Bùi Trạch là một người cực kỳ kén ăn, anh ấy đã quen với việc ăn những hộp cơm do chính tay tôi chuẩn bị.
Từ lúc yêu nhau thời đại học cho đến khi kết hôn, thói quen này đã được duy trì suốt gần mười năm trời.
Cho đến một ngày, hộp cơm ấy bị An Kỳ - cô trợ lý nhỏ ở công ty anh chụp ảnh rồi đăng lên mạng xã hội.
「Không thể nào, không thể nào chứ, thời đại này rồi mà vẫn còn có người dùng loại hộp cơm lỗi thời vừa quê mùa vừa xấu xí này sao?」
Hôm đó, anh trở về nhà với hai bàn tay trắng.
Tôi hỏi anh, hộp cơm đâu rồi?
Anh nói:
「Anh nghĩ kỹ lại rồi, giống như thức ăn có hạn sử dụng vậy, cái hộp này cũng hết hạn rồi, đáng bỏ đi thôi.
Ngày mai em đi mua cái khác mới hơn đi.」
Nghĩ lại số lần anh về muộn dạo gần đây và chiếc điện thoại mà tôi không còn được tùy ý chạm vào nữa.
Tôi bỗng nhiên nhận ra, thứ hết hạn chưa bao giờ là hộp cơm, mà chính là tình yêu Bùi Trạch dành cho tôi.
Nhưng khi tôi lựa chọn chấm dứt đoạn tình cảm đã quá hạn này, anh lại hối hận.