Hứa Phạn

Phần 2

3.

Tôi không biết mình đã ngồi dưới đất bao lâu.

Đến khi hai chân tê mỏi mới gượng đứng dậy, định đi rót cốc nước.

Đi ngang qua phòng Hứa Sênh.

Chị đang vừa ngân nga hát vừa tẩy trang.

Tôi vô thức dừng chân.

Phòng của Hứa Sênh rất rộng, rộng đến mức không giống một phòng ngủ bình thường.

Đứng nhìn rất lâu, tôi mới chợt hiểu.

Hóa ra… Bố mẹ đã đập bỏ bức tường vốn ngăn cách phòng của tôi và Hứa Sênh.

Thảo nào… Sau khi tôi trở về lại chẳng còn phòng riêng. Thảo nào… Phòng của Hứa Sênh lại rộng đến vậy.

Bàn trang điểm, giá treo quần áo, giường đôi… Bày kín cả căn phòng. Ấy vậy mà vẫn còn dư ra một khoảng trống rất lớn.

Hứa Sênh đang sơn móng tay.

Thấy tôi, chị lập tức cười tươi, vẫy tay gọi.

"Phạn Phạn? Sao cứ đứng ngoài đó thế? Mau vào đây ngồi."

Tôi khẽ mấp máy môi.

Chưa kịp từ chối đã bị chị kéo vào, ấn ngồi xuống sofa.

"Em về đến giờ rồi mà hai chị em mình còn chưa có dịp ngồi nói chuyện t.ử tế."

“Mấy hôm nay em thế nào? Ở có quen không? Đồ ăn có hợp khẩu vị chứ?"

“Nếu dì giúp việc dám không nghe lời em thì cứ nói với chị. Chị sẽ thay em dạy dỗ bà ấy."

Tay Hứa Sênh rất mềm, còn phảng phất một mùi hương dịu nhẹ khó tả.

Tôi mím c.h.ặ.t môi, lặng lẽ rút bàn tay chai sần của mình ra, giấu sau lưng.

Khẽ đáp: “Không có... mọi thứ đều rất tốt."

Hứa Sênh thở phào nhẹ nhõm.

Chị dịu dàng xoa đầu tôi.

“Em quen là tốt rồi." Nói rồi lại nhìn gương mặt tôi: "Phạn Phạn, sao em không trang điểm chút nào vậy? Cứ để mặt mộc chạy khắp nơi thế này, chẳng giống con gái gì cả."

“Mặt em còn nổi mụn nữa này..."

Tôi khẽ cong môi.

"Phòng... phòng em không có gương."

Nụ cười trên mặt Hứa Sênh khựng lại, nhưng rất nhanh đã cười xòa.

"Chuyện nhỏ thôi."

"Sau này nếu muốn trang điểm thì cứ sang phòng chị. "Mỹ phẩm của chị em cứ dùng thoải mái."

Ngừng một chút.

Chị ghé sát tai tôi, cười nhỏ: "Mấy món này đều do anh rể em mua đấy. Đắt lắm, nhưng không hề kích ứng da đâu."

Tôi im lặng một lúc, khẽ gật đầu.

"Vâng."

Hứa Sênh lại cầm chiếc bánh kem trên bàn đưa cho tôi.

"À đúng rồi, chị nhớ em thích xoài. Đây là bánh anh rể em mua."

"Mang đi ăn đi, không cần chừa phần chị đâu. Chị không thích vị xoài."

Chiếc hộp bánh nặng trĩu, logo mạ vàng trên nắp hộp sáng lấp lánh.

Thương hiệu bánh này đắt đến mức khiến người ta chùn bước.

Ngày còn ở quê, không biết bao nhiêu lần tôi ngồi ở nhà Lục Gia Hách, nhìn quảng cáo chiếc bánh này trên tivi mà nuốt nước bọt.

Khi ấy anh chỉ ngồi bên cạnh làm bài tập, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Nghĩ đến đây, tôi lặng lẽ ôm c.h.ặ.t hộp bánh hơn.

Khẽ hỏi: "Vậy... chị chưa từng nói với anh ấy là chị không thích xoài sao?"

Hứa Sênh ngẩn người, rồi mỉm cười.

"Đương nhiên là không."

“Dù sao đó cũng là tấm lòng của anh ấy dành cho chị. Chị đâu nỡ làm anh ấy mất hứng."

"..." Tôi lại rơi vào im lặng. Một lúc sau mới hỏi: "Chị... và Lục Gia Hách quen nhau thế nào?"

"Ơ? Mẹ chưa kể với em à?"

"Bọn chị quen nhau qua xem mắt."

Nói đến đây, nụ cười trên gương mặt chị càng thêm ngọt ngào.

"Thật ra trước buổi xem mắt, chị đã xem ảnh của anh ấy rồi, đúng gu của chị luôn. Lúc nghe nói anh ấy tuyên bố sẽ không bao giờ chấp nhận liên hôn, chị buồn mấy ngày liền."

"Nhưng chị không chịu bỏ cuộc, lén xin được phương thức liên lạc rồi nhắn tin theo đuổi anh ấy mấy hôm, tiếc là chẳng có tác dụng."

"Chị còn tưởng mình hết hy vọng rồi. Ai ngờ đến lúc gặp mặt, anh ấy lại đồng ý ngay."

“Duyên phận đúng là thứ kỳ diệu."

Chị chợt nhìn tôi.

"Đúng rồi, Phạn Phạn, em vẫn chưa có bạn trai đúng không? Để anh rể giới thiệu cho em một người nhé, mấy người bạn của anh ấy ai cũng rất ưu tú. Có điều, ưu tú nhất vẫn là Lục Gia Hách."

Chị cười tươi.

"Nhưng anh ấy là của chị rồi."

Từng lời khẳng định chủ quyền của Hứa Sênh.

Giống như những mũi kim nhỏ, đ.â.m vào tim tôi.

Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên.

Dưới ánh đèn, Hứa Sênh đẹp đến rực rỡ.

Rõ ràng… Chúng tôi có cùng một gương mặt, thế nhưng chị lại đẹp hơn tôi gấp trăm lần.

Bố mẹ gần như đã dồn hết tâm huyết lên người chị. Nuôi dạy chị thành người xuất sắc trong mọi phương diện.

Tính tình dịu dàng, dung mạo xinh đẹp.

Một Hứa Sênh hoàn hảo như vậy. Cho dù… Không có đoạn ký ức giữa tôi và Lục Gia Hách.

Rồi anh… Cũng sẽ dần yêu chị ấy thôi.

Ánh đèn làm mắt tôi cay xè.

Tôi bỗng đứng bật dậy.

"Để... để sau hẵng nói. Em buồn ngủ rồi, về phòng trước đây."

4.

Nói xong, tôi gần như chạy trốn về phòng. Vừa vào cửa đã ngã vật xuống giường.

Trong phòng vẫn nóng hầm hập. Tôi không còn phân biệt được rốt cuộc mình vì nóng mà mê man hay đã thật sự ngủ thiếp đi. Chỉ biết rằng… 

Tôi mơ thấy Lục Gia Hách.

Đó là đêm trước ngày cha anh đến đón anh về thành phố.

Sau khi mẹ anh qua đời, dù bị mấy vệ sĩ canh chừng nghiêm ngặt anh vẫn tìm cách trốn ra.

Lúc gặp anh, tôi suýt không nhận ra.

Tay chân đầy những vết trầy rướm m.á.u, ống tay áo sơ mi bị rách một đường, trán cũng xây xước.

Anh đứng dưới bức tường nhà ông ngoại, nhếch nhác đến mức chẳng còn ra dáng.

Tôi sợ đến tái mặt, vội vàng chạy tới nắm lấy tay anh.

Môi anh mím c.h.ặ.t, lại siết lấy cổ tay tôi, mạnh đến mức như muốn bóp nát xương.

"Đợi anh quay về... được không? Anh nhất định sẽ quay lại tìm em."

"Tin anh nhé?"

Cổ họng tôi nghẹn cứng.

Không thốt nổi một lời, chỉ biết liên tục gật đầu.

Khung cảnh trước mắt bỗng thay đổi.

Cậu thiếu niên nghèo khó, chật vật năm nào… Đã trở thành một người đàn ông lạnh lùng, cao quý, thừa kế toàn bộ gia sản của cha.

Điềm tĩnh, tự tin.

Ung dung đứng trước ánh đèn và ống kính.

Anh… Đã sống thành một con người hoàn toàn khác. Còn tôi, vẫn mãi đứng yên tại chỗ.

Nhút nhát.

Nhỏ bé.

Hai bàn tay trắng.