CHƯƠNG 8: VẾT NỨT TRÊN MẶT HỒ TĨNH LẶNG

Gió thu hanh hao thổi thốc qua những khoảng sân rộng, cuốn theo từng cụm lá úa tơi tả nện vào thành tường đỏ rực của đại nội. Kinh thành sau một cuộc đại thanh trừng không hề có tiếng sấm dậy, chỉ có bầu không khí đặc quánh mùi m.á.u và sự hoảng loạn ngấm ngầm lan tỏa từ triều đường vào đến ngõ ngách sâu kín nhất của hậu cung. Tin tức Giang gia bị xét nhà, Thượng thư đại nhân ngã ngựa, gia sản kếch xù bị tịch thu vào quốc khố trong vòng một ngày ngắn ngủi đã biến thành một làn sóng lạnh buốt khiến ai nấy đều run rẩy.

Giang Sở Bạch đứng một mình trên căn lầu cao hẻo lánh phía đông bắc hoàng thành. Gió thổi mạnh làm tà áo lụa mộc màu xanh nhạt của nàng bay lên phần phật, mái tóc đen xõa tung sau lưng tung bay hỗn loạn trước khoảng trời xám xịt. Đôi mắt nàng, vốn dĩ tĩnh lặng như hồ nước đóng băng, lúc này đang khóa c.h.ặ.t vào con đường độc đạo dẫn ra phía cửa ngọ môn bên dưới.

Từ trên cao nhìn xuống, mọi thứ nhỏ bé như một bàn cờ thế kỳ dị. Đoàn người Giang gia bị áp giải dài dằng dặc, những chiếc gông gỗ nặng nề đè sụp xuống bờ vai của những kẻ cách đây mấy ngày còn thét ra lửa. Những chiếc xe bò chở đầy những rương hòm, tráp ngọc, gấm vóc quý giá — thứ của cải tích tụ từ mồ hôi nước mắt của dân lành và những chuyến muối lậu phương Bắc — nối đuôi nhau ra khỏi phủ Thượng thư.

Sở Bạch nhìn thấy rõ mồn một. Nàng nhìn thấy phụ thân mình, Giang Thượng thư, thân hình già nua còng rạp dưới xiềng xích, bước đi loạng choạng giữa những mũi giáo lạnh ngắt của cấm vệ quân. Nàng nhìn thấy mẹ kế, người đàn bà từng vênh váo chỉ tay năm ngón vào mặt nàng trong sảnh lớn, giờ đây tóc tai xõa rượi, quần áo rách rưới, vừa đi vừa gào khóc t.h.ả.m thiết. Và cả Giang Sở Dao, đứa muội muội bốc đồng, ngây thơ được cưng chiều nhất nhà, nay mặt cắt không còn một giọt m.á.u, bước chân run rẩy hoảng loạn đứng nép vào một góc, thân hình nhỏ bé như sắp bị man dại của biên ải phương Bắc nuốt chửng.

Đó đều là những gương mặt quen thuộc gắn liền với mười mấy năm thanh xuân của nàng. Những kẻ đã quỳ dưới chân nàng cầu xin, những kẻ đã dùng bản án khi quân để tống tiền nàng, những kẻ đã đẩy nàng vào vũng nước đục ngầu này không một chút xót thương. Bây giờ, họ đang đi vào cõi c.h.ế.t, hoặc đi vào con đường lưu đày vĩnh viễn không có ngày về.

Một ngày trôi qua, mọi thứ sụp đổ triệt để.

Giang Sở Bạch đứng trơ trọi giữa lầu cao, ánh nhìn dửng dưng không gợn lên một tia thương hại. Nàng không có cảm giác hối hận, bởi nàng biết nếu nàng không đưa tệp sổ sách ngầm ấy cho Tạ Mộ Triều, thì cái đầu rơi xuống đất ngày hôm nay sẽ là của nàng. Nhưng khi chiếc xe cuối cùng khuất bóng sau cánh cổng thành nặng nề, một sự trống rỗng vô bờ bến bỗng nhiên ập xuống, đè nặng lên n.g.ự.c nàng khiến hơi thở trở nên khó khăn.

"Chủ t.ử, gió lạnh lên rồi, chúng ta về thôi."

Tiểu thị nữ thân cận bước lên, run rẩy khoác chiếc áo choàng mỏng lên vai nàng, giọng nói chất chứa sự sợ hãi tột cùng. Lúc này, trong mắt cung nhân, Giang Sở Bạch giống như một vị thần cai quản cái c.h.ế.t, thanh cao, trong sạch nhưng nụ cười nhạt nhẽo ấy lại có thể diệt tận gốc rễ một đại tộc quyền thế chỉ bằng vài nét chữ.

Sở Bạch không nói gì, nàng quay người, bước từng bước chậm rãi đi xuống bậc thềm đá dài dằng dặc để trở về Thanh Âm Các.

Khi cánh cửa gỗ mục của tẩm điện đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới ồn ào ngoài kia, bóng tối trong phòng đột ngột bao vây lấy nàng. Chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi đặt trên bàn, ánh lửa nhảy nhót yếu ớt phản chiếu bóng dáng gầy guộc của nàng lên vách tường loang lổ vết rêu.

"Oẹ..."

Giang Sở Bạch thình lình quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc chậu đồng dọn dẹp đặt ở góc phòng. Nàng ôm lấy n.g.ự.c, toàn thân run lên bần bật, một cơn buồn nôn dữ dội từ tận đáy lòng cuộn trào lên cuống họng. Nàng nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức nước mắt sinh lý trào ra khỏi khóe mắt, bờ vai gầy guộc co rúm lại thành một vòng nhỏ dưới lớp áo xanh mộc mạc.

"Chủ t.ử! Người sao thế này? Để nô tỳ đi gọi thái y!" Thị nữ hoảng hốt chạy lại, đỡ lấy vai nàng.

"Đừng đi." Sở Bạch giơ một bàn tay lạnh ngắt lên, thanh âm khàn đặc, dứt khoát ngăn cản, "Ta không sao. Chỉ là... ngửi phải mùi m.á.u quá nồng mà thôi. Lui ra ngoài đi, không có lệnh của ta, vĩnh viễn không được vào."

Ả thị nữ sợ hãi, không dám trái lệnh, vội vàng dọn dẹp rồi lui ra ngoài, đóng c.h.ặ.t cửa điện.

Căn phòng chỉ còn lại một mình nàng. Giang Sở Bạch ngồi bệt dưới nền đất lạnh, lưng tựa vào thành giường, đôi mắt trong vắt nhìn trân trân vào ngọn lửa đèn dầu đang lụi dần. Đêm nay, nàng không thổi sáo trúc, mặt hồ Thanh Âm Các ngoài kia tĩnh lặng đến đáng sợ, không một gợn gió, y hệt như tâm cảnh đóng băng của nàng lúc này.

Nàng cả đêm không ngủ. Sự im lặng của màn đêm bóc tách từng lớp phòng bị lý trí của nàng, đẩy nàng vào một cuộc tự giằng xé nội tâm tàn nhẫn nhất kể từ khi nhập cung.

Đầu óc nàng tràn ngập một suy nghĩ duy nhất: Ta đã thắng.

Phải, nàng đã thắng một trận giòn giã. Kẻ thù bên ngoài đã bị quét sạch, gông xiềng tình thân bẩn thỉu đã bị phá vỡ, địa vị của nàng trong cung được củng cố, không ai còn dám xem thường bóng áo xanh nhạt của nàng nữa. Nhưng... chiến thắng này được đổi bằng cái gì?

Sở Bạch nhìn xuống đôi bàn tay thanh mảnh của mình dưới ánh đèn dầu. Bàn tay nàng da thịt mịn màng, trắng trẻo, không hề dính một giọt m.á.u tươi nào của Giang gia, cũng không chạm vào một hạt bụi độc mạn đà la của Thục Phi. Nàng luôn tự hào mình là một dòng nước trong vắt (Thanh Thủy), bước vào vũng nước đục ngầu hoàng thành với mục đích duy nhất là giữ mình sạch sẽ để sống sót.

Thế nhưng, để tự bảo vệ mình trước chén trà độc của Thục Phi, nàng đã học cách tương kế tựu kế, dùng mạng sống của một tỳ nữ làm lá chắn. Để đập tan chiếc thòng lọng uy h.i.ế.p của Giang gia, nàng đã học cách tính toán, thu thập bằng chứng ngầm, mượn tay bạo quân Tạ Mộ Triều để đẩy chính phụ thân ruột của mình vào đại lao, đẩy mẹ kế và muội muội vào con đường lưu đày đẫm m.á.u.

Nàng không trực tiếp g.i.ế.c người, nhưng mọi âm mưu, mọi sự sụp đổ, mọi mạng sống biến mất trong mấy ngày qua đều là kết quả logic từ những bước đi chuẩn xác, lạnh lùng của nàng.

Nàng đã biết tính toán. Nàng đã biết dùng âm mưu. Nàng đã học được cách tàn nhẫn để khiến người khác mất đi tất cả.

Giang Sở Bạch ôm c.h.ặ.t lấy hai đầu gối, đầu cúi gầm xuống, một giọt nước mắt lạnh ngắt cuối cùng cũng từ từ trượt dài trên gò má thanh tú, rơi xuống nền đất, vỡ tan tành. Nàng đau. Nỗi đau không phải vì tiếc thương cho cái gia tộc ích kỷ kia, mà là nỗi đau vì sự bất lực trước sự mài mòn của hoàng thành. Hoàng cung này là một vũng bùn vạn trượng, nó không dùng đao kiếm để g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, mà nó đang dùng chính quy luật sinh tồn tàn nhẫn của nó để từng chút một bóp méo linh hồn nàng, biến nàng thành một kẻ mưu mô, sắc sảo y hệt như những kẻ mà nàng từng căm ghét.

Sự trong trẻo, thuần khiết ban sơ ngày đầu tiên bước qua cửa ngọ môn mang cái tên "Sở Bạch" — sắc trắng ngần nguyên bản — lúc này đã xuất hiện vết nứt đầu tiên. Vết nứt ấy rất nhỏ, không ai nhìn thấy, nhưng nó sâu hoắm, nhắc nhở nàng rằng nàng đã không còn là dòng nước suối vô ưu vô lo của ngày xưa nữa rồi. Nàng đã nhuốm mùi vị của âm mưu và quyền lực. Chiến thắng đầu tiên trong cuộc đời cung đấu không mang lại cho nàng một chút niềm vui nào, chỉ có sự mệt mỏi thâm sâu trong xương tủy và một sự trống rỗng đến rợn người.

Trời gần sáng, sương mù dày đặc tràn vào qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu lụi tắt hoàn toàn.

Giang Sở Bạch đứng dậy, cơ thể run rẩy vì lạnh và vì kiệt sức sau một đêm dài tự giằng xé. Nàng chậm rãi đi đến trước chiếc gương đồng loang lổ đặt ở góc điện. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi bình minh rọi vào mặt gương, phản chiếu khuôn mặt thanh tú nhưng hốc hác, đôi mắt trong vắt nhìn thấu hồng trần giờ đây giấu kín những tia mệt mỏi, u uất sâu thẳm.

Nàng đứng đó, nhìn đăm đăm vào bóng hình của chính mình trong gương thật lâu, như thể đang tìm kiếm lại hình ảnh của người con gái mang tên Giang Sở Bạch ngày đầu nhập cung, một người con gái thề rằng sẽ không để bùn lầy hoàng thành nhuốm bẩn dòng nước của mình. Nhưng mặt gương đồng mờ ảo kia chỉ trả lại cho nàng một ánh nhìn lạnh lùng, lý trí và cô độc đến tột cùng của một kẻ vừa bước qua xương m.á.u để sinh tồn. Dòng nước trong vắt ấy, cuối cùng cũng đã đóng thành một lớp băng sắc nhọn, không ai chạm vào được, nhưng chính lớp băng ấy cũng đang tự làm tổn thương linh hồn nàng.