Năm tám tuổi, ta bị mụ buôn người bán vào cung làm hương nô.
Hương nô là thứ chuyên dùng trước ngự tiền, mùa hạ phải nằm trên băng lạnh, mùa đông phải kề bên lò than, quanh năm uống sương hoa, dùng bí dược, có như vậy hơi thở mới thơm như lan, da thịt mới tự tỏa hương.
Ta chịu đựng suốt năm năm điều dưỡng, mới được chọn tới hầu hạ trước ngự tiền.
Nào ngờ hương nô trước đó nhất quyết không chịu bàn giao.
“Bệ hạ đã quen mùi hương trên người nô tỳ từ lâu, ai cho phép các ngươi đổi người?”
Cô cô quản sự nghe xong chỉ cười khẩy một tiếng.
“Nếu đã luyến tiếc ngự tiền như vậy, từ ngày mai ngươi cứ ở lại làm một chiếc mỹ nhân vu đi.”