồ sơ xuống triều đường trước mặt bá quan văn võ. Sắc chỉ vạch tội ban xuống, chấn động cả kinh thành.
Ngay lập tức, cấm vệ quân rầm rập bao vây lấy phủ Thượng thư.
Tại Giang gia, bầu không khí hoảng loạn, tuyệt vọng bao trùm. Giang Thượng thư đang ngồi trong đại sảnh tính toán tiền lời của chuyến muối lậu sắp tới thì cửa phủ bị đá văng. Tiếng binh khí va chạm khô khốc, tiếng la hét kinh hoàng của gia nhân vang lên khắp nơi.
"Giang Thượng thư! Ông phạm tội mưu đoạt quân dụng, tham ô công quỹ, hoàng đế có chỉ lệnh hạ ngục xét nhà!"
Vị thống lĩnh cấm vệ quân lạnh lùng tuyên đọc thánh chỉ, vung tay lên, thị vệ lập tức xông vào áp giải toàn bộ người của Giang gia. Giang Thượng thư mặt mũi xám ngoét, mũ cánh chuồn rơi rụng xuống đất, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy không còn chút sức lực. Ông ta ngơ ngác không hiểu vì sao kế hoạch mật chế kín kẽ của mình lại bị bại lộ một cách triệt để, nhanh ch.óng đến nhường này. Toàn bộ sổ sách ngầm, hòm thư mật giấu kỹ dưới nền gạch phòng ngủ đều bị cấm vệ quân đào lên không sót một tờ.
"Lục soát hết cho ta! Tịch thu toàn bộ gia sản dâng lên quốc khố!"
Tiếng đập phá, tiếng khóc lóc của mẹ kế và Giang Sở Dao vang lên xé lòng. Mẹ kế ôm lấy đống trang sức vàng ngọc vừa bị thị vệ giật lấy, khóc lóc t.h.ả.m thiết, quỳ lạy van xin nhưng chỉ nhận lại những cái đá lạnh lùng. Giang Sở Dao, đứa muội muội ngây thơ, bốc đồng ngày nào, giờ đây mặt cắt không còn một giọt m.á.u, run rẩy đứng nép vào góc tường, chứng kiến cảnh tượng toàn bộ vinh hoa phú quý của gia tộc sụp đổ tan tành chỉ trong một ngày.
Cùng ngày hôm đó, Giang Thượng thư bị tống vào đại lao của Thận Hình Ty.
Bên trong nhà lao tối tăm, ẩm ướt, mùi m.á.u tanh và mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc. Giang Thượng thư bị xích hai tay vào tường đá, quần áo rách rưới nhuốm đầy vết m.á.u của những trận đòn roi thẩm vấn. Tiếng bước chân thong thả, khẽ khàng vang lên từ phía hành lang tối.
Cửa ngục mở ra, một bóng người mặc áo xanh nhạt mộc mạc bước vào. Giang Sở Bạch đứng đó, thần thái thanh cao, dửng dưng như một vị tiên nhân lạc vào địa ngục. Đôi mắt nàng trong vắt nhìn người phụ thân đang t.h.ả.m hại xích trên tường.
"Sở... Sở Bạch?!" Giang Thượng thư ngước khuôn mặt già nua, đầy vết thương lên, đôi mắt bỗng lóe lên một tia hy vọng cuồng loạn, "Con... con đến cứu phụ thân phải không? Con đang được hoàng đế sủng ái, hãy xin bệ hạ tha mạng cho ta! Giang gia sụp đổ, con cũng chẳng được ích gì..."
"Phụ thân, ông nhầm rồi." Sở Bạch nhàn nhạt cắt ngang lời ông ta, giọng nói trong trẻo không một chút độ ấm, "Tôi đến đây, không phải để cứu ông. Tôi đến đây để nhìn chiếc gông xiềng của các người chính thức gãy đôi."
Giang Thượng thư trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại: "Ngươi... ngươi nói cái gì?!"
"Toàn bộ sổ sách ngầm, mật mã hòm thư của ông, đều là do chính tay tôi dâng lên cho bệ hạ." Sở Bạch tiến lại gần nửa bước, thanh âm nhỏ nhẹ nhưng sắc bén như d.a.o đ.â.m vào tim đối thủ, "Giang gia các người dùng tội khi quân để uy h.i.ế.p tôi, ép tôi mưu đoạt muối quân dụng, đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t để đổi lấy phú quý cho Giang Sở Dao. Trong mắt các người, tôi chưa từng là nữ nhi, chỉ là một công cụ có giá trị sử dụng. Chiếc gông xiềng tình thân bẩn thỉu ấy, tôi đã tự tay c.h.ặ.t đứt nó rồi."
"Nghịch t.ử! Đứa con gái độc ác! Ngươi tự tay diệt tộc!" Giang Thượng thư điên cuồng gào thét, xích sắt trên tay đập vào tường đá nghe loảng xoảng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận và hối hận tột cùng, "Ngươi sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm! Bản án khi quân của ngươi cũng sẽ bị lộ! Hoàng đế sẽ không tha cho ngươi!"
"Ông cứ yên tâm đi." Sở Bạch bình thản quay lưng, tà áo xanh nhạt khẽ bay, "Bản án khi quân bệ hạ đã biết từ lâu, và người chọn đứng về phía tôi để thanh trừng Giang gia. Phụ thân bị phán tội t.ử hình, mẹ kế và Giang Sở Dao bị lưu đày vĩnh viễn ra biên ải phương Bắc. Giang gia sụp đổ hoàn toàn, từ nay về sau, Giang Sở Bạch tôi và các người, sinh t.ử không màng, ân đoạn nghĩa tuyệt."
Nàng thong thả bước ra khỏi đại lao tối tăm, bỏ lại phía sau tiếng gào thét độc địa, bất lực của người phụ thân già nua vang vọng trong bóng tối.
Nàng bước ra ngoài cửa ngục, ánh nắng thu lạnh lẽo rọi vào khuôn mặt thanh tú của nàng. Sở Bạch hít một hơi thật sâu khí trời tự do, nội tâm dâng lên một sự nhẹ nhõm, sảng khoái tột độ. Ràng buộc gia tộc dơ bẩn, xiềng xích quá khứ đè nặng lên vai nàng bấy lâu nay, cuối cùng đã bị nàng tự tay c.h.ặ.t đứt hoàn toàn một cách sạch sẽ, dứt khoát. Nàng đã tự mình làm sạch dòng nước của bản thân.
Chiều muộn, gió thu thổi l.ồ.ng lộng qua các bức tường thành đỏ rực của hoàng cung.
Tin tức về việc Giang gia bị xét nhà, Thượng thư bị bắt giam, gia sản bị tịch thu hoàn toàn và tông tộc sụp đổ chỉ trong một ngày triệt để truyền vào hậu cung mười hai điện như một trận cuồng phong chấn động. Chúng phi tần lục cung khi nhận được tin đều kinh hãi đến mức không nói nên lời. Bọn họ biết rõ Giang đáp ứng chính là nữ nhi của Giang gia, nhưng điều khiến họ sợ hãi tột cùng chính là việc gia tộc sụp đổ hoàn toàn, mà vị trí Đáp ứng của Giang Sở Bạch trong cung không hề bị lung lay dù chỉ một phân, ngược lại than củi nến dầu chuyển đến Thanh Âm Các càng thêm hậu hĩnh.