Chưởng quỹ hai tay đón lấy, bảo chuyện này hệ trọng phải bàn bạc với ông chủ.
Chưa đầy nửa tuần hương, chưởng quỹ đã quay lại hỏi ta muốn vay bao nhiêu. Ta bảo vay địch kịch khung.
Chưởng quỹ bảo được, nhưng phải ký tên điểm chỉ: "Cả hai vị đều phải ký tên điểm chỉ."
"Tiểu Hầu gia và Bùi đại nhân phải hiểu cho, nếu không trả nổi, quan chức của hai vị e là cũng bay mất đấy."
Nhưng chưởng quỹ không ngờ rằng, ta và Bùi Lân bưng thẳng tám cái thùng gỗ quay về nhà.
Tiền đã vào tay rồi, ai rảnh đâu mà cược nữa. Bùi Lân tự nhiên như ở nhà đi thẳng về phía hậu viện nhà ta.
"Ta ở nhà ngươi vài ngày, bằng không với mấy trò thất đức hai chúng ta vừa làm, ta mà về nhà rất dễ bị người ta trùm bao tải đá-nh chế-t."
Ta dửng dưng phất tay bảo hắn tùy ý: "Ta phải đi ngủ bù đây."
Hai bọn ta ngủ bù xong dậy, Trương Bưu vẫn dẫn theo hơn ba mươi người vây quanh mấy cái thùng phòng thủ cẩn mật.
"Bấy nhiêu đây là bao nhiêu tiền vậy?!"
Trương Bưu nhìn những xấp ngân phiếu xếp chồng chất trong thùng mà rớt cả hàm: "Thuộc hạ tưởng ngân phiếu tối qua Hầu gia nhét cho thuộc hạ đã nhiều lắm rồi chứ."
Bùi Lân nheo mắt nhìn ta: "Tối qua?"
Ta cười gượng gạo: "Hai bọn ta cầm tiền rồi đi, chẳng lẽ tên chưởng quỹ kia không sinh nghi."
"Cho nên tối qua ta lại đến làm hai ván."
Bùi Lân tiếp tục nheo mắt nhìn ta: "Làm hai ván?"
Ta cãi chày cãi cối: "Gã mở xóc đĩa đó gian lận chậm chạp muốn chế-t, ta diễn cùng hắn ta bấy nhiêu ngày cũng phải thu tí lãi chứ."
Trương Bưu ngộ ra: "Hóa ra dạo trước Hầu gia cố tình thua ạ."
"Xí, biết thế nào gọi là vờ ngủ để dụ địch chưa?"
Ta cứng cổ, mặt đầy vẻ không phục: "Thật sự tưởng bổn hầu không có chữ nghĩa gì à!"
05
Bấy nhiêu ngân phiếu làm ta và Bùi Lân thấy nóng cả túi. Cho nên hai bọn ta chỉ có thể bãi triều xong là chui rúc vào rừng sâu núi thẳm hóng mát. Có thể tìm thấy hai bọn ta chỉ có muỗi.
Chưởng quỹ đường cùng không còn cách nào đành phải chặn đường hạ triều của ta đòi hai bọn ta trả tiền.
"Hai vị hẳn là không muốn làm rầm rộ chuyện này cho thiên hạ đều biết đâu nhỉ?"
Ta và Bùi Lân nhìn nhau một cái, nhảy lên ngựa tiếp tục phi vào rừng sâu.
Không qua mấy ngày, Thừa Ân Hầu cũng ngồi không yên nữa, tìm tới ta và Bùi Lân bảo chỉ lấy lại tiền vốn.
"Bổn hầu đặt lời ở đây, tiền này nằm trong tay hai vị cũng chẳng tiêu nổi đâu."
Ta và Bùi Lân mặt ngơ ngác, thống nhất chung một khẩu khí.
"Thật sự là không biết ngài đang nói về cái gì luôn á~"
Thừa Ân Hầu tức giận bảo cho mặt mà không biết điều đúng không: "Hai người các ngươi cứ chờ đấy!"
Thừa Ân Hầu nói được làm được.
Ngày hôm sau, bệ hạ liền sai Sầm nội thị xách ta vào cung, phô bày cho ta xem những tấu chương phủ kín ngự án như tuyết rơi.
"Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì hả, toàn bộ đều là tấu chương vạch tội ngươi!"
Ta thắc mắc: "Không có tấu chương nào vạch tội Bùi đại nhân sao?"
Bệ hạ dồn dập chất vấn: "Còn có chuyện của Bùi khanh nữa hả?"
Ta gật đầu: "Hai chúng thần có vay của tiền trang một tý ngân lượng."
Bệ hạ bảo một ít tiền mà gây ra nông nỗi này sao?
Ta xòe tay ra ra hiệu số tám.
Bệ hạ: "Tám mươi nghìn?"
Ta mặt mày kiêu hãnh: "Tám trăm nghìn lượng, riêng ngân phiếu thôi đã xếp đầy tám cái thùng rồi."
Bệ hạ cất tiếng hét ch.ói tai: "Bao nhiêu?!"
Sau khi nhìn thấy nét mặt đầy chắc chắn của ta, bệ hạ chỉ hỏi đúng một câu: Bọn chúng lấy đâu ra số tiền đó.
Ta bảo một nửa số ngân lượng này đến từ quốc khố của ông ấy.Bệ hạ ôm n.g.ự.c thở hổn hển: "Hộ bộ Thượng thư?"
"Gần đây trẫm liên tiếp phê duyệt ba tờ tấu cấp tiền sửa đê điều đều bị chặn lại, là vì Hộ bộ hết tiền rồi sao?"
Ta gật đầu: "Hơn nửa số tiền của bọn họ đang ở trong tay thần, cho nên bọn họ mới phát điên lên mà vạch tội thần."
Bệ hạ thẫn thờ ngã gục xuống ngai vàng: "Đám người này sao lại dám chứ."
Ta nhún vai tỏ vẻ ta cũng không biết: "Gan của bọn họ e là còn to hơn cả thần nữa."
Bệ hạ nói chiêu này mạo hiểm quá, khó tránh khỏi việc bọn chúng ch.ó cùng rứt giậu.
Ta tiếp tục gật đầu: "Thần cũng nói với Bùi đại nhân như thế, nhưng Bùi đại nhân lại bảo dưới chân thiên t.ử thì làm gì có chuyện gì xảy ra được."
Để ra vẻ ta và Bùi Lân tình như thủ túc, ta đặc biệt xách một con gà quay mang về nhà cho Bùi Lân.
Bùi Lân mặt đen như đ.í.t nồi hỏi ta: "Rớt xuống đất rồi à?"
Ta gượng gạo gật đầu.
Trương Bưu giơ ngón tay cái lên: "Tiểu Bùi đại nhân đúng là cái gì cũng biết!"
Bùi Lân nghiến răng nghiến lợi: "Bộ không thấy con gà này thiếu mất một cái đùi à!"
06
Lúc hai bọn ta đang nghiên cứu xem con gà rơi xuống đất rửa bằng nước xong có ăn được không thì Bùi phụ đến.
Bùi phụ nói đến xem đứa trẻ lâu rồi không chịu về nhà rốt cuộc là có chuyện gì.
Ta vội vã sáp lại gần đ.ấ.m lưng cho Bùi phụ: "Bùi thúc, dạo này con gây ra chút rắc rối, sợ làm liên lụy đến thúc."
Bùi phụ trợn mắt: "Thúc của con là loại người sợ chuyện chắc?"
Bùi Lân bĩu môi: "Con lại tưởng lão nhân gia ngài đến xem con cơ đấy?"
Ta rất biết quan sát sắc mặt bèn bảo bếp nhỏ làm vài món ăn thịnh soạn.