Nhật ký:
Trái tim đó vẫn còn trên tấm kính phòng bệnh tầng bảy tòa Bắc bệnh viện Hiệp Hòa.
Đợt sương giá đầu tiên năm ấy rơi xuống vào đêm trước sinh nhật, mười một giờ. Trong cơn tỉnh táo cuối cùng, cậu dùng đầu ngón tay vẽ lên cửa sổ đã đóng một lớp băng mỏng một trái tim méo mó. Vẽ xong thì đi. Lúc rạng đông, cả mặt cửa sổ nở đầy hoa băng, dày đặc như vô số lưỡi d.a.o nhỏ, chỉ có trái tim ấy là trống, không đóng sương, như bị ai đó dùng hơi ấm cố giữ lại. Tôi đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng sạch sẽ ấy, lần đầu tiên biết cảm giác n.g.ự.c mình ngừng một mảnh là thế nào.
Tôi áp trán lên, lạnh đến đau, nhưng không dám rời đi. Tôi sợ mình vừa đi, khoảng đó cũng sẽ mọc hoa băng, che lấp hoàn toàn thứ cuối cùng cậu để lại cho tôi.
Sau đó họ lau cửa sổ, trái tim biến mất. Sinh nhật tôi cũng không thành. Trước tuổi trưởng thành, tôi tưởng sinh nhật là ăn bánh kem, nhận quà, được người mình thích ôm một cái. Ngày trưởng thành, tôi học được rằng sinh nhật có thể chẳng có gì, chỉ còn một cửa sổ đầy sương và một trái tim không tìm lại được hơi ấm.
Cậu ấy tên gì, bây giờ tôi viết không ra, cũng đọc không ra. Bác sĩ hỏi tên người nhà viết thế nào, tôi há miệng, chỉ nặn ra một câu “cậu ấy gọi tôi là Bảo”. Y tá tưởng tôi nói mê, đè tôi trở lại giường. Tôi không giải thích. Giải thích có ích gì? Trên đời này không còn ai dùng cái giọng mũi, đuôi âm dính dính ấy gọi tôi là Bảo nữa.
Năm cậu mười ba tuổi lần đầu nắm tay tôi, là ở sau căng tin Bắc, dưới cây ngô đồng. Gió tháng mười hai thổi đến đỏ rát mặt, cậu nhét tay tôi vào ống tay áo đồng phục, lòng bàn tay áp lòng bàn tay, nói “Bảo, tay cậu sao ấm thế”. Tôi chê tay cậu lạnh, cố ý rút ra, cậu sốt ruột, nắm c.h.ặ.t ngón tay tôi khóa lại, giọng run: “Đừng đi, tôi lạnh.” Hôm đó cậu hôn tôi, môi lạnh buốt, đầu lưỡi lại nóng đến đáng sợ. Hôn được nửa thì nghe có người tới, chúng tôi hoảng như ăn trộm, cậu che tôi ra sau lưng, sống lưng thẳng tắp. Sau này nghĩ lại, tôi mới biết, hóa ra một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi cũng có thể đứng chắn trước mặt người mình muốn bảo vệ như vậy, như muốn chắn cả mùa đông trước mặt tôi.
Sau đó cậu bệnh, bạch cầu cấp dòng lympho. Bác sĩ nói người trẻ hồi phục tốt, cậu tin, tôi cũng tin. Chúng tôi cùng tin nhiều thứ: tin hóa trị xong sẽ cùng về trường, tin cậu rụng hết tóc tôi sẽ mua bộ tóc giả đắt nhất, tin đến mười tám tuổi chúng tôi sẽ đến nơi có thể cho chúng tôi một danh phận, tin cậu sẽ cùng tôi qua rất nhiều rất nhiều sinh nhật.
Ngày đầu tiên cậu nhập viện, tôi mua cho cậu một lon Pepsi. Cậu giống tôi, ghét nhất Coca, nói quá ngọt, uống vào cổ họng khó chịu. Cửa hàng tiện lợi trước Hiệp Hòa chỉ có Coca, tôi chạy ba con phố mới mua được một lon Pepsi. Về đến nơi cậu đang truyền dịch dựa đầu giường, mặt trắng như giấy, thấy lon xanh trong tay tôi, mắt sáng lên. Cậu cười lộ răng nanh, nói “Bảo, cậu chạy xa thế à”, nói xong áp lon lên mặt ướp lạnh, lạnh đến hít khí, vẫn không chịu buông. Hôm đó cậu uống nửa lon, nửa còn lại tôi mang về nhà, đến giờ vẫn trong tủ lạnh, không nỡ vứt, thân lon đóng một lớp sương, như trở lại ngày hôm đó.
Tính cậu thật ra rất xấu, giai đoạn cuối hóa trị đau không chịu nổi sẽ đập đồ, đá đổ cả giá truyền dịch. Nhưng chỉ cần tôi xuất hiện ở cửa phòng bệnh, cậu lập tức im lặng, như mọi giận dữ đều tan đi trong nháy mắt. Cậu sợ nhất là tôi khóc, có lần tôi không nhịn được rơi nước mắt, cậu vùi mặt vào chăn, vai run dữ dội, tôi nghe cậu nghẹn giọng nói “Đừng khóc, tôi nhìn không được”. Tôi dỗ cậu nói không khóc nữa, cậu mới từ từ lộ mặt ra, hốc mắt đỏ đến đáng sợ, lại cười với tôi, nói “Bảo, hôm nay cậu đẹp”.
Cậu chưa bao giờ nói “tôi yêu cậu”, cậu chỉ nói “tay cậu ấm thế”, “mùi cậu thơm thế”, “cậu đừng đạp chăn”. Lần cuối cùng cậu xoa tóc tôi, là đêm trước ngày đi. Tôi gục bên giường ngủ thiếp, nửa đêm tỉnh dậy phát hiện chăn đắp đến vai, tay cậu vẫn đặt sau gáy tôi, đầu ngón tay lạnh buốt. Tôi nắm tay cậu, cậu không tỉnh, lông mi đổ một mảng bóng nhỏ trên mặt. Tôi áp tay cậu lên má mình, áp rất lâu rất lâu, đến khi y tá vào thay t.h.u.ố.c mới buông ra. Lúc cậu vẽ trái tim đó tôi không ở phòng bệnh, tôi về nhà lấy quần áo thay.
Tôi về thì hành lang đầy người, bác sĩ chặn tôi, không cho vào. Tôi nhón chân nhìn vào phòng, thấy cậu nằm trên giường, đắp vải trắng, chỉ lộ một bàn tay, cổ tay vẫn dán miếng băng keo hình ngôi sao nhỏ tôi vẽ cho cậu. Lúc đó tôi không khóc, tôi chạy tới giật vải trắng, muốn xem cậu có phải đang đùa tôi không, nhưng vì không phải người nhà bị chặn lại. Môi cậu tím, mắt nhắm, lông mi yên tĩnh dán trên má, sẽ không bao giờ vì tôi khóc mà đỏ trước nữa. Tôi sờ mặt cậu, rất lạnh, còn lạnh hơn gió sau căng tin Bắc ngày hôm đó.
Tôi hỏi bác sĩ cậu ấy nói gì cuối cùng, bác sĩ nói không nói gì, chỉ luôn vẽ cửa sổ. Tôi hỏi vẽ gì, họ nói không biết, lau rồi. Lúc đó tôi ngồi xổm xuống đất, ôm đầu gối, vùi mặt vào, c.ắ.n tay mình, không dám phát ra một tiếng nào. Tôi sợ mình vừa lên tiếng, cả tầng lầu sẽ biết, tôi ngay cả trái tim cuối cùng cậu để lại cũng không giữ được.
Phòng ngủ tôi ở bây giờ cửa sổ hướng nam, nắng rất tốt, nhưng mỗi đêm tôi đều tỉnh, tỉnh dậy việc đầu tiên là sờ má. Nơi đó từng được cậu hôn, được cậu cọ, được cậu áp mặt. Bây giờ trống không, chẳng còn gì, ngay cả hơi ấm cũng không.
Tôi hỏi người sống, hỏi người c.h.ế.t, hỏi cả những thứ không biết trả lời. Không ai nói được cậu ấy ở đâu.
Tôi chỉ biết, mỗi khi uống Pepsi, cổ họng lại nhớ dáng cậu nhíu mày; mỗi khi ngửi mùi hoa quế, lại vô thức sờ má; mỗi khi đêm tỉnh dậy thấy chăn đắp kín, tôi biết cậu lại đến kéo chăn cho tôi; mỗi khi thấy cửa sổ đóng sương, tôi lại nhớ trái tim không chịu đóng băng ở tầng bảy tòa Bắc bệnh viện Hiệp Hòa.
Cậu ở nơi mỗi lần tim tôi hụt một nhịp. Cậu ở nơi mỗi lần tôi mơ tỉnh dậy không tìm thấy cậu. Cậu ở nơi mỗi lần tôi muốn tự tát mình lại bị cậu chặn. Cậu ở nơi mỗi lần tôi uống Pepsi nhớ đến chính mình chạy ba con phố. Cậu ở nơi mỗi lần tôi ngửi hoa quế là đỏ mắt. Cậu ở nơi mỗi lần sinh nhật tôi không dám qua. Cậu ở nơi mỗi lần tôi sờ má lại không còn chạm được hơi ấm.
Cậu ở nơi trái tim đó từng ở.
Trái tim cậu vẽ, bị họ lau mất, nhưng tôi nhớ.
Tôi dùng mạng mình để nhớ.
Đợi tôi khỏe, hoặc đợi tôi cũng không khỏe, tôi sẽ đi hỏi cậu: không phải cậu nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi sao? Cậu chạy đi đâu rồi? Không phải cậu nói tay tôi rất ấm sao? Sao cậu không về nắm nữa? Không phải cậu nói sẽ cùng tôi qua rất nhiều rất nhiều sinh nhật sao? Sao ngay cả hai mươi tuổi cũng không cùng được?
Không phải cậu nói chỉ uống Pepsi sao? Tôi để lại nửa lon, vẫn trong tủ lạnh, cậu về uống đi.
Không phải cậu nói tôi mùi hoa quế sao? Bây giờ tôi ngày nào cũng dùng sữa tắm mùi hoa quế, cậu về cọ đi.
Không phải cậu nói sợ tôi đạp chăn sao? Bây giờ tối ngủ tôi không dám trở mình, cậu về đắp chăn cho tôi đi.
Không phải cậu nói nhìn không được tôi khóc sao? Bây giờ tôi khóc rất nhẹ, cậu mở mắt nhìn tôi đi.
Không phải cậu nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi sao?
Sao cậu nói được nửa lại không chịu trách nhiệm nữa?
Tôi không tìm thấy cậu.
Ngay cả chạm đầu ngón tay cậu cũng là xa xỉ.
Cậu thành ngôi sao ẩn hiện trên trời.
Sắp 2026, tôi vẫn đang tìm cậu.
Khắc cốt ghi tâm, đau đến xé gan xé ruột.
Cậu về được không?
Chỉ một chút thôi.
Để tôi gọi cậu một lần nữa là chồng.
Để tôi nghe cậu gọi tôi một lần nữa là Bảo.
Trái tim đó đã không còn.
Cửa sổ tầng bảy tòa Bắc bệnh viện Hiệp Hòa, mùa xuân 2024 đã thay kính hai lớp mới, ban quản lý nói kính cũ lọt gió. Kính mới sạch như chưa từng có gì xảy ra, như hơi thở rạng đông, như âm thanh đầu ngón tay cào trên mặt băng, như trái tim méo mó thiếu niên mười bốn tuổi dùng chút sức cuối cùng vẽ ra, đều bị lau sạch, sạch sẽ.
Tôi sau đó đến nhiều lần. Mỗi lần đều đứng nguyên chỗ, áp trán lên khoảng đó, áp đến khi y tá đuổi. Tôi áp mạnh như vậy, như chỉ cần mạnh thêm chút, có thể áp lớp sương năm đó trở lại, có thể móc trái tim không chịu đóng băng kia ra.
Nhưng không có gì. Kính lạnh thấu xương, như mặt cậu cuối cùng.
Tôi hỏi bác sĩ. Bác sĩ nói: “Người đi là đi, nén đau.” Tôi hỏi đi đâu rồi? Ông treo ống nghe lại cổ, nói: “Theo lý lẽ của y học, có những thứ một khi mất đi sẽ không thể trở lại.” Tôi hỏi linh hồn thì sao? Ông nhìn tôi một cái, như nhìn kẻ thất thần, bỏ đi.
Tôi hỏi y tá. Y tá nói: “Cậu đừng hỏi mấy thứ này.” Tôi hỏi cậu ấy cuối cùng có nói gì không? Cô nói: “Không, chỉ luôn vẽ cửa sổ.” Tôi hỏi vẽ gì? Cô nói: “Tôi không biết, bác sĩ trực lau rồi, nói ảnh hưởng mỹ quan.”
Tôi hỏi mục sư. Mục sư nói: “Đồng tính là tội.” Tôi hỏi vậy cậu ấy đau như thế, ngoan như thế, nhỏ như thế, cũng là tội sao? Mục sư nói: “Ý Chúa không thể suy đoán.” Tôi hỏi nếu Chúa thật có ý, sao không cho cậu ấy sống thêm một ngày? Thêm một giờ cũng được. Mục sư bảo tôi quỳ sám hối. Tôi quỳ cả đêm, đầu gối mài ra m.á.u, sáng hôm sau dậy vẫn không tìm thấy cậu.
Tôi hỏi linh mục. Linh mục nói: “Tình yêu bản thân không có tội.” Tôi hỏi vậy bây giờ cậu ấy ở đâu? Linh mục nói: “Có lẽ ở luyện ngục.” Tôi hỏi luyện ngục đau không? Linh mục im lặng rất lâu, nói: “Đau hơn hóa trị.” Lúc đó tôi bật cười, cười không dừng được, cười đến một dòng m.á.u nóng chảy xuống môi, nhuộm đỏ một mảng áo trắng của linh mục.
Tôi hỏi hòa thượng. Hòa thượng bảo tôi niệm kinh. Tôi niệm 《Địa Tạng Kinh》 một tháng, cổ họng khàn, niệm đến “nếu người có tội, nghe danh Bồ Tát, đều được trừ diệt”, tôi đột nhiên ném kinh. Tôi hỏi: “Cậu ấy rốt cuộc có tội không? Dựa vào đâu trừ không được?” Hòa thượng nhắm mắt không nói. Tôi đập hòm công đức, tiền giấy rải đầy đất, hòa thượng vẫn không mở mắt.
Tôi hỏi gió. Gió thổi qua tầng bảy tòa Bắc Hiệp Hòa, thổi qua cây hòe già sau căng tin Bắc, thổi qua máy bán hàng trước cửa hàng tiện lợi mãi mãi chỉ có Coca. Gió không trả lời tôi, chỉ thổi mùi hoa quế vào mũi tôi. Tôi ngửi hoa quế là khóc, khóc xé gan xé ruột, người qua đường nhìn tôi như nhìn một kẻ thất thần.
Tôi hỏi cây hoa quế. Mỗi tháng chín, cây quế nhỏ bên cây hòe già trường học nở, tôi ngồi xổm dưới gốc, nhặt từng cánh hoa rơi. Tôi hỏi: “Cậu có thơm không? Cậu ấy ngửi được không?” Hoa không nói, chỉ dán mùi hương lên mặt tôi. Tôi vùi mặt vào, vùi đến ngạt thở, vùi đến cảm thấy giây sau cậu sẽ từ sau lưng ôm tôi, nói “Bảo, mùi cậu thơm thế”. Nhưng không có gì, chỉ có cánh hoa dính đầy nước mắt tôi.
Tôi hỏi Pepsi. Tôi mua cả thùng, bày đầu giường, mỗi ngày uống một ngụm, uống đến nôn, uống đến xuất huyết dạ dày. Tôi hỏi nửa lon cậu uống còn, bây giờ trong tủ lạnh đóng sương dày, cậu có về uống hết không? Pepsi không trả lời, chỉ sủi bọt, ục ục, như dáng cậu năm đó uống đến nấc.
Tôi hỏi chăn. Tôi cố ý đạp chăn xuống, đạp xuống sàn, lạnh đến run. Tôi đợi đêm này qua đêm khác, đợi cậu đến đắp. Cậu trước đây luôn nói tôi ngủ không ngoan, đạp chăn là cậu tỉnh, mơ màng bò tới, tay lạnh buốt kéo chăn cho tôi, miệng lẩm bẩm “Bảo, sao cậu lại đạp”. Bây giờ tôi đạp gần bốn năm, chăn vẫn trên đất, cậu một lần cũng không đến.
Tôi hỏi gương. Tôi mỗi ngày tự tát, tát đến sưng, tát đến tia m.á.u đầy mắt. Tôi hỏi không phải cậu nói nhìn không được tôi tự tát sao? Sao cậu không giận? Sao cậu không đỏ mắt? Sao cậu không nắm tay tôi, nói “sao cậu có thể đối xử với mình như vậy”? Người trong gương càng ngày càng mập, càng xấu, má không còn dấu cậu hôn. Tôi hỏi anh ta: “Cậu còn yêu tôi không?” Tôi trong gương cười một cái, khóe miệng rách, m.á.u chảy theo cằm.
Tôi hỏi t.h.u.ố.c. Y tá đ.â.m kim vào mu bàn tay tôi, tôi nhìn t.h.u.ố.c từng giọt từng giọt chảy xuống. Tôi hỏi: “Thuốc này có thể khiến tôi c.h.ế.t không?” Y tá hoảng, nói: “Cậu đừng nghĩ bậy, cậu mới bao lớn.” Tôi cười: “Cậu ấy c.h.ế.t rồi, tôi dựa vào đâu sống?” Y tá khóc chạy ra, bác sĩ thêm t.h.u.ố.c an thần. Tôi trước khi ngất vẫn hỏi: cậu ấy ở đâu? Cậu ấy ở đâu? Cậu ấy ở đâu?
Tôi hỏi giấc mơ. Tôi mỗi ngày uống t.h.u.ố.c ngủ, uống đến liều cao nhất, chỉ để mơ thấy cậu. Trong mơ cậu vẫn mười bốn tuổi, đẹp trai, trắng gầy, cậu xoa tóc tôi, nói “Bảo, cậu tiều tụy rồi”. Tôi khóc ôm cậu, ôm đến đau xương, ôm đến tỉnh dậy phát hiện gối ướt hết. Tôi hỏi: “Rốt cuộc cậu ở đâu?” Cậu luôn cười, không nói, chỉ áp trán lên trán tôi, như năm đó sau căng tin Bắc. Rồi tôi tỉnh, tỉnh dậy không có gì, chỉ có trần nhà, trắng bệch như đèn nhà xác.
Tôi hỏi nhà xác. Tôi lén đến một lần, nửa đêm trèo vào phòng lạnh, mở từng hàng tủ. Tôi tìm cậu, muốn xem cậu có ở đó đợi tôi không. Tôi kéo từng ngăn, thấy từng khuôn mặt xa lạ. Không có cậu. Cậu nhỏ như thế, nhẹ như thế, lúc hỏa táng cuối cùng tro chỉ đựng nửa hộp. Tôi ôm nửa hộp tro về nhà, đặt đầu giường, mỗi tối trước ngủ hôn một cái. Tôi hỏi: “Cậu đau không? Hỏa táng đau không?” Tro yên tĩnh nằm đó, một câu cũng không nói.
Tôi hỏi tro. Tôi đổ tro vào lòng bàn tay, từng chút từng chút xoa vào da, muốn cậu trở về trong cơ thể tôi. Tôi hỏi: “Bây giờ cậu trong mạch m.á.u tôi sao? Cậu nghe được tôi nói không?” Da bị tro mài đỏ, ngứa, bong, chảy m.á.u. Tôi vẫn xoa, đến khi lòng bàn tay toàn hỗn hợp m.á.u và tro. Tôi áp bàn tay đó lên n.g.ự.c, hỏi: “Cậu cảm nhận được tim tôi đập không? Nó đập đau lắm.”
Tôi từng muốn đi tìm cậu, thật ra, tôi gần như thành công. Khoảnh khắc đó tôi đột nhiên bình thản, tôi nghĩ: cuối cùng có thể đi tìm cậu. Giây trước khi dây thắt c.h.ặ.t, mẹ tôi xông vào, bế tôi xuống. Bà khóc xé gan xé ruột, nói: “Con không được đi, con đi rồi mẹ biết làm sao?” Tôi nhìn bà, đột nhiên tỉnh. Nếu tôi đi, ai đốt giấy cho cậu? Ai mua Pepsi cho cậu? Ai đợi hoa quế nở sau căng tin Bắc? Ai đến tầng bảy tòa Bắc Hiệp Hòa áp tấm kính đó?
Tôi còn chưa thể đi. Tôi phải sống. Sống đến khi khắc trái tim đó vào xương. Sống đến khi quên tên cậu, nhưng nhớ rõ hơi ấm cậu.
Nhưng tôi thật sự rất mệt. Mỗi ngày tỉnh dậy việc đầu tiên là sờ má, không sờ được nụ hôn của cậu. Mỗi ngày uống một ngụm Pepsi trong tủ lạnh, uống đến muốn nôn. Mỗi ngày ngửi hoa quế, ngửi đến khóc nôn khan. Mỗi đêm cố ý đạp chăn, lạnh đến run, đợi một người sẽ không bao giờ đến đắp chăn cho tôi.
Tôi hỏi tất cả những gì có thể hỏi. Không ai nói tôi cậu ấy ở đâu.
Rốt cuộc cậu ở đâu? Cậu nói cho tôi biết được không? Không phải cậu nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi sao? Không phải cậu nói chỉ uống Pepsi sao? Không phải cậu nói tôi mùi hoa quế sao? Không phải cậu nói nhìn không được tôi khóc sao? Không phải cậu nói tay tôi rất ấm sao? Không phải cậu nói sẽ cùng tôi qua rất nhiều rất nhiều sinh nhật sao?
Cậu nói đi.
Cậu về gọi tôi một tiếng Bảo đi.
Tôi ở đây đợi cậu bốn năm.
Đợi 1460 ngày đêm.
Đợi 35040 giờ.
Đợi 2102400 phút.
Mỗi phút tôi đều hỏi: cậu ở đâu?
Cậu nghe thấy không?
Cậu về được không?
Chỉ một chút thôi.
Để tôi chạm lại đầu ngón tay cậu.
Để tôi nghe lại cậu gọi tôi một tiếng Bảo.
Để tôi được cậu cọ mặt một cái.
Để tôi nhìn cậu uống một ngụm Pepsi rồi nấc.
Để tôi được cậu đắp chăn một lần.
Để tôi được cậu che sau lưng.
Để tôi được cậu xoa tóc một cái.
Để tôi được cậu vẽ một trái tim không đóng băng.
Chỉ một chút thôi.
Được không?
Xin cậu.
Tôi thật sự rất đau.
Đau đến ngay cả khóc cũng không khóc ra.
Đau đến ngay cả m.á.u cũng không muốn chảy.
Đau đến mỗi lần hít thở đều như có d.a.o cứa qua l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cậu về được không?
Tôi ở đây.
Mãi ở đây.
Dưới cây hòe già sau căng tin Bắc.
Trước tấm kính tầng bảy tòa Bắc Hiệp Hòa.
Bên nửa lon Pepsi trong tủ lạnh.
Trên sàn nhà nơi chăn tôi đạp xuống.
Nơi mùi hoa quế nồng nhất.
Nơi mưa rơi dữ dội nhất——