Tôi chẳng chút do dự, tiếp tục rạch một đường dài trên bàn tay còn lại.

Con người mất 30% m.á.u sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với Huyết tộc chúng tôi, chỉ cần 5% thôi là đã đủ để chạm ngưỡng cửa t.ử thần. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, cảnh vật trước mắt cũng dần nhòe đi, không còn nhìn rõ nữa.

Dù vậy, tôi vẫn cố gắng chống chọi với cơn choáng váng, quỳ sụp bên giường bệnh, nhìn dòng m.á.u chảy vào miệng anh bằng tất cả niềm hy vọng cuối cùng.

[Uống thêm chút nữa đi... làm ơn hãy uống thêm chút nữa đi...]

Máu đang rút đi rất nhanh, và sinh mạng của tôi cũng vậy. Nhưng tôi muốn anh phải sống.

Mạng sống này của tôi, cả dòng m.á.u đang chảy trong người tôi, tất cả đều là nhờ anh mà có.

19

Trong cơn hôn mê bất tận, tôi ngỡ như mình đã chìm vào một giấc mộng thật dài.

Tôi mơ thấy mình bước lên một chuyến xe, tất cả hành khách trên đó đều cúi gục đầu như những kẻ không còn linh hồn. Khung cảnh hiện ra trước mắt chỉ toàn một màu xám xịt, u ám. Bên ngoài cửa sổ xe, khi thì là những cánh rừng hoang vu, tàn lụi, lúc lại là chiến trường rực lửa đạn b.o.m. Mọi thứ đều kỳ quái và huyễn hoặc đến lạ lùng.

Chuyến hành trình dài dằng dặc, chẳng biết đến bao giờ mới tới đích.

Bỗng nhiên, có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi. Tôi quay đầu lại, tuy không nhìn rõ khuôn mặt người ấy nhưng thâm tâm lại trào dâng một cảm giác thân thuộc lạ kỳ, giống như chúng tôi đã quen biết nhau từ rất nhiều năm về trước.

Người đó nói: "Em không nên ở đây."

Ngay khoảnh khắc ấy, cảnh vật ngoài cửa sổ bắt đầu lùi lại với tốc độ ch.óng mặt, mặt đất rung chuyển dữ dội. Giống như một tấm kính nguyên vẹn bị ai đó đập mạnh vào chính giữa, vô số mảnh vỡ rơi xuống lả tả, thế giới này sắp sụp đổ rồi.

Cuối cùng tôi cũng nhớ ra anh là ai, gương mặt trước mắt cũng dần trở nên rõ nét. Tịch Thần Dịch đang đứng đó, lành lặn và nguyên vẹn. Anh cau mày, thần sắc hiện rõ vẻ hối hận khôn nguôi.

Thế nhưng tôi lại mỉm cười, chẳng đợi anh kịp phản ứng, tôi đã nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay anh rồi cùng gieo mình nhảy xuống từ cửa sổ.

Cảnh tượng bên ngoài biến mất trong tích tắc, dưới chân là vực thẳm hư vô sâu vạn trượng. Ngay giây phút thế giới sụp đổ hoàn toàn, từ thung lũng phía xa đột ngột bùng lên vạn tia nắng rực rỡ của buổi rạng đông.

Kể từ đây, thế giới rốt cuộc đã có màu sắc.

HOÀN CHÍNH VĂN

NGOẠI TRUYỆN 1 : GÓC NHÌN CỦA TỊCH THẦN NGHỊ

Tôi từng nghĩ mình sẽ độc thân cả đời, hoặc cùng lắm là bị cưỡng chế ghép đôi vào năm ba mươi tuổi theo quy định. Nhưng tôi không ngờ rằng, mình lại gặp được người quan trọng nhất cuộc đời sớm đến thế.

Ngày rời quân doanh, ngón tay tôi bị thương nhẹ. Một cậu chàng Omega đã lén lút bám theo sau lưng tôi. Ban đầu, tôi cứ ngỡ cậu ta là gián điệp do phe địch phái tới, nhưng ý nghĩ đó nhanh ch.óng bị gạt bỏ. Chẳng có tên gián điệp nào lại ngốc nghếch đến thế cả, tưởng là theo dõi kín kẽ lắm, ai dè tin tức tố cứ bay tán loạn khắp nơi.

Tôi chỉ còn cách âm thầm dùng tin tức tố của mình bao bọc lấy tin tức tố của cậu ta lại, tránh để người khác ngửi thấy rồi gây ra những rắc rối không đáng có, là mùi sữa, lại còn khá ngọt nữa.

Tôi thấy hơi tò mò, muốn xem xem cậu ta định giở trò gì. Thế là tôi báo trước với đám lính gác ở cửa, dặn họ đừng bắt cậu Omega kia. Cậu ta lẻn vào phòng tôi, chui tọt vào tủ quần áo, chắc là còn đang đắc ý lắm vì nghĩ kỹ năng theo dõi của mình thật thành công. Nhưng đợi mãi cậu ta cũng không chịu ra, tôi đành phải nằm lên giường giả vờ ngủ.

Quả nhiên, khi tưởng tôi đã ngủ say, cậu ta mới rón rén mở cửa tủ. Cậu ta quỳ bên giường tôi, hơi thở phả nhẹ lên ngón tay trái của tôi. Lúc đó, tay phải của tôi đã chuẩn bị sẵn tư thế nhất kích tất sát. Chỉ cần cậu ta có bất kỳ hành động lạ nào, tôi sẽ không ngần ngại mà kết liễu ngay lập tức.

Nhưng tôi không ngờ, cậu ta chỉ l.i.ế.m l.i.ế.m ngón tay tôi, rồi tiện thể hút vài ngụm m.á.u. Chuyện sau đó thế nào tôi cũng không nhớ rõ, chỉ cảm thấy mình đã ngủ một giấc thật ngon.

Ngày hôm sau, cậu ta lại trốn vào tủ quần áo của tôi. Lúc này tôi nhận ra cậu ta không phải là một Omega bình thường. Nhưng tôi cũng nảy ra ý định trêu chọc cậu ta một chút, nên đã cố tình tạo ra vài vết thương trên người mình. Cậu ta quả nhiên lại tới hút m.á.u, ngốc nghếch mà cũng đáng yêu thật đấy. Cái đầu xù lông cứ cọ cọ vào n.g.ự.c tôi, trời mới biết tôi đã hối hận thế nào khi rạch vết thương ở vị trí đó.

Về sau, cậu ta nói với tôi rằng cậu ta là một ma cà rồng xuyên không tới đây. Tuy chuyện này có phần hoang đường nhưng tôi vẫn tin. Thấy cậu ta thân cô thế cô ở thế giới này, tôi đành dùng thân phận của mình để làm hộ khẩu cho cậu ta, giúp cậu ta trở thành một công dân của Liên bang.

Nhìn bộ dạng cười híp mắt hút m.á.u mỗi ngày của cậu ta, lòng tôi cũng có chút xao động. Đó là một cảm giác chưa từng có trước đây. Tôi nhận ra, hình như mình thích cậu ta mất rồi.

Nhưng cậu ta không thích tôi, còn định đi tìm Alpha khác. Hôm đó tôi đã rất giận, định bụng đ.á.n.h vào m.ô.n.g cậu ta mấy cái cho chừa, nhưng sức lực vừa chạm đến nơi đã tan biến sạch sành sanh. Tôi chẳng nỡ ra tay nặng, chỉ sợ cậu ta khóc thôi.

Tôi nghĩ mình tiêu đời thật rồi. Cả Liên bang đều biết, nếu tôi mãi không tìm được Omega mình thích thì sẽ bị cưỡng chế ghép đôi vào năm ba mươi tuổi. Tôi đã định vào ngày đó, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, tôi sẽ tỏ tình với cậu ta.

Nhưng... cậu ta lại chạy mất. Tôi nghi ngờ cậu ta thực sự không thích mình, lý trí bảo tôi nên buông tay, nhưng trái tim vẫn không ngăn nổi bàn chân tìm đến cậu ta. Cảm nhận được cậu ta vừa khóc vừa ôm chầm lấy mình, tôi thầm cảm ơn vì bản thân đã đưa ra quyết định đúng đắn.

Từ nhỏ, tôi đã nghe kể về những câu chuyện của Lam Tinh và Mặt Trăng. Tôi nghĩ, mình cũng muốn giống như Mặt Trăng kia, mãi mãi bảo vệ cậu ấy.

8 - Khi Ma Cà Rồng Xuyên Vào Thế Giới Abo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia