“A!!! Có rắn! Có rắn!”
“Chúc Khánh Hảo! Thả ta ra!”
“Cứu mạng! Rắn bò tới rồi!”
Năm mươi con rắn hoa.
Không có độc nhưng đủ để dọa người ta hồn bay phách lạc.
Cho dù Tạ Tiêu Ngôn không sợ, chỉ cần Thẩm Ngọc Trân sợ là được.
Suốt ba ngày liên tiếp, ta không cho bọn họ bước ra khỏi căn phòng đó nửa bước.
Hoặc là ban đêm thả rắn vào hoặc là giấu mấy con chuột c.h.ế.t trong cơm canh.
Chỉ cách một cánh cửa thôi mà vẫn nghe rõ tiếng Tạ Tiêu Ngôn từ quát tháo tức giận chuyển thành van xin cầu khẩn.
Đến chiều ngày thứ ba, giọng nói yếu ớt của hắn truyền ra từ khe cửa:
“Khánh Hảo... ta sai rồi. Sau này... ta sẽ đối xử công bằng.”
“Liên Kiều cũng được, Ngọc Trân cũng được. Ta sẽ đối xử với hai đứa như nhau.”
Ta đứng ngoài cửa, ra hiệu cho thị vệ mở cửa.
Vừa hay lão phu nhân sắp trở về, dù sao cũng không thể để bà vừa bước vào phủ đã nhìn thấy ta nhốt nhi t.ử bà trong phòng được.
13
Ngày hôm sau, ta sửa soạn chỉnh tề, chuẩn bị trở về nhà mẹ đẻ thăm Liên Kiều.
Ai ngờ vừa bước qua cổng nhà, đã nhìn thấy trong đại sảnh có hai bóng người quen thuộc.
Tạ Tiêu Ngôn và Thẩm Ngọc Trân vậy mà lại tới trước ta một bước.
Mẫu thân ngồi ở ghế chủ vị, ánh mắt nhìn sang ta mang theo ý dò hỏi.
Ta còn chưa kịp mở miệng, Liên Kiều đã từ trong lòng bà ngẩng đầu lên.
Vừa nhìn thấy ta, đôi mắt lập tức sáng bừng.
Con bé xoay người nhỏ nhắn lại, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy eo ta.
Tim ta mềm nhũn, đa đưa tay xoa đầu con.
“Liên Kiều, mẫu thân đến rồi. Mấy ngày nay thế nào? Để mẫu thân xem nào.”
Con bé ngẩng mặt lên, há miệng cố gắng rất nhiều lần, cuối cùng cũng ép ra từ cổ họng một tiếng khàn khàn:
“Mẫu thân.”
Hốc mắt ta nóng lên, suýt chút nữa đã bật khóc.
Có thể lên tiếng đã là chuyện tốt rồi.
Những thứ khác… không vội, cứ từ từ thôi.
Thẩm Ngọc Trân bỗng nhiên trượt khỏi ghế.
“Bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Liên Kiều, nước mắt tuôn rào rào.
“Liên Kiều tỷ tỷ, muội thật sự không cố ý...”
“Xin tỷ tha thứ cho muội. Muội không cố tình đẩy Tam công chúa đâu...”
Liên Kiều kinh ngạc nhìn Thẩm Ngọc Trân đang quỳ dưới đất, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ khó hiểu.
Tạ Tiêu Ngôn cũng đứng dậy, hiếm khi trên mặt chàng xuất hiện vài phần áy náy.
“Liên Kiều, phụ thân sai rồi.”
“Tay con thế nào rồi? Để phụ thân xem được không?”
Liên Kiều do dự một lát rồi chậm rãi đưa bàn tay nhỏ ra.
Những vết bầm tím xanh tím trên lòng bàn tay vẫn còn đó.
Tuy đã nhạt đi đôi chút nhưng vẫn nhìn rõ dấu vết.
Tạ Tiêu Ngôn đưa tay muốn nắm lấy cổ tay con.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào.
“Ái da—”
Thẩm Ngọc Trân bỗng ôm lấy cẳng chân, khẽ kêu một tiếng, bàn tay của Tạ Tiêu Ngôn lập tức rụt lại, quay người đỡ nó.
“Sao thế? Khó chịu ở đâu à?”
Bàn tay nhỏ của Liên Kiều dừng lại giữa không trung.
Con bé chậm rãi rút tay về, buông xuống bên người, cúi đầu không nhìn Tạ Tiêu Ngôn nữa.
Ta đứng bên cạnh l.ồ.ng n.g.ự.c đau âm ỉ.
Đứa trẻ này không khóc không làm loạn nhưng dáng vẻ thất vọng ấy còn khiến người ta đau lòng hơn cả tiếng khóc.
Mẫu thân nhìn thấy tất cả liền sai người mang tới một khối mặc ngọc, đặt vào lòng bàn tay Liên Kiều.
“Liên Kiều, đây là quà ngoại tổ mẫu tặng con, có thể trừ tà.”
“Con nhớ phải luôn mang theo bên mình nhé.”
Con bé nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội ấy, cẩn thận cất vào trong n.g.ự.c.
Ánh mắt của Thẩm Ngọc Trân vẫn luôn bám theo khối ngọc, đột nhiên “òa” một tiếng bật khóc.
Ta nhíu mày: “Ngươi khóc cái gì?”
Nó vừa lau nước mắt vừa nức nở:
“Con chỉ là... chỉ là ngưỡng mộ Liên Kiều tỷ tỷ có ngoại tổ mẫu yêu thương thôi...”
Mẫu thân đập mạnh tay xuống bàn.
“Nếu ngươi ngưỡng mộ như vậy thì đi tìm ngoại tổ mẫu của ngươi báo mộng cho ngươi đi.”
Tiếng khóc của Thẩm Ngọc Trân lập tức nghẹn lại trong cổ họng, mặt đỏ bừng lên.
14
Khi trở về phủ, lão phu nhân đã quay lại rồi.
Vừa nhìn thấy Liên Kiều, bà liền vẫy tay gọi đến trước mặt, nắm lấy bàn tay nhỏ của con bé, ngắm nghía từ trái sang phải, đau lòng đến mức liên tục thở dài.
“Bảo bối của tổ mẫu, để tổ mẫu xem nào, có gầy đi không...”
Liên Kiều há miệng, cố gắng đáp lại một tiếng “tổ mẫu”.
Con bé sốt ruột đến mức vừa ra hiệu vừa khoa tay múa chân, trong mắt dâng lên một tầng lệ quang.
Sắc mặt lão phu nhân lập tức trầm xuống.
Tạ Tiêu Ngôn vội vàng bước lên, cẩn thận giải thích:
“Mẫu thân, người nghỉ ngơi trước đi. Liên Kiều lại đổ bệnh, cổ họng vẫn chưa khỏi hẳn...”
Lời còn chưa dứt, lão phu nhân đã trở tay tát một cái lên mặt hắn, tiếp đó đá mạnh vào khoeo chân hắn, trực tiếp đá ngã hắn xuống đất.
Tạ Tiêu Ngôn ngã đến choáng váng, ôm nửa bên mặt, không dám tin ngẩng đầu lên:
“Mẫu thân! Người vừa về đã đ.á.n.h con...”
Lão phu nhân không nói hai lời, cởi chiếc giày dưới chân ra, nhắm nửa bên mặt còn lại của hắn mà nện thêm một cái.
“Đánh chính là ngươi đấy! Đồ vô dụng, một gia đình yên ổn bị ngươi làm cho khói mù chướng khí, cả nhà không được yên!”
Đánh cho hả giận xong, bà mới thở hắt ra một hơi, quay đầu lại, ánh mắt rơi lên người Thẩm Ngọc Trân đang đứng ngây như phỗng.