Cậu bực bội vò vò tóc, thò tay vào túi lục lọi, vậy mà lại lấy ra được một tờ giấy, nhét vào tay tôi, giọng điệu cứng ngắc:
- Tôi xin lỗi cô được chưa? Đừng khóc nữa.
- Đồ khốn. - Giọng tôi nghẹn lại, tủi thân dâng đầy trong lòng. - Em vất vả lắm mới tìm được anh, vậy mà anh còn dám hung dữ với em.
Hứa Triệt chậc một tiếng:
- Rốt cuộc cô là ai? Tôi không quen cô.
Tôi lau nước mắt, nhìn thẳng vào cậu:
- Em là vợ tương lai của anh.
- Cô cũng giỏi bịa chuyện thật. - Hứa Triệt đưa tay sờ lên mặt mình, vẻ mặt phức tạp: - Cô coi trọng tôi ở điểm nào? Không cha không mẹ, không bằng cấp, không tiền bạc, ngay cả gương mặt này cũng bị hủy rồi. Mắt nhìn người của cô tệ thật.
Tôi nghiêm mặt, cẩn thận nhìn ngắm gương mặt Hứa Triệt một lượt rồi đẩy cậu vào bệnh viện.
- Mau đi đăng ký khám đi, gương mặt này không thể bị hủy được.
Sau khi bác sĩ xử lý xong vết thương cho cậu thì đã rất khuya.
Lúc tôi bước vào, Hứa Triệt tựa vào ghế, đầu nghiêng sang một bên, đã ngủ say.
Hứa Triệt của tuổi thiếu niên còn mang nét non nớt nơi chân mày khóe mắt, cả người toát lên vẻ lạnh lùng khiến người khác khó đến gần. Nhưng khi ngủ lại ngoan ngoãn hơn nhiều, mái tóc mềm mại rủ xuống bên trán, trông như một con b.úp bê tinh xảo nhưng tái nhợt.
Tôi nhờ y tá trông giúp một lúc rồi vội vã chạy về nhà.
An An ở nhà một mình qua đêm, tôi không yên tâm.
Đèn trong nhà vẫn còn sáng. An An ngồi ngủ gật trên ghế sofa, trong lòng vẫn ôm một quyển sách.
Tôi nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa lại, vậy mà con bé lập tức tỉnh giấc. Đôi mắt còn ngái ngủ, liên tiếp ngáp mấy cái:
- Mẹ ơi, mẹ tìm thấy bố chưa?
Tôi hôn lên đôi má mềm mại của con bé một cái:
- Tìm thấy rồi. An An ngoan ngoãn ngủ một giấc nhé, đợi trời sáng mẹ sẽ đưa con đi gặp bố, được không?
- Dạ. - An An đưa tay ôm lấy tôi rồi nhắm mắt lại. - ... Sau này, chúng ta sẽ không bao giờ phải xa bố nữa.
Nhìn gương mặt ngủ yên bình của An An, trong lòng tôi có đôi phần thấp thỏm.
Không lâu sau khi xuyên đến thời đại này, tôi từng hỏi An An rằng, nếu gặp bố của mười năm trước, người bố ấy còn chưa gặp mẹ, cũng chưa sinh ra con, vậy con còn thích bố không?
An An cố gắng suy nghĩ về câu hỏi khiến con bé vô cùng khó hiểu ấy:
- Nhưng dù thế nào thì bố vẫn là bố mà. An An thích bố và mẹ nhất. Bố cũng sẽ thích chúng ta, đúng không?
Nhớ đến Hứa Triệt thời thiếu niên như con nhím đầy gai nhọn, tôi không nhịn được khẽ thở dài.
3
Sáng sớm hôm sau, tôi đưa An An đến bệnh viện.
Kết quả, y tá lại nói với tôi rằng… Hứa Triệt bỏ đi rồi!
Tôi sững sờ đứng nguyên tại chỗ, không dám tin mà buột miệng:
- Hả?
An An nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, tủi thân vô cùng:
- Mẹ ơi, có phải bố không muốn gặp con không ạ?
- Hắn dám!
Tôi xoa đầu An An:
- Yên tâm đi. Chỉ là bố con tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận được thôi. Cho bố thêm chút thời gian, rồi bố sẽ nghĩ thông.
Nhưng trong lòng tôi đã hạ quyết tâm, chỉ cần tìm được Hứa Triệt, nhất định tôi sẽ đ.á.n.h cho anh một trận thật đau.
Đúng lúc định rời đi thì có một bà cụ gọi tôi lại:
- Cô gái à, con đang tìm thằng bé Hứa Triệt phải không?
- Vâng. Bà quen anh ấy ạ?
Bà ấy đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới hai lượt, rồi nói:
- Ôi chao, con một mình nuôi con thế này, chắc cũng là vì nhà nó nợ tiền nên mới đến đòi nợ phải không?
Tôi sững người:
- Nhà Hứa Triệt nợ nhiều tiền lắm sao ạ?
- Chứ còn gì nữa. Cũng tại bố nó mê c.ờ b.ạ.c, phá sạch gia sản của mẹ nó, xong lại chạy khắp nơi vay tiền. Hàng xóm láng giềng, họ hàng lớn bé, vay hết một lượt. Nợ chồng chất, bố nó không trả nổi, bị ép đến mức nhảy lầu tự t.ử. Mẹ nó chịu không nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng nhảy sông. Chỉ để lại hai đứa nhỏ. Hai đứa? Hứa Triệt còn có anh chị em sao? Có một đứa em gái, nhưng dạo trước cũng mất rồi.
Tim tôi bỗng thắt lại, hốc mắt cay xè.
- Mất như thế nào?
- Hình như bệnh c.h.ế.t thì phải? Cụ thể c.h.ế.t thế nào thì bà cũng không rõ. Cô gái à, bà khuyên con một câu, đừng đi tìm Hứa Triệt nữa. Người nhà nó c.h.ế.t sạch rồi, bản thân nó cũng không trả nổi nợ. Nghe nói bây giờ còn qua lại với đám côn đồ, dữ lắm, chẳng phải hạng dễ dây vào đâu.
- Cảm ơn bà.
Ngay cả không khí hít thở cũng như ngập tràn vị đắng, khiến người ta bất giác nghẹn nơi cổ họng.
- Nhưng con không đến tìm Hứa Triệt để đòi nợ. Con đến để đưa anh ấy về nhà.
4
Tôi đưa An An đến nhà của Hứa Triệt.
Đó là một căn nhà có sân khá rộng, nhưng vô cùng hoang tàn, khắp nơi đều chất đầy lá rụng và cỏ dại.
Nhà không khóa cửa, vừa đẩy là mở.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi không nhịn được hít sâu một hơi lạnh.
An An ôm lấy tôi, vẻ mặt bất an:
- Mẹ ơi, bố thật sự sống ở đây sao?
Mọi thứ trong nhà Hứa Triệt đều đã bị người ta đập nát.
Trên nền nhà la liệt mảnh kính vỡ và nhựa vụn.
Trên tường có một hàng chữ lớn được viết bằng sơn đỏ: Không trả tiền thì đi c.h.ế.t đi.
Tôi đưa mắt nhìn quanh mấy lượt, cố tìm xem có dấu vết gì Hứa Triệt để lại hay không.
Giữa đống mảnh kính vỡ đầy bụi, có một tấm ảnh nằm lặng lẽ.
Tôi lau sạch bụi.
Đó là một bức ảnh chụp chung, là Hứa Triệt và em gái cậu.
Trong ảnh, Hứa Triệt chắc khoảng mười hai, mười ba tuổi, gương mặt đã vô cùng tuấn tú, khí chất nho nhã.
Cô bé nhìn chừng bằng tuổi An An, nụ cười vô cùng đáng yêu.
Rầm.
Một mảng lớn vữa trên trần nhà rơi xuống.
An An sợ hãi rúc vào lòng tôi.