“Trách tôi, quá mức u mê không nhìn rõ sự đời.”

「Tại sao chứ?

Em có biết mình đang nói cái gì không hả?」

Bùi Trạch không còn giả vờ nữa, bàn tay đang ôm bụng của anh buông thõng xuống, trố mắt kinh ngạc nhìn tôi đầy khó hiểu.

Tôi nhìn chằm chằm vào anh, trong lòng không có quá nhiều cảm xúc d.a.o động.

Mẹ tôi lúc sinh thời đối xử với Bùi Trạch rất tốt, giống như đối xử với tôi lúc còn nhỏ vậy, lần nào cũng đổi đủ món ngon nấu cho anh ăn.

「Con trai mà, thì phải ăn nhiều một chút chứ, sau này cứ thường xuyên cùng Vãn Vãn về nhà chơi nhé, dì sẽ nấu món ngon cho con ăn.」

Nhìn dáng vẻ ăn uống ngấu nghiến của Bùi Trạch, mắt mẹ tôi lại đỏ hoe vì thương cảm.

Trên đời này sao lại có những bậc cha mẹ vô trách nhiệm đến mức như vậy chứ.

Vì thế, bà lại càng thêm phần thương xót và yêu chiều Bùi Trạch hơn.

Vậy mà Bùi Trạch lại chỉ vì một người phụ nữ mới quen biết vỏn vẹn nửa năm trời mà thẳng tay vứt bỏ kỷ vật duy nhất bà để lại cho tôi.

Vì Bùi Trạch, tôi đã từng từ bỏ một cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp vô cùng quý giá.

Lúc đó vì mẹ anh qua đời nên chứng chán ăn của anh lại một lần nữa tái phát nghiêm trọng.

Mối quan hệ giữa anh và mẹ mình vô cùng phức tạp, anh chưa từng hoàn toàn tha thứ cho bà, nhưng thâm tâm anh vẫn yêu bà.

C/ái ch/ết của bà đã khiến mối quan hệ của bọn họ biến thành một nút thắt ch/ết không cách nào tháo gỡ.

Khoảng thời gian đó, ngay cả những món ăn do chính tay mẹ tôi chuẩn bị anh cũng không tài nào nuốt nổi một miếng.

Chỉ có những món do chính tay tôi nấu, anh mới có thể miễn cưỡng ăn được vài miếng.

Vì vậy, tôi đã từ chối cơ hội ra nước ngoài kia, mặc dù chuyến đi đó chỉ kéo dài có một năm, nhưng sau khi trở về nó sẽ giúp sự nghiệp của tôi có một bước tiến nhảy vọt vô cùng lớn.

Mà anh hiện tại, lại có thể tự miệng nói với người phụ nữ khác rằng những món ăn tôi nấu cho anh.

Anh đã ăn đến phát ngán rồi.

Anh của ngày xưa từng nói, tôi chính là một tia sáng ấm áp chiếu rọi vào cuộc đời tăm tối của anh.

Nếu như không có tôi, anh không cách nào tưởng tượng nổi bản thân sẽ còn phải vấp ngã, chật vật trong bóng đêm mịt mù kia bao lâu nữa.

Thế nhưng nửa năm trở lại đây, anh càng lúc càng về nhà muộn hơn.

Những món ăn trên bàn ăn cứ thế nguội lạnh dần theo thời gian, ngọn đèn chờ anh về nhà cũng càng lúc càng được bật muộn hơn.

Anh dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác, không còn muốn bận tâm suy nghĩ xem liệu tôi có buồn, có đau lòng hay không nữa.

Tôi là người đã x.é to.ạc bóng tối để cứu anh ra, nhưng anh hiện tại lại nhẫn tâm để một mình tôi bơ vơ ở lại trong chính bóng đêm đó.

Điện thoại của anh, tôi cũng không còn được phép chạm vào nữa.

Lần trước khi anh đang tắm, tôi có lòng tốt giúp anh nghe một cuộc điện thoại công việc gọi đến.

Anh lại vô cùng căng thẳng chạy ra giật phăng chiếc điện thoại từ trên tay tôi, lần đầu tiên trong đời anh nổi trận lôi đình với tôi.

Anh chỉ trích tôi không biết cách tôn trọng quyền riêng tư của anh.

Nhưng tôi, thật sự chỉ là giúp anh nghe một cuộc điện thoại mà thôi.

Anh là đang sợ tôi nhìn thấy những dòng tin nhắn trò chuyện mập mờ, tán tỉnh giữa anh và An Kỳ sao?

Hay là sợ tôi nhìn thấy những đêm anh về muộn kia, hóa ra là bọn họ đã cùng nhau đi đến rất nhiều, rất nhiều nơi xinh đẹp.

「Cho nên, anh hỏi em là tại sao ư?」

「Những lý do này, đã đủ chưa hả?」

Nói một hơi thật dài, tôi tự rót cho mình một ly nước lọc.

Bùi Trạch trố mắt ngoác mồm nhìn tôi trân trân.

「Chỉ vì những chuyện vặt vãnh này sao?

Chỉ vì một cái hộp cơm cũ kỹ thôi mà em muốn l/y h/ôn với anh á?」

Bùi Trạch người này có một cái tật xấu, cứ mỗi khi trong lòng cảm thấy có tật giật mình, có lỗi thì sẽ vô thức nâng cao tông giọng của mình lên để át đi sự bối rối.

Anh rất thông minh, cố tình ngó lơ đi vấn đề của An Kỳ, đem toàn bộ mũi dùi chỉa thẳng vào chiếc hộp cơm.

「Đường Vãn, anh đã từng nói với em chưa, em thật sự là một người vô cùng bướng bỉnh và chấp nhặt đấy.」

「Anh thừa nhận, anh quả thực đã sơ suất ngó lơ đi ý nghĩa của chiếc hộp cơm đó đối với em, nhưng sau khi anh nhớ ra chẳng phải anh đã lập tức đi bù đắp rồi sao?

Anh bây giờ là tổng giám đốc của một công ty đã niêm yết trên thị trường chứng khoán, vậy mà anh lại chấp nhận vì em mà mặc nguyên bộ đồ ngủ đi lục lọi bới móc thùng r/ác, việc này còn chưa đủ để chứng minh mức độ coi trọng của anh dành cho em hay sao?」

「Chúng ta rõ ràng có thể sống những ngày tháng tốt đẹp hạnh phúc bên nhau, tại sao em cứ phải nắm c.h.ặ.t lấy một cái lỗi lầm nhỏ nhặt này không chịu buông tay chứ?」

「Lúc mới ở bên nhau chúng ta đã từng nói với nhau rồi, lời chia tay không thể tùy tiện nói ra miệng được, vậy mà em xem em đi!

Lại có thể dễ dàng thốt ra hai từ l/y h/ôn như vậy!」

Anh càng nói càng lớn tiếng, cũng càng nói càng trở nên vô lý và nực cười.

「Anh nói thẳng một câu khó nghe nhé, đó chẳng qua cũng chỉ là một món đồ của một người đã khuất để lại mà thôi.」

「Mẹ quả thật rất tốt, anh cũng vô cùng biết ơn bà, kính trọng bà, nhưng bà sớm đã ch/ết rồi em có hiểu không hả?!」

「Người đi cùng em suốt quãng đời còn lại sau này chỉ có thể là anh thôi, em lại vì một món đồ của một người ch/ết mà đòi l/y h/ôn với anh sao?」

Tôi đứng phắt dậy, thẳng tay vung một cái tát thật mạnh vào thẳng mặt anh.

Lực tát mạnh đến mức chấn động làm lòng bàn tay tôi cũng trở nên tê dại đi.

「Bùi Trạch, anh đi quá giới hạn rồi đấy.」

7

Căn nhà này là do mẹ tôi để lại cho tôi trước khi mất.

Vì muốn tưởng nhớ đến bà nên sau khi kết hôn, Bùi Trạch vẫn luôn đồng ý dọn về đây ở cùng tôi.

Tôi bình tĩnh và thu xếp quần áo của anh vào trong vali.

「Đơn l/y h/ôn em sẽ tham khảo ý kiến của luật sư rồi gửi qua cho anh sau, anh cứ yên tâm, em sẽ không thèm chiếm một đồng tài sản nào của anh đâu.

Căn nhà này là của em, anh thu dọn đồ đạc rồi dọn ra ngoài ở trước đi.」

Thấy dáng vẻ kiên định chưa từng có của tôi, Bùi Trạch tức giận đến mức đem chiếc vali tôi vừa mới sắp xếp gọn gàng vứt thẳng xuống đất, quần áo bên trong văng tung tóe khắp nơi.

Tôi cũng không hề nổi giận, lại lẳng lặng ngồi xổm xuống đất, nhặt từng chiếc từng chiếc một bỏ vào lại vali.

Anh vứt, tôi nhặt.

Cả hai chúng tôi đều bướng bỉnh lặp đi lặp lại hành động của chính mình.

Đến cuối cùng, anh gần như dùng giọng điệu cầu xin mà giữ c.h.ặ.t lấy tay tôi.

「Vãn Vãn, đừng như vậy mà...

Anh sửa, anh sẽ sửa đổi hết thảy mọi thứ có được không em?」

Tôi rút vạt áo của mình ra khỏi tay anh, hành động thu dọn trên tay vẫn không hề dừng lại một giây nào.

「Bùi Trạch, anh cho đến tận bây giờ vẫn chưa nhận thức được vấn đề của chính bản thân mình đâu.」

「Anh ỷ lại vào những món ăn em nấu, bởi vì nó mang lại cho anh cảm giác an tâm và ấm áp, thế nhưng anh ăn nó quá lâu rồi, anh ăn đến phát ngán rồi.

Anh bắt đầu tham lam muốn nếm thử những món ăn tinh tế, mới lạ ở thế giới xa hoa bên ngoài kia.

Cho dù ăn đến mức phải nhập viện thì đã làm sao chứ?

Ngay tại thời điểm đó, anh hoàn toàn tự nguyện và tận hưởng nó một cách vui vẻ.」

「Nhưng Bùi Trạch à, con người ta sao có thể tham lam đến mức như vậy chứ?

Không chỉ có việc ăn phải thức ăn không đúng mới làm người ta phải nhập viện đâu, ăn quá no, quá tải cũng sẽ làm người ta đổ bệnh như thường thôi.

Cho nên, em thành toàn cho anh, sau này anh có thể để dành toàn bộ cái dạ dày của mình cho những món ăn tinh tế, mới lạ ở thế giới bên ngoài kia.」

Tôi giống như một món cơm nhà bình dị, còn An Kỳ lại giống như những món bánh ngọt tinh tế, bắt mắt ở bên ngoài.

Cho nên, Bùi Trạch mới bị cô ta thu hút một cách mãnh liệt như vậy.

Biết rõ bản thân mình rõ ràng là không thể chịu đựng nổi những thứ đó, nhưng anh vẫn không kìm lòng được mà cầm đũa lên nếm thử một chút cho biết mùi vị.

Anh nghe hiểu được lời ẩn ý châm biếm của tôi, sắc mặt lập tức trở nên xám xịt như tro tàn.

「Về chuyện này, anh... anh có thể giải thích được mà...」

Tôi lắc đầu.

「Không có gì để giải thích cả, ở bên nhau bao nhiêu năm nay, anh đáng lẽ ra phải là người hiểu rõ tính cách của em nhất mới đúng chứ.」

Bùi Trạch nói đúng, tôi quả thực là một người vô cùng bướng bỉnh và chấp nhặt.

Tôi sẽ không bao giờ đứng một chỗ để chờ đợi một người đàn ông sau khi đã ăn chán chê cá lớn thịt béo ở bên ngoài, rồi lại bày ra bộ dạng đáng thương quay về nói với tôi rằng, anh ta muốn ăn một bát mì gà đơn giản nhất đâu.

Mẹ tôi nói đúng, việc kịp thời dừng tổn thất lại là vô cùng quan trọng.

Cho dù, người đó có là Bùi Trạch đi chăng nữa.

Thói quen của con người thật sự là một thứ vô cùng đáng sợ.

Các bậc phụ huynh thông thường sẽ không cho trẻ con ăn kẹo quá nhiều, bởi vì chỉ cần được ăn một lần duy nhất thôi, đứa trẻ đó sẽ nhớ mãi không quên cái mùi vị ngọt ngào ấy.

Cho dù có bị sâu răng đi chăng nữa thì đứa trẻ đó cũng không tài nào cưỡng lại được sự cám dỗ của những viên kẹo ngọt.

5.

Chương 4 - Hộp Cơm Lỗi Thời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia