Ta đến dưới cầu Thiên Kiều xem người ta biểu diễn tạp kỹ.
Ngồi xổm dưới đất xem chọi dế.
Hắn thì hay rồi, đứng bên cạnh ta giơ ô che nắng, nổi bật giữa đám đông như hạc giữa bầy gà.
Con dế ta đặt cược thua rồi.
Ta đau lòng hai văn tiền kia.
Vốn định xoay người rời đi.
Tiêu Diễn Dục kéo tay ta, tức giận nói: “Đi cái gì mà đi! Xem ta thắng lại cho nàng!”
Hắn móc hai văn tiền từ hà bao của ta.
Một khắc sau, vậy mà thật sự thắng về cho ta mười văn tiền!
Ta kinh hỉ ôm lấy mặt hắn hôn một cái, nói: “Chàng lợi hại quá đi! Chàng còn có bản lĩnh chọn dế nữa, mau dạy ta đi.”
Tiêu Diễn Dục dùng khăn tay lau tay, khóe môi cong lên thành một nụ cười: “Có gì đáng kinh ngạc chứ. Ta làm gì cũng đều đứng đầu.”
Hai chúng ta nắm tay nhau, thong thả đi dọc con phố dài.
Hắn xưa nay không ăn đồ bên ngoài, chê không sạch sẽ.
Khi đi ngang thư trai.
Hắn vào trong xem tranh chữ.
Ta đứng bên ngoài ăn chè trôi nước.
Kết quả chưa bao lâu, hắn đã đi ra.
Cúi đầu, ăn một viên trôi nước bằng chính chiếc muỗng của ta.
Ta kinh ngạc nói: “Nhanh vậy sao?”
Tiêu Diễn Dục bị bỏng đến không nói nên lời.
Ta vội vàng đút nước đá cho hắn uống.
Sau khi Tiêu Diễn Dục uống xong, miệng dễ chịu hơn đôi chút.
Hắn chỉ về phía cách đó không xa nói: “Tranh chữ cũng chẳng có gì đáng xem. Chúng ta phải nhanh đến sông Vĩnh Định, đêm nay nơi đó có ca vũ, đến muộn sẽ không chiếm được chỗ tốt.”
Dứt lời.
Hắn còn sốt ruột hơn ta, kéo ta đi vội suốt một đường.
Trong lòng ta nghĩ, chẳng phải hắn ghét nhất đám đông ồn ào náo nhiệt sao?
Sông Vĩnh Định khi đêm xuống bày đầy hoa đăng, ánh sáng rực rỡ lấp lánh.
Ta và Tiêu Diễn Dục chiếm được một vị trí cực tốt.
Có người đến chen lấn, hắn một cước đá người ta xuống.
Vậy mà đ.á.n.h nhau thật.
Lửa giận của ta lập tức bốc lên, xắn tay áo đ.á.n.h tên lưu manh đầu đường kia đến bầm dập mặt mũi.
Rồi kéo Tiêu Diễn Dục rời đi.
Đến nơi vắng vẻ, nhìn vết xước trên mặt hắn, ta mắng: “Đánh hắn như vậy còn nhẹ quá!”
Tiêu Diễn Dục còn tức giận hơn ta: “Khó khăn lắm mới chiếm được vị trí ấy, mới xem được đoạn mở đầu, sao nàng đã đi rồi?”
Ta móc khăn tay của hắn ra, lau mặt cho hắn, buồn bực nói: “Chẳng phải chàng đã bỏ nhiều tiền mua nhã gian ở Thiên Hương lâu sao? Đứng ở đó xem cũng như nhau thôi.”
Tiêu Diễn Dục khựng lại, thấp giọng nói: “Sao nàng biết được. Ta sợ nàng lại cho rằng ta khiêu khích nàng nên không nói.”
Hắn rũ mắt xuống.
Ta nhìn thần sắc của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Khi cảm giác chua xót ấy lan ra, ngay cả hô hấp cũng hơi nghẹn lại.
Đầu óc đau nhói một trận, lóe lên rất nhiều hình ảnh.
Tiêu Diễn Dục căng thẳng hỏi: “Sao vậy?”
Ta nắm lấy cánh tay hắn, khẽ thở dốc để ổn định cảm xúc.
Một lát sau, ta hỏi hắn: “Thật ra, trong tiểu viện không phải lần đầu tiên của chúng ta, đúng không?”
Vẻ mặt Tiêu Diễn Dục nhất thời ngơ ngác.
Hắn hỏi ta một câu: “Nàng nhớ ra rồi?”
Không đợi ta trả lời.
Hắn lại nâng cao giọng hỏi: “Nhớ ra rồi? Nhớ được bao nhiêu?!”
Ta cũng không biết vì sao đang yên đang lành hắn lại hưng phấn như vậy, tai và cổ đều đỏ bừng lên, cả người phấn khích một cách kỳ lạ.
Ta thành thật nói: “Nhớ ra chuyện tình cổ, nhớ ra ta uống Đoạn Tình hoàn rồi mất trí nhớ. Nhớ ra thật ra sau khi ta rời phủ, chúng ta còn dây dưa rất nhiều lần.”
Thì ra.
Những chuyện ta kể với Trương Bảo Châu có chỗ sai.
Ta quả thật đã bắt gặp biểu ca đang tắm rửa, nhưng ta không chỉ nhìn, mà còn làm nữa.
Thì ra, ta cũng quả thật đã nhìn thấy biểu ca không mặc quần trên xe ngựa.
Ta lại làm nữa.
Ờm, ta đã làm nhiều lần như vậy, thế mà lại quên sạch.
Thần sắc Tiêu Diễn Dục lâng lâng như đang nằm mộng, ôm mặt ta hôn hết lần này đến lần khác.
Trong mắt hắn có chút ươn ướt, hắn ôm ta, nghẹn ngào nói: “A Trừng, ta vui lắm.”
Ta vỗ vỗ lưng hắn, khó hiểu nói: “Lâm y tiên nói với ta, Đoạn Tình hoàn sẽ ảnh hưởng đến ký ức của ta. Bây giờ xem ra, đã khỏi rồi. Chàng cũng không cần kích động như vậy đâu…”
Tiêu Diễn Dục bình tĩnh lại, nhìn chăm chú vào ta nói: “Lâm y tiên từng nói, chỉ khi nàng động tình với ta, nàng mới khôi phục ký ức. Càng yêu ta, nàng sẽ càng nhớ lại nhiều. Nàng đã nhớ ra nhiều như vậy.”
Giọng hắn càng nói càng dịu dàng, đến cuối cùng gần như thành lời thì thầm trong mộng: “A Trừng, cảm ơn nàng đã bằng lòng yêu ta.”
Chữ “yêu” này khiến cả người ta nóng bừng.
Nhất thời ta lại có chút luống cuống tay chân. Vội vàng đáp một câu: “Không, không cần cảm ơn.”
Nói xong lại cảm thấy mình ngốc nghếch.
Hai chúng ta nhìn nhau, đều không nhịn được bật cười.
10 Phiên ngoại
Sau khi Chương Trừng rời phủ, cứ cách dăm ba hôm lại dây dưa với Tiêu Diễn Dục một lần.
Nhưng sáng hôm sau tỉnh lại, nàng liền quên sạch không còn một mảnh.
Tiêu Diễn Dục ép nàng viết một cuốn sổ tay.
Trang đầu của cuốn sổ tay viết như thế này.
【Dược lực của Đoạn Tình hoàn quá bá đạo. Quả xứng là thần d.ư.ợ.c ăn sạch lau mép không cần chịu trách nhiệm. Haiz, không viết thì không cho ta chạm vào, viết thì viết vậy.】
【Mùng một tháng hai, sướng quá! Môi biểu ca mềm quá đi. Hôn đến mức cả người ta nóng bừng bừng.】