Lại là một ngày trời trong mây tạnh.

Diệp Ôn Di đã nhiều đêm không chợp mắt, mệt mỏi đến cực điểm. Ta gần như ép nàng trở về cung nghỉ ngơi, còn mình ở lại chăm sóc Từ Dạng Chu.

Đang lau tay cho hắn, hàng mi vốn khép c.h.ặ.t bỗng khẽ run.

Hắn tỉnh.

Khí sắc hôm nay tốt hơn hẳn những ngày trước. Hắn sai người truyền thiện, bày đầy một bàn sơn hào hải vị.

Nhìn ta, hắn khẽ mỉm cười.

"Vận Tinh..."

"Ăn cùng ta một chút được không?"

Trong giọng nói ấy, lại mang theo vài phần cầu xin.

Ta khẽ lắc đầu.

"Ta vẫn chưa thấy đói."

Khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười chua chát.

"Vậy..."

"Đợi khi nào nàng đói, chúng ta sẽ cùng ăn."

Đã hơn một tháng hắn không được một bữa cơm t.ử tế.

Vừa cầm đũa lên, hắn liền ăn như c.h.ế.t đói.

Đến cuối cùng đã không còn là ăn nữa. Mà là cố nhét từng miếng thức ăn xuống cổ họng.

Ta lặng lẽ quay mặt đi coi như không nhìn thấy.

Chẳng bao lâu sau hắn nôn sạch mọi thứ vừa ăn.

Tiếp đó...

Đến cả việc đại tiểu tiện cũng không còn tự chủ. Chút thần sắc vừa mới gượng gạo chống đỡ kia, trong chớp mắt tan biến không còn dấu vết.

Ta đỡ hắn nằm lại trên giường. Hơi thở hắn ngày càng nặng nhọc. Ta định gọi thái y nhưng hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta không chịu buông.

Năm nay hắn mới hai mươi ba tuổi.

Thế nhưng bàn tay ấy lại khô gầy, nhăn nheo như tay của một ông lão tuổi xế chiều.

Hắn nắm tay ta, nói rất nhiều. Câu trước chẳng liên quan câu sau.

"Năm xảy ra thiên tai là năm ta sống vui vẻ nhất."

Ta vô dụng...Ngôi vị này...Đều là Thái hậu đoạt về cho ta."

Điều duy nhất ta có thể làm chỉ là giam bà ấy vào lãnh cung. Dẫu sao bà ấy vẫn là người thân duy nhất của ta."

"Vận Tinh...Xin lỗi."

"Ta cũng có người...Ta muốn bảo vệ."

Hắn chỉ còn thở ra. Không còn sức để hít vào.

Ta khẽ ngắt lời.

"Đừng nói nữa. Nghỉ một lát đi."

Nhưng hắn dường như chẳng nghe thấy.

Đôi mắt vẫn nhìn trân trân lên nóc màn.

Giọng nói đã yếu đến mức gần như tan vào không khí.

"Con của nàng...Nhất định sẽ giống Lan Trạc Trì."

"Quang minh lỗi lạc. Thanh cao như trăng sáng. Nàng phải dạy dỗ nó thật tốt...Để nó trở thành một minh quân."

Ta sững người.

"...Ngươi..."

Hắn khẽ thở dốc.

"Nội dung thánh chỉ...Ta đã viết xong."

"Nàng...Sẽ là Hoàng hậu. Còn đứa trẻ của nàng...Sẽ là Thái t.ử."

Hắn dừng một lúc thật lâu.

Rồi khẽ nói:

"Chỉ xin nàng...Hãy đối xử t.ử tế với Thái hậu."

"Dù chỉ là...Đuổi bà ấy ra khỏi cung cũng được."

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ. Đến cuối cùng chỉ còn là tiếng thì thầm.

"Ta...Mệt rồi. Muốn ngủ một lát."

"Nàng...Ra ngoài đi."

Đêm ấy.

Khi màn đêm vừa phủ xuống.

Từ Dạng Chu...Đã đi rồi.

Ta lập tức sai người đi báo cho Diệp Ôn Di.

Không lâu sau. Tên nội thị hớt hải chạy trở lại.

"Hoàng hậu nương nương!"

"Quý phi nương nương..."

"Quý phi nương nương... đã băng hà!"

Diệp Ôn Di...Đã đi theo hắn.

Nàng không còn thân nhân.

Tang lễ của nàng do chính Lan Trạc Trì đứng ra lo liệu.

Ta lấy nghi lễ dành cho Hoàng hậu mà an táng nàng.

Để sau khi c.h.ế.t nàng và Từ Dạng Chu vẫn có thể chung một huyệt mộ.

Rời khỏi hoàng lăng ta đi đến lãnh cung.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Trong điện, một người phụ nhân mặc áo vải trắng đang quỳ trước bồ đoàn, tay lần chuỗi hạt, miệng không ngừng tụng kinh niệm Phật.

Ta đứng rất lâu rồi khẽ nói:

"Từ Dạng Chu...Đã mất rồi."

Người phụ nhân không hề đáp lại. Chỉ là tiếng tụng kinh bỗng nhanh hơn trước.

Ta cất giọng bình thản:

"Nếu muốn tiếp tục ở lại đây...Thì cứ ở."

"Nếu không muốn..."

"Muốn đi đâu thì đi."

Ta vừa bước đến cửa. Phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.

"Khoan đã."

Giọng bà khàn đặc.

"Từ nhỏ Chu Nhi vốn nhút nhát."

"Không biết tranh, cũng chẳng biết giành.Để đi được đến ngày hôm nay...Nó đã phải chịu quá nhiều. Cho nên..."

"Nó không thể cưới một cô gái dân thường làm Hoàng hậu."

Đối với ta những lời ấy đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Bà lại nói.

"Đạo thánh chỉ ấy là do ta hạ."

"Đến khi nó biết...Mọi chuyện đã không còn cứu vãn được."

"Hôm đó nó..."

Ta xoay người bỏ chạy.

Đóng sầm cánh cửa.

Nhốt luôn những lời còn dang dở của bà ở phía sau.

Ta từng tưởng tượng vô số kết cục giữa ta và Từ Dạng Chu.

Ta từng nghĩ sẽ có hận.

Có m.á.u. Có cái c.h.ế.t. Có báo thù.

Nhưng...

Ta chưa từng nghĩ.

Rằng tất cả những bi kịch ấy lại bắt đầu từ một sự hiểu lầm không ai kịp giải thích.

Chương 4 - Hồng Tường Mộng Tàn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia