Sáng hôm sau, khi Izer tỉnh dậy, phòng khách đã hoàn toàn thay đổi. Tất cả giấy tờ cùng quần áo bẩn dính nước mưa đều biến mất sạch sẽ, không còn dấu vết, sạch đến mức hắn suýt chút nữa không nhận ra nhà mình.
Từ ba năm trước, khi hắn bắt đầu nảy sinh ý đồ với vị Đại hoàng t.ử Lộ Vi Liên, căn phòng này chưa từng ngăn nắp. Không biết bao nhiêu đêm, Izer lật đi lật lại xem các đoạn phóng sự về Lộ Vi Liên, phân tích từng khung hình, không chịu bỏ qua dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất. Hắn vừa ghi chép bằng tay, vừa thu âm; trong quang não còn lưu hàng chục thẻ lưu trữ chứa đầy những đoạn phân tích video liên quan.
Trùng nào không biết chuyện mà nhìn thấy cảnh này, sẽ tưởng hắn yêu Lộ Vi Liên sâu đậm, yêu đến mức gần như bệnh hoạn.
Nhưng sự thật không phải vậy.
Từ nhỏ, Izer đã khác với những hùng trùng đồng trang lứa xung quanh. Hắn thích lãnh đạo, thích được trùng khác nghe lời mình, vì thế sớm học được cách dùng bánh kẹo để mua chuộc lòng trùng. Năm mười lăm tuổi, khi nhìn thấy trên quang não cảnh trong hoàng cung, Trùng Hoàng tay cầm quyền trượng, chúng tướng quỳ một gối, cúi đầu xưng thần, Izer mới hiểu rõ điều mình thực sự muốn là gì.
Quyền lực.
Không phải loại quyền lực của hùng trùng đối với thư trùng, mà là quyền lực của kẻ bề trên đối với kẻ bề dưới. Ở vị trí cao, chúng trùng cúi đầu bái phục, rốt cuộc đó là cảm giác như thế nào?
Izer rất muốn biết.
Nhưng hắn là hùng trùng.
Trong Đế quốc Augustus, hùng trùng được luật pháp bảo vệ gần như tuyệt đối, địa vị của hùng trùng được tôn lên mức gần như tối thượng. Nhưng với Izer, sự tôn quý đó chẳng qua chỉ là lầu các giữa không trung, là l.ồ.ng chim làm bằng vàng.
Hắn đọc sách, học tập, thi cử đứng đầu, thầy cô trưởng bối khen ngợi tán dương, quay đầu lại bảo Izer rằng hùng trùng thì nên giống hùng phụ của hắn, sớm ngâm mình trong đám thư trùng, ngày ngày ăn chơi hưởng lạc, không cần lao động, dù sao chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, thư trùng sẽ dâng lên tất cả những gì hắn muốn.
Họ nói, vì ngươi là hùng trùng, nên ngươi chỉ cần hưởng lạc là đủ, vô ưu vô lo có thể thoải mái sống hết một đời, đây là thứ bao nhiêu thư trùng cầu cũng không được.
Họ nói, ngươi là hùng trùng, không nên đọc sách, không nên nỗ lực, thể chất ngươi kém, thể lực ngươi yếu, vốn đã không đủ điều kiện vào quân hiệu.
Thế là Izer đến cơ hội dự thi cũng không có, đơn xin gửi đến Trung ương Quân hiệu bị trả lại, ném vào máy hủy giấy biến thành đống vụn giấy không thể ghép lại.
Đương nhiên cũng có ngoại lệ, nhưng những hùng trùng đó đều xuất thân quý tộc hàng đầu, hoặc cấp bậc tin tức tố vượt xa trùng thường, S, SS...
Izer lại chỉ là một hùng trùng bình dân tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn.
Hùng phụ của hắn là hùng trùng cấp C, sống đến năm năm mươi hai tuổi, cưới không biết bao nhiêu thư thị, nhưng tiền kiếm được đều biến thành tiền đ.á.n.h bạc và tiền mua thư nô. Izer tuy là do thư quân sinh ra, lại là hùng trùng hiếm có, nhưng vì sau khi trưởng thành luôn từ chối cưới thư trùng có tiền để lấy tiền bù đắp cho hùng phụ, đã bị đoạn tuyệt quan hệ từ năm ngoái.
Hùng phụ nay đã đoạn tuyệt quan hệ với Izer, câu cuối cùng con hùng trùng già ấy để lại là "phế vật bất hiếu". Thư phụ của Izer thấy con trai chọc giận hùng chủ, cũng vội vàng phủi sạch quan hệ, sợ bị trùng mới thay thế vị trí thư quân, mất đi sự an ủi từ tin tức tố hùng trùng.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng cảm nhận được tình thân, chỉ có những ký ức ngột ngạt và nặng nề, Izer đối với điều này căn bản không để tâm.
Mấy năm nay, hắn kiên trì rèn luyện, chú trọng ăn uống, đọc sách học tập, huấn luyện tư thế khí chất, lại giữ khoảng cách với tất cả thư trùng, luôn giữ mình trong sạch. Bỏ ra bao nhiêu nỗ lực, đâu phải để sau này đi gieo giống khắp nơi, kiếm tiền nuôi cả nhà.
Không có gia thế hiển hách, cấp bậc tin tức tố cũng bình thường, ưu thế duy nhất Izer còn lại chính là ngoại hình xem như khá tuấn tú của mình.
Nói cách khác, hắn muốn ở vị trí cao, vẫn còn một con đường.
Cưới một thư trùng quý tộc có quyền có thế làm thư quân của mình.
Đúng như Carlo nói, chỉ cần Izer muốn, cưới một thư trùng quý tộc bình thường là chuyện dễ như trở bàn tay. Đế quốc tinh vực rộng lớn, thật muốn nói ra, tùy tiện tìm ở một vùng hẻo lánh nào đó cũng có thể lôi ra một quý tộc.
Bởi vậy, tiêu chuẩn "có quyền có thế" của hắn phải cao hơn nhiều.
Nhắm vào Đại hoàng t.ử Lộ Vi Liên quả thực là một mục tiêu có phần xa vời. Nhưng đã bỏ ra bao nhiêu nỗ lực, không đặt xa một chút, chẳng phải rất lãng phí sao.
Hơn nữa sự thật chứng minh, nỗ lực của hắn là đáng giá. Cơ hội đã đến, chỉ xem hắn có nắm được hay không.
Sau khi rửa mặt, Izer chạy một tiếng trong phòng tập thể hình, tắm một lượt, mở tủ lạnh làm cho mình một đĩa salad rau trộn thêm trứng luộc, rồi ôm bát ngồi xuống sofa, vừa ăn cỏ vừa mở quang não.
Carlo gửi tin nhắn cho hắn vào rạng sáng hôm nay, tin nhắn thoại, chắc là vừa kết thúc, giọng nói còn mang chút lười biếng: "Xong rồi, xem thư đi, đến lúc đó cứ đến thẳng đó, lấy danh nghĩa gia tộc Shefar... Hử? Ta đang nói chuyện với bạn, bảo bối đừng ghen, hắn cũng là hùng trùng, chính là người cần thiệp mời đó..."
Tin nhắn thoại mười lăm giây, chỉ có năm giây đầu là hữu dụng, mười giây sau toàn là lời nhảm.
Izer mở hộp thư, thư mời điện t.ử dự tiệc sinh nhật hoàng gia quả nhiên đã được gửi đến. Hắn quay lại cửa sổ trò chuyện với Carlo, gửi một câu "Cảm ơn".
Không ngờ Carlo vẫn còn thức, còn trả lời ngay bằng một cuộc gọi.
Izer nghe máy: "Ngươi chưa ngủ?"
"Tỉnh rồi, đang thử lễ phục." Carlo ngáp một cái thật lớn: "Nhờ phúc của ngươi, vốn ta lười tham dự những dịp thế này, giờ cũng phải đi theo."
"Hử?" Izer ăn một miếng salad: "Vẫn có kẻ ép được ngươi cơ à?"
"Cái đó thì không," Carlo nói: "Chẳng phải có trò vui thế này, đương nhiên phải đến xem một chút sao."
Izer cười cười, không nói gì.
"Giờ ngươi dù sao cũng tỉnh rồi, thì qua đây luôn đi. Ngày trọng đại đó, phải ăn mặc thật đẹp, đúng không?"
Izer nói: "Ngươi chỉ sợ chuyện chưa đủ lớn để xem thôi."
"Nói đúng rồi." Carlo cười nói: "Địa chỉ gửi qua rồi, hôm nay anh Carlo bao hết, nhất định phải biến cậu em Izer đầy hùng tâm tráng chí của ta thành người nổi bật nhất buổi tiệc."
--
Hoàng cung của Trùng tộc tọa lạc ngay trung tâm Trung Thành, diện tích rộng lớn, bốn cổng lớn đều do thân vệ quân canh giữ nghiêm ngặt, bên ngoài có kết giới tín hiệu và thiết bị truy tung, muốn lén lút xâm nhập, là chuyện tuyệt đối không thể.
Vừa qua sáu giờ, vầng dương sắp lặn vẫn còn lơ lửng nơi cuối chân trời, ráng chiều rực rỡ, nhuộm bầu trời phía bên kia thành màu tím nhạt. Bảy giờ chính thức khai tiệc, nhưng lúc này các quý tộc cầm thiệp mời đã lục tục đến đông đủ trong phòng tiệc, trong vườn cũng khắp nơi có thể thấy khách khứa trò chuyện cười nói, mặc hoa phục, cầm ly rượu, tụm năm tụm ba thành nhóm.
Trong phòng thay đồ tầng hai, Lộ Vi Liên đứng trước gương, mặc cho người hầu bên cạnh chỉnh lại cổ tay áo lễ phục trên người.
Thư trùng phản chiếu trong gương có làn da trắng, dung mạo tuấn tú, mái tóc vàng nhạt cùng đôi mắt xanh ô liu đặc trưng của huyết mạch hoàng gia, môi mỏng khẽ mím, lộ ra chút hồng nhạt.
Lễ phục thuần trắng. Cổ áo và cổ tay áo được thêu những đường chỉ vàng tinh xảo. Nổi bật giữa các hoa văn là hình hùng ưng tung cánh — gia huy của gia tộc Augustus. Hiện nay, hùng ưng tương tự cũng bay lượn trên lá cờ trước cổng chính hoàng cung, tượng trưng cho vinh quang của đế quốc.
Hai mươi bốn tuổi rồi.
Ngày này cuối cùng vẫn đến.
Từ khe cửa sổ lọt vào tiếng trò chuyện trong vườn, mơ hồ, không tính là rõ ràng.
"... Đại hoàng t.ử điện hạ giờ đã trưởng thành, cũng nên bắt đầu suy nghĩ chuyện hôn phối rồi."
"Cũng không biết sẽ chọn hùng trùng nhà nào làm hùng chủ."
"Còn phải đoán sao? Chắc chắn là nhà Tister rồi. Trưởng t.ử nhà họ vẫn luôn chưa cưới thư quân, chẳng phải là đang đợi Đại hoàng t.ử điện hạ sao?"
"Thư trùng cấp S xứng hùng trùng cấp S, trùng con sinh ra nhất định sẽ vô cùng ưu tú. Chỉ là tác phong của Landa..."
"Đúng thế. Nghe nói dạo trước hắn còn đ.á.n.h một trùng đến tàn phế."
"Trùng Hoàng có thể đồng ý mối hôn sự này không?"
"Không đồng ý thì thế nào? Thế lực của gia tộc Tister hiện giờ, cũng không kém Augustus..."
"Lộ Vi Liên."
Lộ Vi Liên hoàn hồn, nhìn về phía cửa phòng thay đồ.
Trùng Hoàng khoác hồng bào, tay cầm quyền trượng, đang lạnh lùng nhìn hắn. Chúng trùng xung quanh đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh: "Bái kiến bệ hạ."
Lộ Vi Liên cũng vội vàng quỳ một gối: "Phụ hoàng."
Trùng Hoàng bước lên, dùng đầu quyền trượng đẩy cánh cửa sổ khép lại, mới lạnh giọng nói: "Đứng dậy."
Lộ Vi Liên đứng thẳng người, đầu vẫn cúi thấp.
Trùng Hoàng lại nói: "Đều ra ngoài."
Sau một tràng tiếng bước chân sột soạt, trong phòng thay đồ chỉ còn lại hai cha con đối diện nhau.
"Lộ Vi Liên," Trùng Hoàng nói: "Ngươi còn nhớ không, trước kia khi ngươi nhất quyết đòi giải trừ hôn ước với gia tộc Tister trong thư phòng của ta, đã nói với ta thế nào?"
"... Nhớ."
"Nhắc lại."
"Nếu gả cho Landa, sớm muộn gì con cũng chỉ trở thành món đồ chơi để hắn tùy ý hành hạ..." Lộ Vi Liên nhắm mắt lại: "So với kết cục đó, con thà đ.á.n.h cược một lần."
Trùng Hoàng nói: "Lúc đó ta lại nói với ngươi thế nào?"
"Hùng trùng đều giống nhau, sau hôn nhân bị ngược đãi là kết quả tất yếu. Gả cho Landa, ít nhất còn có thể nhận được sự giúp đỡ của gia tộc Tister."
"Giờ văn kiện của ngươi đã phát ra, văn bản quan hệ công chúng cũng chuẩn bị xong, truyền thông cũng đã liên lạc rồi chứ?" Trùng Hoàng liếc nhìn trưởng t.ử trước mắt, "Cưỡng chế ghép đôi là ngày mai, sợ rồi?"
"Không." Lộ Vi Liên c.ắ.n răng, ngẩng đầu, đối diện với Trùng Hoàng: "Không sợ."
Trùng Hoàng nhìn hắn, im lặng một lát: "Chuyện này, thực ra vẫn còn chỗ xoay chuyển, hơn nữa ngươi là hoàng thư, là thiếu tướng quân bộ, dù Landa sau hôn nhân có hoang đường thế nào, cũng sẽ không để ngươi bị tổn thương thân thể."
"Nhưng, phụ hoàng," Lộ Vi Liên nói: "Chúng ta không thể tiếp tục dung túng gia tộc Tister nữa."
Trùng Hoàng hơi nhướng mày, quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, thở dài: "Là ta để lại cho ngươi một đống hỗn độn."
"Phụ hoàng..."
Trùng Hoàng lắc đầu, ra hiệu Lộ Vi Liên không cần mở miệng nữa, chuyển sang cầm đôi khuy cổ tay áo trên bàn, đặt quyền trượng sang một bên, nắm lấy tay con trai, tự mình cài cho hắn.
Đôi khuy bằng vàng, tiếp đến là chiếc ghim cài n.g.ự.c cùng màu.
Cuối cùng, ông chỉnh lại cổ áo cho Lộ Vi Liên, khi lại cầm quyền trượng, đã khôi phục vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm.
"Nghỉ ngơi cho tốt đi." Trùng Hoàng nói: "Đêm nay sẽ rất dài."