Ta đặt bát t.h.u.ố.c sang bên.

“Tạ Hoài Xuyên, chàng là Thủ phụ, triều đình không thể thiếu chàng.”

“Ta hiểu.”

“Nhưng Tạ phủ cũng luôn có một ngọn đèn để phần chàng.”

“Chàng không thể chỉ coi nơi này là khách điếm để ghé chân.”

Hắn nhìn ta, đôi mắt sâu thẳm.

“Ta chưa từng coi đây là khách điếm.”

“Vậy là gì?”

Ngoài cửa sổ, mưa thu rơi trên lá chuối, xuyên qua rèm truyền tới từng tiếng vụn nhỏ.

Hắn đưa tay nắm lấy tay ta, lòng bàn tay vẫn còn hơi nóng sau cơn bệnh.

“Là nơi có người ta muốn trở về gặp.”

Chút oán trách trong lòng ta tan hơn nửa, nhưng mặt vẫn cố nghiêm: “Lời này để khỏi bệnh rồi nói.”

“Bây giờ ngủ.”

Hắn khẽ cười một tiếng rồi nhắm mắt.

Ngày hôm sau, biết phụ thân đã đỡ, Tạ Nghiễn ôm 《Sổ Giữ Mạng Của A Nghiễn》 chạy tới, nghiêm túc thêm cho hắn một điều quy củ mới.

“Điều thứ mười bảy: Phụ thân không được không ngủ.”

“Không nghe lời thì tịch thu tấu sớ.”

Tạ Hoài Xuyên dựa trên gối nhìn một lúc lâu rồi đành nhận mệnh gật đầu.

Sau khi khỏi bệnh, hắn thật sự bắt đầu học cách để công vụ lại tiền viện.

Trong bữa tối không còn nhìn con cá trong hộp thức ăn mà ngẩn người, đến ngày hưu mộc còn đưa chúng ta tới phía nam thành xem hội đèn.

Tạ Nghiễn cưỡi trên vai hắn, tay cầm một xâu hồ lô đường, thấy gì cũng chỉ cho chúng ta xem.

Đi ngang một sạp bán mặt nạ, Tạ Nghiễn chọn cho ta một chiếc mặt nạ đầu hổ dữ tợn.

Ta hỏi: “Vì sao lại là cái này?”

Nó đáp rất đương nhiên: “Mẫu thân lợi hại nhất, đeo cái này có thể dọa chạy người xấu.”

Tạ Hoài Xuyên đứng bên cạnh, cầm một chiếc mặt nạ cáo đang cười úp lên mặt mình.

Ta nhất thời không nhịn được, cười đến cong cả lưng.

Hắn tháo mặt nạ xuống, vành tai hơi đỏ: “A Nghiễn nói phụ thân phải cười nhiều hơn.”

Đèn đêm trong chợ như một dòng sông đang chảy.

Ta đứng giữa biển người, tay trái dắt đứa trẻ, tay phải được hắn nắm lấy.

Những ngày từng khiến ta trằn trọc mất ngủ vẫn còn trong ký ức, nhưng không thể quyết định ta sẽ đi về đâu nữa.

Khi vào đông, Tạ phủ trồng một vườn chi t.ử ở hậu viên.

Trong vườn vốn trồng liễu, là loài Liễu Nghiên Tình thích nhất.

Nàng ta từng nói gió vừa thổi, cành liễu rủ xuống giống mỹ nhân rơi lệ.

Ta sai người dời hết đi, đổi thành chi t.ử.

Người làm vườn hỏi nếu trồng vào mùa đông mà cây không sống thì làm sao.

Ta nói không sống thì sang năm trồng lại, đời người đâu chỉ có một năm này.

Khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống, Tạ Nghiễn khoác áo lông hồ chạy vào vườn.

Nó đã cao thêm một chút, mặt cũng được nuôi có da có thịt, tay cầm một chiếc ô nhỏ, nhất quyết che tuyết cho mấy cây chi t.ử vừa nhú mầm.

Ta đứng dưới hành lang nhìn nó bận rộn, Tạ Hoài Xuyên từ phía sau khoác áo choàng lên vai ta.

“Lạnh không?”

“Không lạnh.”

Hắn không buông tay, còn kéo mép áo choàng kín hơn.

Tạ Nghiễn chạy trở về, đầu mũi lạnh đỏ, giơ một bông tuyết còn nguyên trong lòng bàn tay lên: “Mẫu thân, người xem, giống ngôi sao nhỏ.”

Ta nhận lấy chút lạnh ấy.

Bông tuyết nhanh ch.óng tan, để lại một giọt nước trong lòng bàn tay.

Ngoài vườn, trên phố có tiếng rao bán tượng đường.

Trong vườn, đèn l.ồ.ng từng chiếc từng chiếc sáng lên.

Từ nhà bếp bay ra mùi gà hầm hạt dẻ, Tạ lão phu nhân ở Noãn các giục chúng ta dùng cơm, giọng vẫn nghiêm, nhưng nơi cuối câu lại mang ý cười.

Ta cúi đầu, nhìn chiếc khóa trường mệnh và ngọc bội bên hông chạm vào nhau, phát ra một tiếng rất khẽ.

Những chân tướng từng bị chôn dưới giếng cũ đã nhìn thấy ánh mặt trời.

Những quy củ từng khiến ta sợ hãi cũng được ta sửa từng điều một thành hàng rào che gió cho người.

Ta nắm tay Tạ Nghiễn, bàn tay còn lại được Tạ Hoài Xuyên giữ lấy.

Tuyết rơi trên mu bàn tay chúng ta đang chồng lên nhau, rất nhanh tan thành nước ấm.

Ta bỗng nghĩ, mười hai năm khổ luyện quy củ mẹ kế, cuối cùng chỉ dạy ta một chuyện.

Đứa trẻ đã gọi ta một tiếng mẫu thân, ta phải vững vàng đỡ lấy nó.

Tạ Nghiễn vo tuyết trong tay thành một viên tròn, sau đó thần thần bí bí lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy.

Nó nói đây là gia quy nó cùng tổ mẫu viết, muốn ta và Tạ Hoài Xuyên đều phải điểm chỉ.

Điều thứ nhất trên giấy viết: Người trong nhà có lời phải nói thẳng mặt, không được một mình trốn đi buồn.

Điều thứ hai viết: Mỗi tháng phải có một ngày không bàn công vụ, chỉ làm chuyện mình thích.

Điều thứ ba có nét chữ xiêu nhất, do chính nó viết: Mẫu thân nói là được.

Tạ Hoài Xuyên xem xong, nhướng mày hỏi: “Điều thứ ba ai dạy con?”

Tạ Nghiễn rất thành thật: “Không ai dạy.”

“Vì mẫu thân là người biết nói đạo lý nhất.”

Ta nhận b.út, chẳng khách khí ấn dấu tay lên giấy.

Tạ Hoài Xuyên cũng làm theo.

Tạ lão phu nhân nghe động tĩnh trong Noãn các, cách cửa sổ nói bà không đồng ý điều thứ ba, ít nhất chuyện làm điểm tâm phải để bà quyết định.

Tạ Nghiễn cười chạy vào tranh luận với bà, giọng lúc sau cao hơn lúc trước.

Tạ Hoài Xuyên đứng bên cạnh ta, đưa tay phủi tuyết trên vai ta.

Ta nhìn hắn, rất may mắn khi năm đó mình không sống theo quyển 《Sổ Dạy Con Của Mẹ Kế》 kia.

Nếu ta thật sự coi đứa trẻ là kẻ địch, nhốt mình trong nghi kỵ và tính toán, có lẽ cả đời cũng không nhìn thấy những ngày tháng sống động như trước mắt.

Sách có thể dạy người đề phòng, cũng có thể dạy người làm tổn thương người khác.

Quy củ có thể ép cong lưng một đứa trẻ, cũng có thể che mưa chắn gió cho nó.

Đường phải đi thế nào, cuối cùng vẫn nằm trong tay mình.

Sau bữa tối, ta lấy quyển 《Sổ Dạy Con Của Mẹ Kế》 cũ ra, xé từng trang có những điều từng khiến mình lạnh lòng, đem lót dưới chậu hoa.

Phần giấy trắng còn lại, ta đóng thành một quyển mới, trên bìa viết bốn chữ: “Gia thư Tạ phủ”.

Trang đầu tiên, ta viết cho Tạ Nghiễn: Con không cần mãi mãi dũng cảm, lúc sợ có thể tới tìm mẫu thân.

Trang thứ hai, ta viết cho Tạ Hoài Xuyên: Công vụ dù nặng cũng nhớ về nhà ăn cơm.

Trang thứ ba để cho chính mình: Văn Chi, về sau muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, không cần học theo dáng vẻ của bất kỳ ai nữa.

Khi viết xong, mực còn chưa khô.

Tạ Nghiễn nằm trên vai ta, từng nét từng nét thêm tên mình.

Tạ Hoài Xuyên nhận lấy b.út, viết bên cạnh một chữ “Được” ngay ngắn.

Ánh đèn chiếu ba chiếc bóng, chậm rãi tựa sát vào nhau.

Ngoài sân tuyết lặng lẽ rơi, trong phòng khói trà lượn nhẹ, không ai còn phải sợ những đêm đông dài nữa.

Gió dưới hành lang lay chiếc đèn đỏ mới treo, ánh sáng ấm áp rơi trên lớp tuyết trắng.

Ta quay đầu nhìn căn phòng sáng đèn phía sau, trong lòng yên tĩnh nảy ra một ý nghĩ.

Từ nay về sau, mỗi một mùa đông đều sẽ có người chờ ta trở về nhà.

HẾT.