Chương 2

Tôi đang định đẩy cửa thì nghe có người nói: “Cái cô Lưu Tiểu Vũ kia, lần nào cũng sang giặt quần áo cho chúng ta, có phải để mắt đến ai trong số chúng ta rồi không?”

“Còn phải nói à? Nếu không thì làm gì có con gái nhà ai ngày nào cũng sốt sắng giặt quần áo cho cả phòng đàn ông thối chứ?”

“Tôi thấy lần nào cô ấy đến cũng nhìn về phía Bá An, chẳng lẽ để mắt đến Bá An rồi?”

Lý Bá An vừa cuống vừa hoảng: “Các cậu bớt nói bậy đi! Tôi không có!”

Bước chân tôi khựng lại.

Cửa không đóng kín, tôi nhìn qua khe cửa thấy Lý Bá An mặt đỏ bừng đang xua tay, mấy người bên cạnh vẫn còn trêu chọc.

Tay ôm quần áo của tôi siết c.h.ặ.t, trong lòng hơi nghẹn, nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì đẩy cửa vào.

Trong phòng lập tức im bặt.

Lý Bá An thấy là tôi thì có chút lúng túng, ánh mắt đảo khắp nơi, chỉ là không dám nhìn tôi.

“Tôi đến đưa quần áo.” Tôi nói.

Mấy người vừa trêu chọc ngượng ngùng nhận lấy quần áo, miệng nói cảm ơn.

“Lý Bá An, sao cậu không nói gì?” Có người trêu, “Tiểu Vũ nhà người ta đặc biệt đến đưa quần áo cho cậu đấy.”

Lý Bá An đột nhiên ngẩng đầu, trừng người kia một cái: “Liên quan gì đến tôi! Quần áo cô ấy giặt đâu phải chỉ giặt riêng cho mình tôi!”

Nói xong anh ta lại cúi đầu.

Trong lòng tôi chua xót vô cùng, chỉ muốn nhanh ch.óng chia hết số quần áo còn lại cho từng người.

Thật ra việc tôi giặt quần áo cho tất cả nam thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức là có lí do.

Lý Bá An không cho công khai quan hệ của hai chúng tôi, anh ta nói cha tôi là bí thư chi bộ thôn, anh ta không muốn người ta cảm thấy anh ta qua lại với tôi là vì muốn trở về thành phố.

Tôi ngốc nghếch gật đầu: “Anh nói gì tôi cũng nghe…”

Thế là tôi dứt khoát ôm hết quần áo của cả điểm thanh niên trí thức về giặt, như vậy sẽ không có ai đặc biệt để mắt đến anh ta nữa.

Chỉ riêng Trần Mặc, lúc đầu sống c.h.ế.t không cho tôi giặt.

Lần đầu tôi đến lấy quần áo bẩn, anh ôm quần áo của mình né sang một bên, mặt đỏ đến tận cổ, buồn bực nói: “Tôi là một chàng trai lớn, sao có thể để con gái giặt quần áo cho mình.”

Tôi thấy buồn cười, thanh niên trí thức này sao lại ngượng ngùng như vậy, bèn giật lấy: “Quần áo sạch mặc mới thoải mái, anh khách sáo với tôi làm gì.”

Về sau anh cũng không từ chối nữa.

Chỉ là mỗi lần đưa quần áo bẩn cho tôi, anh đều tiện tay nhét cho tôi mấy viên kẹo.

Có lúc là kẹo sữa, có lúc là kẹo trái cây, bọc bằng giấy đủ màu sắc, tôi chưa từng thấy bao giờ.

Anh nói là nhà gửi tới, bảo tôi nếm thử.

Tôi không nghĩ nhiều liền nhận.

4

Chia đến phần của Trần Mặc, tôi quay đầu nhìn về góc cạnh cửa.

Bình thường Trần Mặc đều ngồi đây đọc sách, hôm nay góc đó trống không, chỉ có một quyển sách về sâu hại anh thường đọc được đặt ngay ngắn.

“Trần Mặc đâu?”

“Ra ruộng thí nghiệm rồi.” Một thanh niên trí thức không ngẩng đầu, “Ngày nào cậu ấy cũng đi, trời sập cũng không bỏ, nói là phải quan sát số liệu gì đó.”

Tôi thuận mắt nhìn giường của anh.

Chăn gấp ngay ngắn, ga giường kéo phẳng không một nếp nhăn, so với mấy giường bừa bộn bên cạnh thì chẳng giống cùng một phòng.

Bên ngoài nắng đang gay gắt.

Tôi nghĩ, người này cũng không sợ say nắng.

Tôi ôm quần áo ra cửa, vừa khéo gặp Trần Mặc từ đầu bờ ruộng bên kia đi tới, anh đội một chiếc mũ rơm, vành mũ kéo rất thấp, quần áo sau lưng ướt một mảng lớn, dính sát vào người.

Anh nhìn thấy tôi, mắt sáng lên một chút.

“Sao cô lại tới đây?”

“Đưa quần áo chứ sao.” Tôi nói, “Trời nóng thế này, sao anh không nghỉ một chút?”

“Mấy ngày này là giai đoạn then chốt, trứng sâu sắp nở rồi, số liệu không thể bị gián đoạn.”

Anh nói rồi tháo mũ rơm xuống quạt gió.

Da anh trắng, bị nắng chiếu liền đỏ lên, vùng xương gò má đỏ rát rất rõ.

Tôi đang định đi thì anh gọi tôi từ phía sau.

“Lưu Tiểu Vũ.”

“Ừ?”

Anh dừng một chút, giống như đang cân nhắc điều gì.

Tiếng ve kêu ồn ào, mặt trời phơi mặt đất đến mức hơi nóng bốc lên.

“Có phải cô thích Lý Bá An không?”

Tôi ngẩn ra.

Miệng mở một chút, rồi lại khép lại.

Gió từ phía cánh đồng thổi tới, mang theo mùi đất và hoa màu, thổi vạt áo sơ mi của anh bay phần phật.

“Lý Bá An không phải người xấu.” Anh nói, “Nhưng khi có chuyện, cậu ta không chịu nổi áp lực.”

Anh cụp mắt xuống, như đang cân nhắc từ ngữ.

“Tôi không có ý nói xấu cậu ta. Tôi chỉ cảm thấy có vài thứ, cậu ta không nhìn thấy.”

Tôi không biết trả lời thế nào, theo bản năng muốn đi, anh bảo tôi chờ một chút rồi nhanh ch.óng chạy về phòng.

Bước chân tôi không dừng, trong lòng rối bời, nghĩ đến câu vừa rồi anh hỏi, đầu óc như một mớ hồ, chỉ muốn nhanh ch.óng về nhà.

“Lưu Tiểu Vũ!”

Tôi quay đầu, chỉ thấy Trần Mặc chạy rất nhanh, gió lùa vào chiếc áo sơ mi trắng của anh, vạt áo phồng lên, bay phần phật.

Mấy sợi tóc vụn trước trán bị gió hất lên, lộ ra vầng trán sạch sẽ.

Anh cười để lộ hàm răng trắng, xòe lòng bàn tay.

Trong lòng bàn tay anh có mấy viên kẹo đủ màu sắc, dưới ánh mặt trời lấp lánh những tia sáng nhỏ.

“Cầm lấy ăn đi, nhà tôi vừa gửi tới.”

Tôi nhận lấy, bóc một viên bỏ vào miệng.

Ngọt, mùi sữa rất đậm, tan mềm nơi đầu lưỡi.

“Kẹo ở thành phố các anh ngon thật.” Tôi nói.

Trần Mặc gãi đầu, tai đỏ lên:

“Nếu cô thích, lần sau tôi bảo nhà gửi nhiều hơn.”

“Được rồi, trời nóng, anh cẩn thận đừng say nắng, mau về đi.”

Anh đi hai bước lại dừng lại, mắt sáng lấp lánh.

“Nếu cô muốn ăn kẹo thì đến điểm thanh niên trí thức tìm tôi.”

Gió thổi từ sân đập lúa tới, mang theo mùi rơm lúa mì.

Tôi ngậm viên kẹo sữa kia, gật đầu.