“Rất mang đặc sắc của thời đại này.”

Tô Mạt mở cuốn sổ mới trước, tên chủ tài khoản là Mạc Ngọc Dung, mẹ của nguyên chủ, bên dưới còn có dấu của ngân hàng.

Phía bên phải là các ghi chép viết tay, chỉ có ba lần gửi tiền vào, không hề có khoản chi ra, mỗi ghi chép đều có dấu của nhân viên ghi sổ và kiểm soát viên ở phía sau.

Ba lần gửi tiền:

một lần vào tháng 1 năm 70 gửi một lúc 2000 tệ; một lần vào tháng 10 năm 70 gửi 500 tệ; lần cuối cùng là vào tháng 6 năm 71 cũng gửi 500 tệ, tổng cộng là 3000 tệ.

Đây chắc là số tiền cha mẹ nguyên chủ tích cóp được trong những năm qua.

Ở cái thời đại mà 100 tệ đã là rất nhiều này thì đây đúng là một khoản tiền khổng lồ.

Tô Mạt lại mở cuốn sổ cũ kia ra, tên chủ tài khoản là Tô Trọng Lê, ông nội của nguyên chủ.

Phía bên phải các ghi chép gửi tiền và rút tiền nhiều hơn, có tới mấy trang.

Tô Mạt lật xem một chút, khoản gửi vào đầu tiên là từ năm 57, chắc là cổ tức trả cho các nhà tư bản sau khi công tư hợp doanh, khoản đầu tiên đã hơn hai vạn tệ.

Những năm sau đó đều chỉ có ghi chép gửi tiền vào, nhưng ba năm 60, 61, 62 lại có nhiều khoản chi ra với số tiền lớn.

Tô Mạt có ký ức của nguyên chủ nên biết ba năm đó là thời kỳ thiên tai tự nhiên, ông nội nguyên chủ từng nhiều lần nhờ vả quan hệ mua lượng lớn lương thực từ nước ngoài về để cứu tế cho những người dân nghèo xung quanh.

Cũng chính vì ba năm lao tâm lao lực đó mà Tô Trọng Lê đã lâm bệnh nặng vào năm 63 rồi qua đời.

Khi đó, đám tang của Tô Trọng Lê có rất nhiều lãnh đạo quan trọng của Hải Thị tới dự.

Ghi chép gửi tiền kéo dài đến tận năm 66, số cổ tức phía trước cơ bản đã bị Tô Trọng Lê rút sạch trong ba năm đó, số tiền còn lại chỉ là của mấy năm sau này, nhưng cũng có gần tám vạn tệ.

Tám vạn tệ ở thời đại này là khái niệm gì, e là còn giá trị hơn tám mươi triệu tệ ở đời sau.

Có tám vạn tệ này làm vốn, ở cái thời đại mà đâu đâu cũng thấy cơ hội kiếm tiền đó, Dương Tố Vân cho dù có là một con lợn thì cũng có thể bay lên được.

Nắm đ.ấ.m của Tô Mạt cứng lại, đối với nữ chính Dương Tố Vân này cô thực sự chẳng còn chút thiện cảm nào.

Lúc Dương Tố Vân có được sổ tiết kiệm thì bác cả của nguyên chủ vẫn chưa gặp chuyện.

Số tiền khổng lồ như vậy trong sổ tiết kiệm mà cô ta lại không gửi trả lại cho người ta, mà lại tự mình chiếm làm của riêng.

Cho dù cô ta không có thông tin liên lạc của bác cả nguyên chủ, thì cha cô ta cũng quen biết bác cả nguyên chủ, chắc chắn sẽ có cách liên lạc.

Đúng là một gia đình bạch liên hoa chính hiệu.

Đm!

Từ nay chính thức “anti"!

Xem xong sổ tiết kiệm, Tô Mạt lại bắt đầu kiểm kê tiền và phiếu của nguyên chủ.

Tô Mạt gom hết tiền và phiếu từ hai chiếc vali ra đếm, tổng cộng có 1035 tệ bốn hào.

Ồ, còn nợ Lục Chân Chinh 5 tệ, vậy là còn 1030 tệ bốn hào.

Ở thời đại này thì đúng là một phú bà rồi.

Còn phiếu thì là một xấp dày, đủ loại thượng thượng vàng hạ cám:

phiếu kiều hối, phiếu công nghiệp, phiếu lương thực, phiếu thịt, phiếu dầu, phiếu rau xanh, phiếu đường, phiếu vải, phiếu giày, phiếu bông vải, vân vân... thậm chí còn có cả phiếu sữa bột và phiếu đồng hồ, chỉ là hầu hết đều là loại chuyên dùng ở Hải Thị, loại dùng chung toàn quốc rất ít.

Ở cái thời đại làm gì cũng cần tem phiếu này, không có phiếu thì có tiền cũng chẳng mua được gì.

Tô Mạt bỗng thấy hơi lo, việc mua đồ mà không có phiếu này e là chỉ có thể ra chợ đen thôi, không biết đến lúc đó có thể kiếm được ít phiếu ở vùng này không.

Tô Mạt chia tiền và phiếu ra từng loại rồi cất đi, đợi lát nữa kiểm kê xong không gian rồi sẽ thu vào một thể.

Làm xong những việc này, Tô Mạt lại kiểm kê các đồ dùng khác của nguyên chủ, phát hiện hầu hết đều là đồ mặc và đồ dùng cá nhân.

Hai chiếc áo khoác dạ dáng dài, mấy bộ váy liền, mấy chiếc áo sơ mi và áo khoác, mấy chiếc áo len, mấy chiếc quần...

Tô Mạt cũng không nghiên cứu gì về vải vóc, dù sao sờ vào thấy đều là loại vải rất thoải mái và tốt.

Ngay cả đồ lót cũng có tới bốn bộ.

Giày da nhỏ có ba đôi, giày vải hai đôi.

Những thứ này đều là nguyên chủ dùng phiếu kiều hối mua ở cửa hàng Hữu Nghị tại Hải Thị.

Còn có một chiếc áo sơ mi vải Dacron, nguyên chủ mua theo mốt, mua về mặc thử một lần thấy không thoải mái nên không mặc nữa, lần này cũng mang theo.

Ngoài đồ mặc ra thì còn có một số dây buộc tóc, kẹp tóc, kem nẻ, dầu gội đầu, xà phòng, chì kẻ mày các thứ, thậm chí còn có một thỏi son môi.

Đồ mang theo thì cũng không thể nói là vô dụng, nhưng chắc chắn là không thực dụng, dù sao cũng không phải thứ có thể mặc để đi làm ruộng.

Thứ duy nhất phù hợp có lẽ là hai bộ quần áo lao động màu xanh và giày giải phóng mua ở hợp tác xã trước khi xuống nông thôn.

Mười mấy ngày thu hoạch vụ thu vừa qua, nguyên chủ chỉ mặc thay đổi hai bộ quần áo lao động đó.

Quần áo nguyên chủ mang theo không phù hợp với vùng Đông Bắc này.

Mùa xuân, mùa hè, mùa thu thì mặc tạm được, chứ mùa đông thì có thể đóng băng cả người luôn.

Thứ cần nhất khi đến Đông Bắc là áo bông, quần bông, giày bông, chăn bông thì lại chẳng có thứ nào.

Nhưng Tô Mạt nhìn trong xấp tem phiếu thấy có số lượng phiếu bông vải không ít, suy đoán chắc nguyên chủ định đến đây rồi mới mua bông nhờ người làm.

Lúc đó nguyên chủ hoảng hoảng hốt hốt, đồ dùng hàng ngày cũng chỉ mang theo hai chiếc khăn mặt, một hộp cơm, một bình nước, đây là những thứ bắt buộc phải dùng trên tàu hỏa.

Còn những thứ như ca tráng men, chậu rửa mặt, bàn chải đ.á.n.h răng, kem đ.á.n.h răng thì đều không có.

Những đồ dùng hàng ngày này vốn dĩ nguyên chủ định đến đây rồi mới mua, kết quả là mãi vẫn chưa tìm được thời gian đi mua.

Mười mấy ngày qua, việc lau rửa đều là mượn chậu của người khác, răng miệng thì chỉ có thể súc miệng bằng nước lã.

Lại còn vừa bị ngã xuống sông nữa, chẳng biết giờ có bẩn thỉu lắm không.

Thấy bên cạnh có một chiếc gương trang điểm, Tô Mạt cầm lấy soi soi, lập tức “ồ quao~~" một tiếng.

Mặc dù từ ký ức đã biết nguyên chủ xinh đẹp, nhưng không ngờ lại xinh đẹp đến mức này.

Đôi lông mày lá liễu cong cong, đôi mắt đào hoa đa tình, chiếc mũi nhỏ nhắn thẳng tắp và thanh tú, đôi môi anh đào không đ.á.n.h phấn mà vẫn đỏ hồng, điển hình là một mỹ nhân Giang Nam.

Làn da vừa trắng vừa mịn màng, nói là “da như mỡ đông" cũng không quá, mặc dù đã làm ruộng mười mấy ngày nên có chút tiều tụy và sạm đi, nhưng ngược lại càng mang vẻ đẹp mong manh, rất khiến người ta thương xót.

Chẳng trách Lục Chân Chinh lại nhất kiến chung tình rồi.

Hừ...

Đàn ông!

Ngoại hình của Tô Mạt thực ra có sáu bảy phần giống nguyên chủ, nhưng ở mạt thế để an toàn cô luôn để tóc mái dày cộp, đeo kính thô kệch, cả người trông quê mùa cục mịch.

Giờ bỗng nhiên được tái xuất giang hồ, lại còn trở nên xinh đẹp hơn, cô cũng rất vui mừng, không nhịn được cầm gương ngắm nghía thêm vài cái.

Sau khi tự chiêm ngưỡng xong, Tô Mạt sắp xếp đồ đạc gọn gàng, thu văn tự nhà, sổ tiết kiệm, tiền và phiếu vào một góc không gian để trước.

Chương 9 - Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia