Lại lợi dụng sự tin tưởng của tất cả mọi người để tìm ra nơi tu luyện của con rắn, thừa dịp con rắn đang trong thời kỳ suy nhược sau khi lột da, hắn liền thẳng tay lột da, rút gân rồi phân thây con rắn ra làm nhiều mảnh.
Cuối cùng phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ làng Thánh Nữ.
Mà người đàn ông kia lại dựa vào xác của con rắn mà nhanh ch.óng phất lên như diều gặp gió, trở thành một nhân vật tầm cỡ, m.á.u mặt.
18
Khoảng hai giờ đêm, tôi đang ngủ ngon giấc thì bỗng nhiên cảm giác có thứ gì đó đang đứng sừng sững ngay đầu giường mình.
Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện đó chính là mẹ tôi.
Thấy tôi tỉnh lại, bà giơ tay chỉ chỉ ra ngoài cửa:
“Lão Hoài đang đợi con đấy.”
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn, nhanh ch.óng nhận ra đây chính là kế hoạch mà trưởng làng đã nói.
Sợ gây sự chú ý, mẹ tôi chỉ thắp vỏn vẹn một nén nến.
Tôi bước ra khỏi phòng, chỉ nhìn thấy ở ngay cửa lớn thấp thoáng có một bóng người.
Chú Sửu bước ra từ trong bóng tối, đưa cho tôi một bọc đồ:
“Cầm lấy cho chắc, đây là da người của Chu Thiệu, ngày mai có việc đại sự cần dùng đến.”
Tim tôi nảy lên một cái:
“Da người của... Chu Thiệu sao ạ?”
“Phải.”
Ánh mắt chú Sửu trở nên lạnh tanh.
Tôi đã được nghe từ miệng chú kể về một bí mật động trời mà bản thân chưa từng được biết tới.
Hóa ra năm xưa sau khi Chu Thiệu nuốt chửng m.á.u thịt của Tổ Thần, hắn ta quả thực đã có được năng lượng trường sinh.
Nhưng đồng thời, cơ thể của hắn cũng sinh ra một số biến dị tà ác.
Ngoại trừ việc trên người sẽ mọc ra những lớp vảy như vảy rắn ra.
Cứ mỗi mười năm trôi qua, hắn ta lại lột da một lần. Con người cũng ngày càng trở nên dị dạng, quái dị hơn.
Ông nội của chú Sửu nghe được chuyện này.
Để chuộc lại lỗi lầm năm xưa, ông đã chủ động đề xuất kế hoạch dẫn rắn ra khỏi hang.
Ông tìm đến Chu Thiệu, giả vờ đầu quân, quy phục dưới trướng hắn.
Đem toàn bộ kế hoạch về việc làng Thánh Nữ vẫn còn người sống sót, và đang nỗ lực tìm cách phục sinh Tổ Thần nói hết cho hắn biết.
Thế là Chu Thiệu liền tương kế tựu kế.
Chẳng trách nhà họ Chu rõ ràng có bản lĩnh lớn đến thế mà lần nào cũng đều để mọi người thuận lợi dẫn người nhà họ Chu về làng.
Về sau, trong làng xác định do tôi đảm nhận việc dẫn vật tế lần này về.
Chú Sửu lại báo trước thông tin của tôi cho Chu Thiệu biết.
Thế là hắn ta đã mặc lên người bộ da của Chu Hồi.
“Mấy chuyện này là bác Minh kể cho chú nghe sao ạ?”
Tôi cẩn thận nhìn chú.
Bác Minh chính là người cha đã qua đời từ sớm của chú Sửu.
Giọng điệu chú Sửu đượm vẻ xót xa, cay đắng:
“Gia đình chúng ta đã rước họa lớn về cho làng Thánh Nữ, hại c.h.ế.t biết bao nhiêu mạng người. Đây chính là số mệnh của ông ấy.”
Chú đột ngột chuyển giọng, trong lời nói chất chứa một mối thù hằn sâu tận xương tủy:
“Nhưng tôi dù thế nào cũng phải báo thù cho ông ấy và những vị tiên nhân đã c.h.ế.t oan uổng năm xưa.”
“Chu Thiệu không c.h.ế.t, lòng căm hận của tôi không bao giờ nguôi ngoai!”
19
Sau khi buổi tế lễ kết thúc, những người dân làng vội vã trở về lại lần lượt rời đi.
Tôi cũng lấy cớ trong trường không có việc gì bận rộn nên muốn ở lại trong làng bầu bạn với bố mẹ thêm một thời gian.
Chu Thiệu không mảy may nghi ngờ quá nhiều.
Tôi từng hỏi trưởng làng tại sao không trực tiếp ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Thiệu cho xong.
Trưởng làng lắc lắc đầu:
“Hắn ta đã nuốt chửng m.á.u thịt của Tổ Thần. Những thủ đoạn thông thường không thể nào kết liễu được hắn. Chỉ có thể chờ đợi chính vị Thần tự mình ra tay thôi.”
Tôi quay đầu nhìn lại bức tượng điêu khắc kia.
Từ chỗ trưởng làng tôi được biết, ngần ấy năm qua, linh hồn của Tổ Thần đều gửi gắm bên trong bức tượng này.
Nhưng do đã mất đi thể xác nên cần phải tiêu tốn một lượng thời gian khổng lồ để tịnh dưỡng, bồi bổ, chính vì vậy rất hiếm khi Ngài tỉnh lại.
Nhưng trưởng làng bảo vị Thần đêm qua đã ban chỉ thị cho bà trong giấc mộng.
Đêm nay chính là thời cơ tốt nhất.
Tôi yên tâm rồi.
Nhưng tôi không thể ngờ được rằng, phương pháp của Ngài lại là... đồng vu quy tận, cùng c.h.ế.t với kẻ thù.
20
Đến đêm, tôi làm theo chỉ thị của trưởng làng, lấy danh nghĩa chúc mừng Tổ Thần thức tỉnh để tụ tập toàn bộ người dân làng Thánh Nữ lại một chỗ.
Một khi loại hương đặc chế được thắp lên, tất cả mọi người liền chìm sâu vào giấc ngủ say.
Tôi lần mò trong bóng tối đi tới từ đường.
Cánh cửa phát ra tiếng “cạch ——” một cái rồi mở ra.
Chú Sửu đứng bên hiên cửa ngoắc ngoắc tay ra hiệu cho tôi.
Chú ghé sát lại, nhỏ giọng nói:
“Vào đi con.”
Nói xong, chú đưa chiếc đèn dầu đang cầm trên tay cho tôi.
Tôi giơ tay đón lấy, gật gật đầu với chú.
Khóe môi chú Sửu khẽ cong lên một nụ cười không mấy rõ ràng.
Bước chân vào bên trong từ đường, Chu Thiệu nhìn thấy tôi liền khựng lại một chút, khóe môi lập tức vẽ nên một nụ cười chuẩn mực:
“Đứa trẻ ngoan……”
“Ngươi chẳng giống Ngài chút nào cả.” Chẳng buồn đôi co nhiều lời với hắn, tôi trực tiếp lên tiếng cắt ngang.
Sắc mặt Chu Thiệu đại biến.
Ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân, trưởng làng và chú Sửu người trước người sau bước vào.
“Chu Thiệu, ngươi nợ làng Thánh Nữ chúng ta một trăm sáu mươi hai mạng người, trốn chui trốn lủi suốt một trăm năm qua, ngày hôm nay đến lúc phải đền mạng rồi.”