“Văn tự nhà tổng cộng có ba tờ, không giống như sổ đỏ sau này, nó được gọi là “Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất", chỉ là một tờ giấy viết tên chủ sở hữu và địa chỉ nhà, cũng không viết diện tích hay gì cả, sau đó đóng dấu của chính quyền địa phương, đề ngày năm 1951, chắc là được thay đổi ngay sau khi lập quốc.”

Dù sao từ tờ giấy chứng nhận sở hữu này thì không nhìn ra là nhà kiểu gì, nhưng theo như nguyên tác đã viết thì đây là văn tự của ba căn nhà tây.

Đợi sau này thì đáng giá lắm đây.

Kiểm kê xong tài sản của nguyên chủ, Tô Mạt chuẩn bị kiểm kê đồ của mình.

Xác định chắc chắn trong điểm thanh niên tri thức không có ai, Tô Mạt lại cài then cửa phòng.

Lúc này cô mới vẫy tay nhỏ một cái, đem đồ đạc trong không gian lấy ra hết.

Không còn cách nào khác, không gian của cô không được thông minh như người khác.

Giờ không gian thu nhỏ lại, đồ đạc bên trong đều chồng chất lên nhau, thực sự rất hỗn loạn.

Cô chỉ có thể lấy đồ ra trước, sau đó phân loại rồi thu vào lại, nếu không sau này lấy đồ sẽ rất bất tiện.

Sau khi Tô Mạt phân loại đồ đạc rồi nhanh ch.óng thu vào không gian, cô mới chìm đắm ý thức vào để từ từ kiểm kê.

Đầu tiên là lương thực, dầu ăn và các loại thực phẩm khác.

Gạo và bột mì đại khái có khoảng vài trăm cân, còn có mấy thùng mì miếng và b-ún gạo.

Dầu lạc loại can 6L có mấy can.

Còn có không ít thịt lợn xông khói, lạp xưởng, cùng với số lượng khá lớn đồ hộp thịt, ngay cả loại đùi lợn muối Kim Hoa nặng 10 cân cũng có 2 chiếc.

Thịt tươi thì không có, lúc cô thức tỉnh dị năng không gian thì thịt tươi đã rất ít khi lọt ra ngoài rồi.

Thỉnh thoảng đổi được một ít, cô hầu như đều ăn luôn trong ngày cho bõ thèm.

Đồ gia vị thì không ít, có tới mấy thùng, còn có một đống lớn hương liệu thượng thượng vàng hạ cám.

Không còn cách nào khác, ở mạt thế cô toàn ru rú trong căn cứ, chỉ chuyên nghiên cứu đồ ăn nên gia vị đặc biệt đầy đủ.

Đồ bổ dưỡng thì chỉ có mấy hộp sữa bột.

Còn có một ít đồ ăn vặt, kẹo bánh quy nhỏ các thứ, nhưng số lượng không nhiều.

Thứ hai là đồ dùng hàng ngày.

Đồ dùng giường chiếu đều đầy đủ, số lượng đều từ hai bộ trở lên, còn có một chiếc chăn lông vũ.

Khăn mặt, bàn chải, kem đ.á.n.h răng, dầu gội, sữa tắm các thứ, cô đều tích trữ rất nhiều, ước chừng còn có thể dùng được thêm vài năm nữa.

Chỉ có b.ăn.g v.ệ si.nh là sắp hết, chỉ còn lại 6 bịch rưỡi.

Đồ dưỡng da và mỹ phẩm cũng có không ít, dù sao muốn đóng giả xấu xí thì không thể thiếu những thứ này.

Còn có ba chiếc đèn bàn sạc điện.

Đồ dùng nhà bếp cũng có trọn bộ.

Thứ ba là trang phục.

Quần áo giày dép vì cô không phải ra ngoài chiến đấu nên khá bền, vì thế không đặc biệt đi đổi, hàng dự trữ cũng không nhiều.

Hầu hết đều là quần áo thể thao rộng rãi không rõ giới tính.

So với những người xuyên không khác, cô chắc là nghèo nhất rồi.

Những thứ này tuy không nhiều nhưng cũng là do cô bao nhiêu năm qua dựa vào việc bán lương thực trái cây thúc giục sinh trưởng mới tích góp từng chút một mà có được.

Sau đó là có không ít sách.

Năm mạt thế bắt đầu cô mới 14 tuổi, đang chuẩn bị thi vào lớp thiếu niên của Thanh Hoa.

Sau khi căn cứ ổn định, cô tiếc nuối vì mình không được học đại học, nên khi bán đồ cô đã đổi một ít sách giáo khoa để tự học.

Cũng đổi được một ít sách linh tinh khác, Tô Mạt thấy có ích nên đều thu lại hết.

Đương nhiên cũng thu không ít tiểu thuyết để g-iết thời gian, trong đó có cả cuốn sách cô đang xuyên vào này.

Tô Mạt vội vàng lục lọi tìm cuốn sách đó, kết quả tìm nửa ngày trời mà chẳng thấy đâu.

Vậy nên là cô xuyên sách rồi thì cuốn sách cũng biến mất luôn?

Tô Mạt tức đến nổ phổi, đúng là cái đồ hãm tài!

Sách không tìm thấy, ngược lại cô lại lật được mấy cuốn sách lịch sử về thời đại này, còn có một cuốn tạp thư tên là 《Kỹ năng cần thiết khi xuyên không》.

Tô Mạt lấy mấy cuốn sách này ra, để riêng ở một góc không gian, định lúc nào thuận tiện sẽ xem xem có thứ gì dùng được không.

Còn có một bộ pin năng lượng mặt trời chuyên dụng ngoài trời + tấm pin mặt trời 800W, đây là thứ cô phải dùng vài năm tích góp ở mạt thế mới đổi được.

Trong điều kiện ánh sáng đầy đủ, chỉ cần trải tấm pin mặt trời ra khoảng 2~2.5 tiếng là pin sạc có thể đầy điện.

Ở mạt thế, cô chỉ dùng để thắp sáng vào ban đêm, cơ bản là sạc một lần dùng hơn một tháng là không thành vấn đề.

Ngoài những thứ này ra, trong không gian còn có một lượng lớn các loại hạt giống cây trồng cô thu thập được, các loại trái cây cô thúc giục sinh trưởng định mang đi bán, cùng với một số đồ đạc linh tinh khác như d.a.o c.h.ặ.t và dùi cui điện cô dùng để phòng thân ở mạt thế.

Giờ không gian nhỏ lại, trái cây chiếm gần hai phần ba không gian, bị nhét cho chật ních.

Nếu đi chợ đen thì xem có cơ hội nào bán hết đống đồ này không.

Tô Mạt lấy chiếc đồng hồ của nguyên chủ từ ngăn bí mật của vali da nhỏ ra xem giờ, sắp đến lúc mọi người tan làm rồi.

Thế là cô ra khỏi phòng, định tranh thủ lúc mọi người chưa về sẽ tắm rửa một cái trước.

Cô phải gội đầu thật sạch, từ lúc ngã xuống sông đến giờ vẫn chưa được gội lại, cứ thấy có mùi gì đó.

Việc nhóm lửa không làm khó được Tô Mạt, ở mạt thế những người dân đen như họ đều dùng củi đốt cả.

Trong lúc chờ nước sôi, Tô Mạt lại đi ra vườn rau, giả vờ như đang nhổ cỏ, nhưng thực chất là đang hấp thụ năng lượng hệ mộc của những đám cỏ dại này.

Cỏ dại tuy nhỏ nhưng nhỏ đến mấy cũng là năng lượng.

Cỏ dại trong tay Tô Mạt khô héo với tốc độ cực nhanh, sau đó được Tô Mạt nhẹ nhàng nhấc một cái là bật cả rễ lên.

Chẳng mấy chốc Tô Mạt đã nhổ sạch cỏ dại trong vườn rau và xung quanh.

Cô gom đống cỏ khô lại, ôm thẳng vào bếp làm nhiên liệu để đun nước.

Phòng tắm của điểm thanh niên tri thức nằm ở một góc nhà bếp, được ngăn bằng gạch đất thành một gian nhỏ.

Sau khi nước sôi, Tô Mạt vội vàng xách hai xô vào phòng tắm tắm rửa một trận sảng khoái.

Tắm xong, Tô Mạt ngồi trước cửa phòng, vừa lau tóc vừa suy nghĩ về những sắp xếp tiếp theo.

Mặc dù nguyên chủ giàu có thật, nhưng những thứ cô để lại hiện tại thực sự có thể dùng được thì lại không nhiều.

Hai cuốn sổ tiết kiệm đều là ở Hải Thị, thời đại này không thể rút tiền liên tỉnh được.

Hơn nữa, tám vạn tệ Tô Trọng Lê để lại là của hai anh em Tô Đình Khiêm và Tô Đình Đức, sử dụng thế nào phải để hai người họ phân chia. 3000 tệ của cha mẹ nguyên chủ cô cũng định để đó, nếu có một ngày họ được về thành phố sớm thì mang về cho họ cũng có tiền mà dùng.

Còn lại hơn 1030 tệ của nguyên chủ, nhìn thì có vẻ rất nhiều.

Nhưng cô đọc trong sách thấy nói đồ ở chợ đen đắt c.ắ.t c.ổ, nếu không có tem phiếu mà cái gì cũng phải mua ở chợ đen thì ước chừng cũng chẳng dùng được mấy năm.

Chương 10 - Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia