“Chúng tôi đã cùng nhau ăn từng miếng một, chia nhau ăn hết phần cơm hộp ngày hôm đó.”

Anh nâng niu chiếc hộp cơm vô cùng trân trọng, chúng tôi xem chiếc hộp cơm này như một sự tiếp nối.

Sự tiếp nối của tình yêu thương.

Vậy mà Bùi Trạch lại tự tay vứt bỏ nó đi.

Thời tiết đầu thu có chút se lạnh, nhưng khi Bùi Trạch trở về, trên trán anh đã rơm rớm một lớp mồ hôi mỏng.

Trông anh thật chật vật.

Trên áo choàng tắm dính đầy vết bẩn, khắp người tỏa ra một mùi hương khó tả của bãi r/ác.

Anh cầm chiếc hộp cơm dính đầy bùn đất bẩn thỉu, như trút được gánh nặng mỉm cười với tôi.

「Vãn Vãn, anh tìm thấy nó về rồi này.」

Ngoài cửa sổ đêm đã khuya, sương xuống dày đặc.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình có chút không nhìn thấu được người đàn ông tên Bùi Trạch này nữa.

3

Chiếc hộp cơm cũ được tôi rửa sạch sẽ rồi cẩn thận cất gọn vào một góc.

Đúng như tâm nguyện của anh, tôi không còn chuẩn bị cơm hộp cho anh nữa.

Về chuyện của An Kỳ, tôi không hề chất vấn, cũng không thèm vạch trần.

Tôi luôn cảm thấy, có những chuyện một khi đã hỏi ra miệng thì mọi thứ sẽ không còn như trước được nữa.

Và hình ảnh Bùi Trạch dùng hai tay ôm chiếc hộp cơm trở về đêm hôm đó lại khiến lòng tôi vô thức mềm đi đôi chút.

Hãy chờ thêm một chút xem sao.

Tôi tự nói với chính mình.

Dạ dày của Bùi Trạch không tốt, việc thường xuyên phải đi tiếp khách uống rượu đã khiến anh phải nhập viện mấy lần rồi.

Dạo gần đây tôi không thèm ngó ngàng đến chuyện ăn uống của anh nữa, anh lại một lần nữa phải vào bệnh viện nằm.

Tôi thở dài một tiếng, vẫn vào bệnh viện tận tâm tận lực chăm sóc anh.

Bùi Trạch khi đổ bệnh bỗng trở nên vô cùng trẻ con.

Anh ngoan ngoãn đưa tay ra cho tôi lau chùi.

Trong lời nói còn mang theo một chút tủi thân rõ rệt.

「Vãn Vãn, anh đã thành ra nông nỗi này rồi, em vẫn còn muốn chiến tranh lạnh với anh sao?」

Anh dường như đã quên sạch sành sanh những lời nói khó nghe thốt ra từ chính miệng mình vào đêm hôm đó.

Anh đinh ninh cho rằng việc tôi không chuẩn bị cơm hộp cho anh nữa là đang giận dỗi, chiến tranh lạnh với anh.

Tôi nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh một cái.

「Em làm vậy là để giảm bớt gánh nặng cho anh, không có chiến tranh lạnh gì hết.」

Anh ngẩn người ra một lúc, rồi nhẹ nhàng kéo tôi ôm vào lòng.

「Anh sai rồi có được không?

Anh nhớ món ăn em nấu lắm, đồ ăn ở căn tin bệnh viện chẳng ngon chút nào cả.」

「Anh ăn đồ em nấu quen miệng mất rồi, em xem em vừa mới bỏ mặc anh mấy ngày là anh đã đổ bệnh ngay đây này.」

Tôi mặc cho anh ôm c.h.ặ.t lấy mình.

Phải mất một lúc lâu sau, tôi mới giơ tay lên ôm hờ lấy eo anh.

Thấy thái độ của tôi đã dịu dàng trở lại, Bùi Trạch càng ôm tôi c.h.ặ.t hơn nữa.

Giống như đang ôm một báu vật quý giá vừa mới tìm lại được sau khi bị mất.

Nhưng ngay khi trái tim đang lung lay sắp đổ của tôi chuẩn bị hoàn toàn bình yên trở lại thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.

Là nhân viên ở công ty Bùi Trạch đến thăm anh.

Tôi vội vàng muốn đứng dậy rời khỏi vòng tay anh, nhưng Bùi Trạch lại bướng bỉnh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi không chịu buông.

「Sợ cái gì chứ?

Chúng ta là vợ chồng già rồi, cứ để bọn họ nhìn đi.」

Mọi người cười nói hớn hở ùa vào phòng.

Người duy nhất có vẻ lạc lõng và không hòa nhập được chính là An Kỳ.

Cô ta nhìn chằm chằm vào cái nắm tay của tôi và Bùi Trạch, sắc mặt vô cùng âm trầm khó coi.

Còn Bùi Trạch thì vẫn tự nhiên nắm tay tôi, vừa cười vừa nói chuyện đùa giỡn với mọi người.

「Chị dâu ơi, dạo này không thấy hộp cơm tình yêu của chị đâu, làm Bùi tổng của chúng em nhớ đến mức phải nhập viện luôn rồi kìa?」

Tôi lấy cớ dạo này công việc có chút bận rộn để khéo léo lấp l/iếm cho qua chuyện.

Mọi người nhao nhao trêu chọc Bùi Trạch thật là có phúc khí.

Đúng lúc này, An Kỳ lại dùng giọng điệu quái gở lên tiếng:

「Ôi chao, hóa ra những món ăn đó đều là do chính tay chị dâu nấu sao?

Nhưng lần nào em nói đồ ăn bên ngoài không ngon, Bùi tổng đều không nói hai lời đưa luôn hộp cơm của anh ấy cho em ăn mà.

Em còn tưởng là do người giúp việc nhà anh ấy làm cơ đấy, không ngờ em lại có cái phúc miệng như vậy, được ăn đồ ăn do chính tay chị dâu nấu.」

Bất kỳ ai ở đây cũng đều có thể nghe ra được sự thù địch rõ ràng trong lời nói của cô ta.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí lập tức rơi vào một trạng thái ngượng ngùng đến kỳ lạ.

Bàn tay Bùi Trạch đang nắm lấy tay tôi siết c.h.ặ.t thêm vài phần, ánh mắt anh nhìn tôi cũng trở nên mất tự nhiên.

Tôi rút tay mình ra khỏi tay anh, khéo léo lên tiếng tiếp đón mọi người để phá vỡ bầu không khí đóng băng này.

「Thích ăn là tốt rồi, hôm nào mọi người tụ tập cứ bảo Bùi tổng dẫn đến nhà chơi, tôi sẽ nấu cho mọi người ăn.

Cô bé này, tôi chưa từng gặp qua, là nhân viên mới đúng không?

Ăn mảnh một mình như vậy là không tốt đâu nha.」

Giọng điệu thoải mái của tôi giúp mọi người thả lỏng hẳn cơ mặt.

「Chị dâu thật rộng lượng!

Chúng em sắp có phúc được ăn ngon rồi.」

「Đúng vậy đó chị dâu, An Kỳ mới đến có nửa năm thôi, sinh viên mới tốt nghiệp chưa biết cách nói chuyện, chị đừng chấp nhặt với em ấy nhé.」

「Chị dâu có nấu món thịt kho tàu om bào ngư không ạ!

Trước đây nhìn Bùi tổng ăn mà em thèm nhỏ dãi luôn ấy...」

Mọi người rôm rả bàn tán về các món ăn, An Kỳ hoàn toàn bị gạt sang một bên biến thành nhân vật làm nền.

Ánh mắt cô ta nhìn tôi càng lúc càng thêm phần căm ghét.

Bùi Trạch âm thầm thở phào nhẹ nhõm một tiếng, đưa ánh mắt không tán đồng nhìn về phía cô ta.

An Kỳ chú ý tới tầm mắt của anh, có chút tủi thân bĩu môi.

Ánh mắt cảnh cáo của Bùi Trạch càng lúc càng trở nên nghiêm khắc hơn.

Cuối cùng, cô ta đành hậm hực cúi đầu cam chịu.

Tôi nhìn màn giao lưu bằng ánh mắt mà bọn họ tự cho là đã che giấu rất tốt kia, bỗng cảm thấy vô cùng buồn cười.

Bùi Trạch à Bùi Trạch.

Bây giờ đối với tôi, anh rốt cuộc có bao nhiêu phần chân thật, bao nhiêu phần là giả dối đây?

4

Ở bên cạnh Bùi Trạch giống như là một chuyện vô cùng tự nhiên, nước chảy thành sông vậy.

Do ảnh hưởng từ gia đình thuở nhỏ nên từ năm cấp ba anh đã mắc phải chứng chán ăn tâm lý.

Thời đại học, Bùi Trạch trong mắt tôi luôn là một chàng trai có gương mặt nhợt nhạt, gầy gò, trong ánh mắt luôn mang theo một nỗi u uất trầm uất không thể tan biến.

Con người ta thường dễ bị thu hút bởi những điều thần bí.

Đường nét ngũ quan của Bùi Trạch ưu tú đến mức các bạn nữ thường cố tình ngó lơ đi sự u ám trên người anh.

Nhưng anh chưa bao giờ đáp lại bất kỳ ai, lúc nào cũng lầm lũi đi về một mình.

Một cách kỳ lạ, tôi cũng bắt đầu chú ý đến người bạn học cùng lớp chưa từng chủ động nói chuyện với bất kỳ ai này.

Một ngày nọ ở nhà ăn, tôi theo thói quen mở hộp cơm tự chuẩn bị của mình ra.

Dưới sự chỉ dạy và ảnh hưởng từ mẹ, tay nghề nấu nướng của tôi rất tốt.

Cộng thêm việc không quen với cuộc sống tập thể ở ký túc xá nên tôi không đăng ký ở lại trường mà thuê một căn hộ nhỏ ở khu chung cư ngay cạnh trường học.

Vì vậy, ngày nào tôi cũng tự mang cơm đi học.

Hôm đó, tôi vừa ăn cơm vừa lén quan sát Bùi Trạch đang ngồi ở một góc khuất.

Anh giống như một vị cao nhân lánh đời, hoàn toàn tách biệt bản thân ra khỏi sự xô bồ, náo nhiệt của hồng trần thế tục.

Có lẽ do ánh mắt của tôi quá mức nóng bỏng nên anh đã ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của tôi.

Lúc đó tôi đang gặm một cái cánh gà, dáng vẻ ăn uống cũng chẳng gọi là tao nhã lịch sự cho cam.

Bùi Trạch cứ như vậy nhìn tôi ăn cơm, yết hầu của anh khẽ chuyển động một cái.

Tiếp theo đó, anh chậm rãi gắp một miếng cơm trắng bỏ vào miệng.

Mặc dù anh vẫn ăn rất ít, rất ít.

Nhưng đây đã là lần anh ăn nhiều nhất trong suốt hơn một tháng tôi thầm quan sát anh rồi.

Tối hôm đó, anh đã chủ động chặn đường tôi lại.

Trông anh có vẻ vô cùng ngại ngùng và bối rối.

「Bạn học ơi, mình có thể hỏi món ăn của bạn mua ở đâu không?

Trông nó... thật sự rất có cảm giác thèm ăn...」

3.