Biểu ca thanh lãnh cao khiết, ghét nhất đám biểu cô nương chúng ta luôn có ý đồ với hắn.
Đặc biệt là khi gặp ta, lần nào cũng lạnh mặt đối đãi.
Không phải chê hoa ta tặng quá rẻ tiền, thì cũng bảo viên đá ta tặng chẳng có thành ý.
Trong lòng ta thầm mắng hắn, ngày nào cũng nhận nhiều lễ vật như thế, cớ gì cứ phải lôi của ta ra chê!”
Vốn dĩ ta cũng đâu có ái mộ hắn!
Chỉ là những biểu cô nương khác đang ở nhờ Hầu phủ đều tặng hắn đủ loại lễ vật để lấy lòng hắn.
Ta cũng chỉ có thể theo số đông, giả vờ si mê biểu ca.
Như vậy mới có thể mặt dày ở lì trong Hầu phủ, tiết kiệm được tiền thuê nhà.
Ta khổ cực dành dụm bạc, chỉ mong sớm ngày đón mẹ và muội muội đến kinh thành định cư.