Tôi tên là Đường Quả, trong tộc xếp hàng thứ tư, chính vì vậy mọi người đều gọi tôi là con bé Tư.

Gặp được Ngài là vào một ngày vô cùng bình thường như bao ngày khác.

Hôm đó tôi lại lén trốn người nhà, một mình lẻn ra ngọn núi phía sau làng để chơi đùa.

Trèo cây, b.ắ.n chim, bắt rắn con chính là những ngón nghề tủ trưởng của tôi.

Con đường núi này đối với tôi mà nói thì đã quá mực quen thuộc rồi.

Thế nên tôi mới hoàn toàn không chút phòng bị mà hụt chân ngã nhào xuống một chiếc hố lớn.

Đáy hố không sâu lắm, nhưng ngặt một nỗi là bốn bức vách xung quanh hố lại vô cùng trơn trượt.

Tôi không tài nào bò lên được.

Tôi cuống cuồng hét lớn, kêu cứu ầm ĩ tại chỗ, nhưng nơi này cách làng một khoảng khá xa, có kêu rách họng cũng chẳng ăn thua gì.

Sắc trời dần tối muộn, trong cánh rừng núi hoang vu là một mảnh im phăng phắc, tĩnh mịch.

Tôi bắt đầu hoảng sợ thực sự rồi.

“Bố ơi ——, mẹ ơi ——”

Sau một hồi quẫy đạp, ra sức vùng vẫy, tôi đã mệt lử cả người.

Vì quá sợ hãi nên tôi đã òa lên khóc nức nở.

“Nhóc con, tỉnh dậy đi.”

Trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một giọng nói con gái vô cùng trẻ trung.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, đó là một người chị vô cùng xinh đẹp.

Nhưng tôi chưa từng gặp chị ấy bao giờ cả.

Bố mẹ từng dặn là không được nói chuyện với người lạ.

Chị ấy nhìn thấy tôi ra sức đề phòng, cảnh giác thì giọng điệu lập tức cao v.út lên:

“Này nhóc con, hôm qua cưng còn ăn trộm của chị một viên kẹo cơ mà, giờ đã lật lọng không nhận người quen rồi à.”

Tôi há hốc mồm ra kinh ngạc.

Vừa định lên tiếng phản bác lại.

Thì bỗng nhiên nhớ ra, ngày hôm qua khi cùng mẹ đến từ đường để dâng hương cho Tổ Thần, tôi đã không nhịn được mà thò tay bốc trộm một viên kẹo trên bàn thờ cúng cúng tế.

“Chị, chị là Tổ Thần phải không ạ?”

“? Nghe ngoài đời thực thấy sến sẩm, ngại ngùng ghê á.”

Người phụ nữ chép chép miệng, có chút ngượng ngùng nói:

“Cưng cứ gọi chị là Tiểu Tứ đi.”

“Trùng hợp quá đi mất, em cũng là Tiểu Tứ nè.”

“Hay lắm, xem ra hai đứa mình cũng có duyên với nhau gớm nhỉ.”

Chị ấy thấy tôi đã buông lỏng cảnh giác liền đột ngột thay đổi sắc mặt, nghiêm nghị nói:

“Nhóc con, chỗ này không cho phép ngủ gật đâu nhé.”

?

Tôi có chút hoang mang, khó hiểu.

Thấy tôi không có phản ứng gì, chị ấy trái lại còn lộ rõ vẻ mặt thất vọng.

Đúng lúc này, từ đằng xa truyền đến tiếng gọi thất thanh của bố mẹ tôi:

“Họ đến tìm em rồi.”

Tôi nở nụ cười vô cùng vui sướng.

Người phụ nữ kia cũng khẽ mỉm cười, tiến lên phía trước một bước kéo tôi ra khỏi miệng hố.

Chị ấy thẳng tay tét một phát vào đỉnh đầu tôi:

“Được rồi, nhóc con mau về nhà đi thôi.”

“Còn nữa, đừng có quên trả lại viên kẹo cho chị đấy nhé.”

Trước khi rời đi, tôi chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn chị ấy với ánh mắt khẩn cầu, van nài:

“Tổ Thần Tiểu Tứ ơi, chị có thể bảo với cụ cố là chị rất thích ăn kẹo được không ạ?”

“Chuyện nhỏ như con muỗi.” Chị ấy sảng khoái dứt khoát đồng ý ngay.

Hai mắt tôi sáng rực lên, bắt đầu mơ mộng, huyễn hoặc về viễn cảnh tươi đẹp sau này ngày nào cũng được ăn kẹo thỏa thích.

Thế nhưng sự thật đã chứng minh, tôi đã bị lừa một vố đau đớn.

Ngày hôm sau, do ngày hôm qua khiến bố mẹ phải lo lắng nên tôi đã bị ăn một trận đòn lôi đình, vậy mà sau đó lại còn bị trưởng làng đến tận nhà mắng vốn, mách tội:

“Anh chị phải dạy bảo lại con bé Tư cho hẳn hoi vào, mới ngần ấy tuổi đầu mà đã học được thói nói dối ăn tiền rồi. Đêm qua tôi nằm mơ thấy Tổ Thần bảo cái con bé này còn dám cả gan lừa kẹo của Ngài ăn nữa cơ đấy.”

Trời đất như sụp đổ ngay trước mắt tôi.

Tôi không tài nào tin nổi chị ấy —— lại —— dám —— nhẫn —— tâm —— lừa —— gạt —— một —— đứa —— trẻ —— con!

Thế là ngay đêm hôm đó, tôi lại tiếp tục bị ăn thêm một trận đòn lôi đình nữa.

Thấm thoắt thời gian trôi qua, tôi chuẩn bị trở thành một cô nữ sinh cấp hai.

Do một vài nguyên nhân nên tôi buộc phải chuyển đến ký túc xá của trường ở một nơi cách nhà rất xa để học nội trú.

Cứ hễ nghĩ đến việc phải sống xa nhà như vậy là tôi lại không kìm được lòng mà chạy tót ra ngọn núi phía sau làng ngồi khóc thút thít một mình.

Ngài lại xuất hiện một lần nữa.

“Oa, nhóc con dạo này lớn phổng phao, cao ráo hẳn lên rồi nè.”

Chị ấy còn giơ tay ra đo đo, so sánh chiều cao nữa chứ.

Tiếp đó lại khẽ thở dài một tiếng, bày ra dáng vẻ của một bậc tiền bối, bề trên:

“Haiz, cưng chắc chắn là không còn nhớ đến chị nữa rồi, hồi cưng còn đỏ hỏn chị còn từng bế cưng rồi cơ đấy.”

Nỗi buồn tủi trong lòng bỗng chốc bị xua tan sạch sành sanh, tôi cạn lời liếc xéo chị ấy một cái:

“Em vẫn còn nhớ rõ lắm nhé, Tổ Thần Tiểu Tứ.”

Bị tôi bóc trần lời nói dối, chị ấy liền trưng ra bộ mặt cợt nhả, sán lại gần:

“Thôi được rồi, chắc là do trí nhớ của chị có chút nhầm lẫn rồi.”

Chị ấy thấy tâm trạng tôi không được tốt cho lắm liền giống như đang làm ảo thuật, từ phía sau lưng lôi ra một chiếc hộp đưa cho tôi:

“Nè, vốn dĩ định đưa cho cưng từ sớm rồi cơ, nhưng về sau chị lại lăn ra ngủ quên mất tiêu.”

Tôi thuận tay đón lấy, mở nắp ra nhìn thử.

Bên trong là một hộp đầy ắp toàn là kẹo.

“Đừng có buồn bã nữa mà, chị nhớ hồi nhỏ cưng thích nhất là cầm s.ú.n.g cao su chạy lung tung khắp nơi b.ắ.n bậy b.ắ.n bạ, thế này đi, đợi lần sau cưng về làng, chị sẽ miễn cưỡng chơi đùa cùng cưng một bữa ra trò.”

“Với cả, chị tên là Xà Tiểu Tứ, sau này cưng đừng có gọi là Tổ Thần Tiểu Tứ nữa nghe chưa, nghe nó cứ kỳ cục, dị hợm sao ấy.”

Chị ấy không nhịn được mà lên tiếng cằn nhằn, càu nhàu, tôi cũng bị những lời nói của chị làm cho phì cười.

Đây chính là lời hẹn ước sâu sắc giữa tôi và chị ấy.

Nhưng kể từ sau lần đó, tôi không bao giờ còn được gặp lại chị ấy thêm một lần nào nữa.

Chương 9: Ngoại Truyện - Khi Biết Quê Cũ Của Tôi Chính Là Ngôi Làng Thánh Nữ Đầy Bí Ẩn, Bạn Trai Tôi Vô Cùng Phấn Khích - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia