Sau năm năm kết hôn, tôi quay về thời điểm chồng mình còn học cấp ba.

Bên bờ sông, tôi tìm thấy Hứa Triệt với bộ dạng đầu tóc bù xù, mặt mũi lem luốc.

Hứa Triệt mười tám tuổi, cha mẹ đều đã qua đời, bị anh em phản bội, chẳng còn gì trong tay.

Cậu ngậm một điếu t.h.u.ố.c, liếc nhìn tôi, giọng điệu cà lơ phất phơ:

- Ồ, vợ tương lai à. Ngủ với anh không?

Tôi dắt cô con gái nhỏ từ phía sau bước ra, cau mày:

- Đừng nói mấy lời đó trước mặt con.

1

Lúc tôi tìm thấy Hứa Triệt, đã gần như bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t.

Có người túm tóc cậu, ra sức đập đầu cậu xuống nền xi măng.

Máu đỏ tươi theo tóc chảy dọc xuống cổ, nhưng Hứa Triệt chẳng hề có chút phản ứng.

Người kia không hài lòng với thái độ ấy của cậu, bèn giẫm mạnh một chân lên, đế giày nghiến nát từng ngón tay Hứa Triệt.

Hắn cười gằn, vừa dốc sức đạp mạnh vừa hỏi:

- Thằng nhóc, tao có chỗ nào có lỗi với mày mà mày cứ nhất quyết đối đầu với tao?

Hứa Triệt nhắm mắt, coi như không nghe thấy.

- Đại ca, nó đúng là đồ vô ơn, mắt trắng, chẳng biết báo đáp, phi!

Tôi nheo mắt.

Người vừa lên tiếng, tôi quen.

Tống Trạch.

Kẻ mà Hứa Triệt hận đến tận xương tủy.

Nghe nói trước đây hai người là anh em rất thân, chẳng biết vì sao trở mặt, cuối cùng một người còn phải vào tù.

Năm thứ hai sau khi tôi kết hôn, Tống Trạch mãn hạn tù, đi khắp nơi dò hỏi tin tức của Hứa Triệt, cuối cùng tìm đến tôi, mở miệng mượn hai trăm nghìn tệ.

Tôi chỉ coi hắn là l.ừ.a đ.ả.o, một xu cũng không cho.

Thấy không moi được lợi lộc gì, Tống Trạch liền định ra tay với tôi.

May mà Hứa Triệt kịp thời chạy đến, trực tiếp tống hắn vào đồn cảnh sát.

Sau đó tôi không gặp lại người này nữa.

Xem tình hình hiện tại, hai người họ đã trở mặt từ lâu.

Tống Trạch tung một cú đá:

- Đúng là không biết điều. Mày với con em gái mày đều là thứ mạng hèn như nhau. Đại ca, em thấy cứ theo quy củ cũ, làm thịt nó luôn đi?

Câu nói ấy như một công tắc, hoàn toàn khơi dậy mặt hung bạo đang ngủ yên trong người Hứa Triệt.

Người vẫn im lặng như c.h.ế.t bỗng ngẩng phắt đầu lên, chộp lấy chân Tống Trạch, dùng sức kéo mạnh, lật người cưỡi lên đối phương, hết cú đ.ấ.m này đến cú đ.ấ.m khác nện xuống.

Đám còn lại vội vàng lao lên ghì cậu lại, kéo Tống Trạch đang mặt mày bầm dập đứng dậy.

- Đệt! Mẹ kiếp, mày muốn c.h.ế.t đúng không!

Tống Trạch vừa c.h.ử.i vừa nhặt một thanh thép, từng bước đi về phía Hứa Triệt.

Mí mắt tôi giật mạnh, không thể chờ thêm nữa, tôi xông vào chắn trước mặt hắn.

- Dừng tay!

Tống Trạch khạc một bãi nước bọt:

- Mày là ai? Đừng có xen vào chuyện của người khác.

Tôi không để ý đến hắn, chỉ nhìn người đàn ông đầu húi cua đang ngậm t.h.u.ố.c lá phía sau. Vừa rồi Tống Trạch gọi hắn là đại ca.

Tôi nói:

- Tôi muốn đưa cậu ấy đi.

Gã đầu húi cua nhướng mày, liếc tôi:

- Nó bị cô đưa đi rồi, tiền nợ tôi tính sao?

- Nợ bao nhiêu?

Gã giơ tám ngón tay.

- Tôi trả thay cậu ấy.

Gã đầu húi cua khựng lại một chút rồi cười khẩy:

- Tám trăm nghìn tệ đâu phải số tiền nhỏ. Cô thật sự muốn trả thay nó?

Tôi tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay đưa cho hắn:

- Giá trị mấy triệu tệ, đủ chưa?

Gã đầu húi cua cầm lên, cân nhắc trong tay hai cái, ánh mắt nhìn tôi trở nên đầy hàm ý.

- Chừng này vẫn chưa đủ.

Xem ra gã còn định nhân cơ hội tống tiền tôi thêm một khoản.

May mà ngay giây tiếp theo, tiếng còi xe cảnh sát vang lên.

Bọn chúng hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi bỏ lại Hứa Triệt mà rời đi.

2

Hứa Triệt bị thương quá nặng, cảnh sát đưa cả hai chúng tôi đến bệnh viện.

Cậu tỏ rõ sự bài xích với tôi, ánh mắt đầy vẻ đề phòng:

- Cô là ai? Muốn làm gì?

Tôi nhìn chằm chằm những vết thương trên người cậu, đưa tay khẽ ấn lên hốc mắt bầm tím:

- Ra tay nặng thật đấy. Đau không?

Cậu sững người, ngay sau đó hất tay tôi ra, cau mày:

- Đừng chạm vào tôi.

Tôi híp mắt.

Tính khí cũng lớn gớm nhỉ.

Vừa mới dùng chiếc vòng ngọc đổi lấy một mạng của cậu, quay đầu đã trở mặt không nhận người.

Lúc xuống xe, Hứa Triệt vịn cửa xe chậm rãi nhích từng bước. Người cậu nghiêng đi, suýt nữa ngã xuống.

Tôi kịp thời đỡ lấy cậu.

Cơ thể cậu cứng đờ, dùng sức đẩy tôi ra, ánh mắt dữ tợn:

- Đã bảo đừng chạm vào tôi!

Tôi lảo đảo lùi hai bước, tức đến bật cười.

Giỏi rồi đấy, trước kia chưa từng nỡ nặng lời với tôi một câu, giờ lại vừa đẩy vừa quát tôi.

Tôi cố tình kéo dài giọng gọi:

- Hứa Triệt.

Cậu như chẳng nghe thấy, rõ ràng chân đã bị thương, vậy mà vẫn cố tập tễnh bước về phía trước.

Tôi đuổi theo, ép người cậu vào cây cột đá, ghé sát tai cậu khẽ nói:

- Còn cứng đầu với em nữa thì nửa đời sau anh sẽ không có vợ đâu, tin không?

Trước cổng bệnh viện người qua kẻ lại rất đông.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cậu gặp phải chuyện như vậy giữa chốn đông người.

Cậu mở to mắt, hung hăng trừng tôi:

- Cô muốn c.h.ế.t à? Buông tôi ra!

- Xin lỗi em đi, rồi nhận lỗi.

Cậu cười lạnh:

- Cô là cái thá gì? Cũng dám quản đến đầu tôi? Đừng tưởng vừa cứu tôi một mạng thì tôi sẽ răm rắp nghe lời cô. Tôi cầu xin cô cứu chắc? Bớt làm bộ làm tịch đi, cút xa một chút.

Tôi cúi đầu không nói gì, vành mắt dần đỏ lên.

- Cô còn muốn giở trò gì nữa?

Nước mắt "tách" một tiếng rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay Hứa Triệt.

Cậu ngây người đứng tại chỗ, đưa tay định xoay mặt tôi lại để nhìn. Nhưng vừa chạm đến cằm tôi thì như bị bỏng, vội vàng rụt tay về.

- Này, đừng có khóc.

Tôi mặc kệ cậu, nước mắt như chuỗi hạt bị đứt dây, không ngừng rơi xuống.

Chương 1 - Khi Số Phận Mỉm Cười - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia