Chỉ có nàng, từ xa vừa nhìn thấy hắn đã quay đầu bỏ đi.
Trong lòng Tiêu Diễn Dục tự giễu nghĩ.
Hắn đúng là tự luyến, thật sự xem mình là món bánh thơm rồi.
Cho dù hắn tự đưa tới cửa, cũng chưa chắc Chương Trừng sẽ vui vẻ nhận lấy.
Không ngờ lại bị hắn đoán đúng.
Một lần tình cờ đi đường vòng, ngang qua một khu vườn nhỏ, hắn nghe thấy Chương Trừng uống chút rượu.
Dáng vẻ nàng sau khi say rượu thật sự vừa ngây thơ vừa đáng yêu, khiến hắn như kẻ tiểu nhân, trốn trong bóng tối nhìn thêm vài lần.
Chương Trừng gối đầu lên đùi Trương Bảo Châu, cười nói: “Biểu ca thật sự là người hợp ý ta nhất. Khiến ta cứ luôn muốn bắt nạt hắn. Nhưng nếu bảo ta gả cho hắn thì thôi đi. Ta không nghĩ ra phải sống qua ngày với người như biểu ca thế nào. Sau này nếu ta gả chồng, nhất định phải gả cho người cùng chí hướng. Cùng ta vui đùa, cùng ta tích góp bạc. Đêm đến thổi tắt đèn, hai người… hì hì…”
Trương Bảo Châu cũng “phụt” một tiếng bật cười: “Biểu ca trông có vẻ…”
Hai người các nàng ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ.
Tiêu Diễn Dục sa sầm mặt bỏ đi.
Sau khi trở về, cả đêm không ngủ được.
Hắn bật dậy.
Đối diện với vách tường, tự lẩm bẩm: “Gả cho ta thì có gì mà không sống được! Nàng ăn canh thịt bò của nàng, ta uống trà Vân Vụ của ta. Nàng xem chọi dế của nàng, ta ngắm cổ họa danh gia của ta. Ta cũng có thể cùng nàng vui đùa! Còn về bạc, không cần tích góp, muốn tiêu bao nhiêu mà chẳng có. Đêm đến thổi tắt đèn, ta… ta cũng…”
Thị tòng gác đêm ngoài cửa hỏi: “Công t.ử, ngài có gì phân phó ạ?”
Tiếng gọi này đã đ.á.n.h thức Tiêu Diễn Dục.
Hắn cảm thấy mình giống hệt một tên ngốc đần độn.
Không ngủ được, hắn lục từ trên kệ đa bảo ra một chiếc hộp quý giá.
Bên trên khảm bảo thạch, còn có khóa cơ quan.
Người không biết còn tưởng bên trong cất giấu bảo vật gì.
Mở ra nhìn.
Thì ra là một đóa hoa khô đã héo, một viên đá tròn nhẵn.
Lại lật tới lật lui, còn có vài chiếc lá khô xinh đẹp.
Một nút bình an kết bằng dây ngũ sắc.
Tiêu Diễn Dục nhìn nút kết bình an kia, tức đến mức không chịu nổi.
Hắn tận mắt thấy Chương Trừng ngày nào cũng lén giật tua dây đeo của người khác, góp thành một đống tơ chỉ như vậy để kết nút bình an cho hắn.
Tiêu Diễn Dục lại tự khuyên mình: “Thôi vậy. Hai bên đều không vừa mắt nhau, cưỡng cầu ắt thành oán ngẫu.”
Nhưng ai ngờ, khi hắn đang giãy giụa muốn từ bỏ, vận mệnh lại cứ cố tình cho hắn một con đường.
Chương Trừng thi đỗ vào làm bộ khoái ở Đại Lý Tự.
Trong chuyện này còn có một đoạn liên quan.
Văn chương chữ nghĩa của nàng không tốt, bèn ngốc nghếch nghĩ đến chuyện mua một cây b.út đắt tiền hơn.
Cầu nguyện rằng: “Chữ viết không đủ đẹp, chắc chắn là do b.út có vấn đề.”
Nàng đứng trong thư trai xem đi xem lại, nhưng trong hà bao chẳng móc ra được mấy lượng bạc.
Vẫn là Tiêu Diễn Dục bỏ ra năm lượng, bảo chưởng quầy bán cho nàng cây b.út lông thượng hạng với giá một lượng bạc.
Sau khi nàng thi đậu.
Nàng ôm cây b.út kia như si như mê, lẩm bẩm: “Thần b.út ơi!”
Tiêu Diễn Dục nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của nàng, cũng bật cười theo.
Cô nương ngốc, liên quan gì đến b.út chứ, rõ ràng là vì nàng siêng năng khổ luyện nên mới thi đỗ.
Hắn và Chương Trừng cùng ở Đại Lý Tự, nhưng qua lại cũng không nhiều.
Mãi đến lần đó, hắn sơ suất rơi vào cạm bẫy, bị nhốt cùng nàng.
Để phá hỏng cơ quan, cứu hắn ra, Chương Trừng không chút do dự nuốt tình cổ xuống.
Đêm ấy…
Tiêu Diễn Dục đang cẩn thận hồi tưởng.
Lại nghe Lâm y tiên gào lên: “Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa! Máu mũi sắp chảy cạn rồi kìa.”
Tiêu Diễn Dục lấy khăn tay ra, mặt không cảm xúc lau sạch m.á.u mũi.
Cảm nhận cả người đau đớn như bị kim châm, hắn cố gắng nhẫn nhịn.
Lâm y tiên vỗ bàn nói: “Kiềm chế! Phải kiềm chế! Mỗi lần ngài động tình, sẽ khôi phục một ít ký ức. Nếu không thể thân cận da thịt với Chương cô nương để xoa dịu, đau đớn trên người sẽ càng nặng hơn!”
Tiêu Diễn Dục không muốn kiềm chế.
Hắn muốn từng chút từng chút nhớ lại toàn bộ chuyện giữa mình và Chương Trừng.
Tiêu Diễn Dục nhớ đến dáng vẻ xa cách lạnh nhạt của Chương Trừng với hắn ban ngày, hỏi: “Vậy còn nàng thì sao, khi nào mới khôi phục ký ức?”
Hai ngày nay Lâm y tiên lật tung y thư, cũng mới hiểu rõ hậu quả sau khi uống Đoạn Tình hoàn.
Ông thở dài nói: “Haiz, tình cổ này còn gọi là Ly Nhân cổ. Ngài ấy à, càng động tình thì càng khôi phục ký ức. Nhưng Chương cô nương lại ngược lại với ngài, nàng càng động d.ụ.c với ngài thì càng mất ký ức. Nói cách khác, Chương cô nương nhà người ta ấy! Ngủ với ngài xong là quên! Trừ phi…”
Lâm y tiên nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiêu Diễn Dục, không đành lòng nói: “Trừ phi nàng động tình với ngài, sẽ chậm rãi nhớ lại những dây dưa giữa hai người. Haiz, chuyện tình ái thật khó hiểu, khó hiểu quá. Theo ta thấy, nếu Chương cô nương đã vô tình với ngài, ngài cũng nên buông bỏ đi.”
Tiêu Diễn Dục lại đang nghĩ.
Không động tình với hắn, động d.ụ.c cũng tốt.
Hắn rất rõ, Chương Trừng khá thích khuôn mặt của hắn.
Tiêu Diễn Dục như có điều suy nghĩ, nói: “Y tiên từng nói, một khi tình cổ c.h.ế.t, chúng ta tuyệt đối không được có tiếp xúc da thịt nữa, nếu không sẽ dây dưa cả đời.”
Lâm y tiên gật đầu nói: “Đúng vậy. Tình cổ đã thay đổi thể chất của hai người, nếu còn dây dưa nữa, khụ khụ… thì sẽ chỉ có d.ụ.c vọng với đối phương, với người khác không dấy nổi hứng thú. Đương nhiên, nếu trước khi Chương cô nương chạm vào ngài, nàng ngủ với nam nhân khác trước, thì có thể phá bỏ tai họa ngầm này.”