Bùi phụ an ủi nhìn hai bọn ta nói chốn quan trường khó đi: "Thấy hai đứa kề vai sát cánh tiến bước thế này cũng coi như yên tâm rồi."
"Cho nên hai đứa đừng có gắp món mình không thích sang cho đứa kia nữa, được không?"
Hai bọn ta ngoan ngoãn ngừng đũa.
Bùi phụ nói lần này ông ấy đến không phải để chỉ trích hai bọn ta làm việc quá cẩu thả, mà là hy vọng hai bọn ta đừng để lại sơ hở cho người khác chớp lấy.
"Con phải lo lắng cho cha của con nữa, cha con nắm giữ binh quyền, mỗi một hành động phải cẩn trọng hơn."
"Chưa kể trên đầu bệ hạ còn có một chữ Hiếu đè nặng kìa."
Lúc Bùi phụ đi đã để Bùi Lân ở lại, còn bảo nếu có nồi thì cứ để Bùi Lân gánh thay.
Ta nhìn theo bóng lưng Bùi phụ bảo ta nghe hiểu rồi: "Ý của cha ngươi là hai chúng ta phải đưa ra được chút chứng cứ thực tế mới xong."
Bùi Lân ngập ngừng muốn nói lại thôi: "Ý cha ta không phải là bảo hai chúng ta làm vừa vừa phải phải thôi sao?"
Ta vờ như không nghe thấy, móc từ trong túi ra mấy viên mồi thơm: "Nhưng vừa rồi có một vị thúc bá tốt bụng âm thầm đưa cho ta vài viên mê hương."
"Còn bảo Hộ bộ Thượng thư dạo gần đây vẫn cứ hay lui tới Ngọc Xuân lâu."
"Thế cha ta còn bảo..."
Bùi Lân nói nửa chừng thì sực nhận ra: "Cha ta đóng kịch à? Trong viện của ngươi có gián điệp?"
Trong lúc ta gật đầu thì Bùi Lân đã bước tới cửa phòng.
Bùi Lân quay đầu nhìn ta vẫn còn đứng nguyên tại chỗ: "Đi thôi, còn đợi cái gì nữa?"
Ta ngẩn người: "Đợi ngươi cất lời ngăn ta lại."
Dù sao Bùi phụ nói cũng không sai, chuyện này cũng coi như đã đạt được mục tiêu rồi. Nhưng Bùi Lân lại quăng cho ta một câu "Vực sâu vạn trượng một mình phi ngựa, chưa tới đích cuối quyết không tháo yên” rồi tiếp tục sải bước tiến về phía trước.
Trương Bưu hỏi ta có ý gì. Ta bảo nghe không hiểu, nhưng hai bọn ta phải cưỡi ngựa đuổi theo.
"Ngoài ra, cái lư hương chứa mê hương hôm nay, ngươi tự tay đưa vào phòng Hộ bộ Thượng thư."
07
Nhưng hai bọn ta không tính tới việc Hộ bộ Thượng thư và Thừa Ân Hầu đã giăng sẵn bẫy chờ hai bọn ta chui vào.
Vì trong lúc hai bọn ta chờ mê hương phòng bên cạnh phát tác, ta lại nhìn thấy ánh mắt Bùi Lân bắt đầu đờ đẫn m.ô.n.g lung. Ta nhanh tay lẹ mắt đổ trà vào lư hương nhưng cũng đã quá muộn.
Thừa Ân Hầu và Hộ bộ Thượng thư đẩy cửa bước vào phòng, vừa mở miệng đã hỏi ta giấu số ngân phiếu đã lấy đi ở đâu.
Ta toàn thân bủn rủn, ấp ấp úp úp: "Dưới gốc cây."
Thừa Ân Hầu đ.ấ.m Bùi Lân một cú: "Vị trí cụ thể?"
Bùi Lân nói hắn không biết, nhưng sau này ra đường phải mang theo một bát má-u ch.ó đen.
Bùi Lân nhìn Thừa Ân Hầu mặt đầy vẻ khó hiểu, thong thả nói: "Mấy cái giống loài thông nhân tính này là khó đối phó nhất đấy."
Thừa Ân Hầu tức giận bảo Bùi Lân câm miệng.
Bùi Lân mặt mày kinh ngạc: "Ô kìa, cóc biết nói tiếng người này!"
Ta ngăn Thừa Ân Hầu sắp ra tay đá-nh Bùi Lân lại, nói đúng là dưới gốc cây: "Nhưng không biết chôn dưới gốc cây nào."
Thừa Ân Hầu không chịu bỏ cuộc bảo ta suy nghĩ lại cho kỹ.
Ta thắc mắc hỏi Thừa Ân Hầu có phải đang giả đần độn không?
Bùi Lân lắc đầu: "Ông ta đang sống đúng bản chất đấy."
Hộ bộ Thượng thư nói sau khi hai bọn ta hít mê hương thì không thể nói dối: "Đi thôi, không đi nhanh dễ bị người của nàng ta chặn ở đây lắm."
Không hiểu vì sao, Thừa Ân Hầu trông có vẻ càng tức giận hơn, trực tiếp giơ tay xô ngã chân đèn trên bàn.
Ta bĩu cái miệng sưng vều muốn thổi còi gọi Trương Bưu ứng cứu bên ngoài, thì Bùi Lân vẫn còn ghé bên tai ta thì thầm đầy vẻ ấm ức.
"Tân Di, sao ngươi nỡ lòng nào để ta đá-nh nhau với ch.ó chứ?"
Lửa đã đốt tới lông mày rồi mà vẫn còn nghiên cứu chuyện đá-nh nhau với ch.ó!
May mà Trương Bưu nhanh trí, thấy trên lầu bốc cháy liền trèo qua cửa sổ vào phòng, một tay kẹp một đứa đưa hai bọn ta ra khỏi Ngọc Xuân lâu.
Thừa Ân Hầu hành động quả thật nhanh lẹ, lúc bọn ta về tới phủ thì cây cối trong viện đã bị đào xới tung cả lên.
Trương Bưu nhìn những cái hố đầy sân: "Đây là do ai làm thế?!"
Ta mơ mơ màng màng cảm thán rằng trong viện này đâu chỉ có một gián điệp.
Chờ hai bọn ta tỉnh táo lại, Bùi Lân đột nhiên hỏi ta: "Ngươi không nói cho ta biết tiền chôn dưới gốc cây nào là để phòng ngừa ngày hôm nay đúng không?"
Ta phất tay: "Mấy cái thùng đó đúng là chôn dưới gốc cây, nhưng là chôn dưới gốc cây ngoài Cần Chính điện."
Bệ hạ còn cẩn thận bọc thêm hai lớp vải chống thấm cho những cái thùng đựng ngân phiếu nữa cơ.
Rõ ràng là Thừa Ân Hầu không tìm thấy tiền ở phủ ta nên thẹn quá hóa giận, trực tiếp dẫn người lên triều đình vạch tội ta. Ta bảo không phải ta. Nhưng lời ta nói chẳng một ai thèm nghe.
Công bộ Thị lang ở bên cạnh còn nói lời xiên xỏ bảo ta nói chuyện không có dinh dưỡng.
Ta vả một phát vào mặt Công bộ Thị lang: "Trong miệng ngươi hầm gà mái già chắc, ngươi nói chuyện có dinh dưỡng!"
Có lẽ là tiếng Công bộ Thị lang ngã rầm xuống đất quá lớn, trong chốc lát văn võ toàn triều đều im phăng phắc. Chỉ có Bùi Lân liếc nhìn Lại bộ Thượng thư đang chuẩn bị mở miệng, đầy vẻ phẫn nộ vạch tội ta bảo ta ẩu đả đồng liêu.