Tôi vội vàng đưa con bé rời khỏi đó.
Vốn tưởng đến đây sẽ tìm được tung tích của Hứa Triệt, nào ngờ lại nhìn thấy một cảnh tượng thê lương đến vậy.
Trên đường trở về, An An tò mò hỏi tôi:
- Người trong ảnh là ai vậy mẹ?
- Đây là bố, còn đây là em gái của bố.
- Em gái của bố?
Con bé chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy hiếu kỳ.
- Sao An An chưa bao giờ gặp cô ấy vậy?
- Vì cô ấy đã đến một thế giới khác rồi.
Tôi vuốt đầu An An, dịu dàng nói:
- Sau này bố và mẹ cũng sẽ đến thế giới ấy. Đợi đến rất rất nhiều năm sau, An An cũng sẽ đến thế giới ấy. Đến lúc đó, cả nhà chúng ta sẽ lại được đoàn tụ.
An An bỗng lắc lắc tay tôi:
- Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, ở đó có một người.
Tôi nhìn theo hướng An An chỉ.
Tim lập tức thắt lại, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Người đang đứng bên bờ sông… Chính là Hứa Triệt!
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chẳng còn tâm trí để ý đến cả An An nữa, lập tức chạy tới ôm chầm lấy Hứa Triệt từ phía sau.
Phản ứng của Hứa Triệt vô cùng dữ dội. Mặt cậu đỏ bừng, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay tôi rồi c.h.ử.i om lên:
- Đệt, cô bị bệnh à? Chán sống rồi đúng không...
Đến khi quay đầu nhìn thấy là tôi, cậu lập tức im bặt, cố tỏ ra hung dữ mà trừng mắt nhìn tôi:
- Cô bám dai như ma vậy à? Rốt cuộc cô muốn làm gì?
Tôi ôm c.h.ặ.t cậu vào lòng, nghẹn ngào đến không nói thành lời:
- Hứa Triệt... theo em về nhà được không?
Cậu đẩy tôi ra, vành tai đỏ bừng một mảng, nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng vô cùng:
- Cô đúng là diễn đến nghiện rồi phải không?
Hứa Triệt khẽ l.i.ế.m môi.
- Vợ tương lai. Theo cô về nhà... có cho ngủ không?
An An ló đầu từ sau lưng tôi, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Hứa Triệt, đưa tay nắm lấy cậu, giọng nói trong trẻo vang lên:
- Bố!
Nụ cười nơi khóe môi Hứa Triệt cứng đờ.
5
- Trẻ con ở đâu ra thế, đừng có gọi bừa.
Hứa Triệt đầy vẻ mất kiên nhẫn, làm ra bộ dạng dọa người. Thế nhưng bàn tay bị An An nắm lấy lại cứng đờ, không hề nhúc nhích.
- Này, buông tay ra. Đừng ép tôi phải đ.á.n.h nhóc.
An An mở to đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn cậu, bàn tay lại càng nắm c.h.ặ.t hơn:
- Bố về nhà với mẹ và con đi. Mẹ và con nhớ bố lắm!
Hứa Triệt cảnh giác lùi về sau hai bước, muốn rút tay ra.
Tôi vội khoác lấy cánh tay còn lại của cậu, vừa kéo vừa lôi về phía trước:
- Đến giờ anh vẫn chưa ăn gì đúng không? Đi nào, chúng ta đi ăn.
Tôi và An An một trái một phải, nửa kéo nửa lôi, cứ thế đưa Hứa Triệt đến quán ăn gần nhất.
Trong lúc gọi món, Hứa Triệt lại định chạy. May mà An An ôm c.h.ặ.t lấy eo cậu, nhất quyết kéo người trở lại.
Tôi ấn Hứa Triệt ngồi vào chỗ trong cùng, mỉm cười đưa thực đơn cho cậu:
- Muốn ăn gì thì tự gọi.
Hứa Triệt vẫn cứng miệng:
- Tôi không đói.
Vừa dứt lời, bụng cậu đã phát ra tiếng ọc ọc.
Tôi nhìn cậu với vẻ đầy ý cười.
An An thì cầm lấy thực đơn, gọi một bát mì cà chua trứng, chống cằm nhìn Hứa Triệt:
- Bố thích ăn mì cà chua trứng nhất. An An vẫn luôn nhớ mà.
Hứa Triệt mím c.h.ặ.t đôi môi tái nhợt, khẽ nghiêng mặt sang một bên.
Ăn xong, tôi đưa Hứa Triệt về nhà.
Nhìn căn biệt thự lớn có cả khu vườn trước mắt, Hứa Triệt rõ ràng khựng người.
Tôi cười hỏi cậu:
- Thích căn nhà này không?
Lúc tôi quen Hứa Triệt, anh đã rất giàu, đứng tên rất nhiều bất động sản. Nhưng nơi anh ở nhiều nhất vẫn là căn biệt thự nằm trong khu phố cũ này.
Tôi từng hỏi anh, vì sao có bao nhiêu căn nhà tiện nghi, cao cấp lại không ở, cứ nhất quyết ở mãi căn nhà cũ đã xây nhiều năm này.
Hứa Triệt nói, nơi đây lưu giữ những ký ức khó quên nhất của anh.
Vì thế, ngay khi vừa xuyên không đến đây, biết căn nhà này đang được bán với giá rất rẻ, tôi đã không chút do dự mua lại.
Tôi dẫn cậu bước vào. Hứa Triệt lại ngoan ngoãn một cách lạ thường, suốt dọc đường không hề có ý định bỏ chạy.
Tôi và An An nhìn nhau, không nhịn được cong khóe môi cười trộm.
Xem ra Hứa Triệt đã dần dần chấp nhận hai mẹ con tôi rồi.
Đột nhiên Hứa Triệt dừng lại trước cửa, vẻ mặt thoáng hiện chút do dự.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cậu cũng hạ quyết tâm, nói:
- Tôi có thể làm thế thân cho cô một thời gian, nhưng chỉ tám tháng thôi.
Tôi còn tưởng mình nghe nhầm, khó hiểu nhìn cậu:
- Cái gì cơ?
- Cô đã trả thay tôi tám trăm nghìn tệ. Tôi sẽ ở lại làm thế thân cho cô. Một tháng một trăm nghìn, vậy là tám tháng. Đến khi hết thời gian, cô phải để tôi đi.
- Anh im lặng theo em về nhà... là vì suốt dọc đường đều đang nghĩ chuyện này sao?
Tôi bị lời cậu chọc cười, không nhịn được trêu:
- Lương một tháng một trăm nghìn... anh có thể làm những gì?
Hứa Triệt nhìn An An:
- Làm bố của con bé. - Ngừng một chút, cậu lại nói: - Cũng có thể làm chồng của cô.
Hai chữ cuối cùng cậu nói rất khẽ.
Ồ...
Còn biết ngượng nữa cơ đấy.
Tính trêu chọc nổi lên, tôi cố ý hỏi:
- Làm gì của em cơ?
Hứa Triệt im lặng.
- Hửm? Sao không nói nữa? Ch... chồng?
Vành tai cậu lập tức đỏ bừng lên.
Cậu quay mặt sang chỗ khác không nhìn tôi, miệng khe khẽ lẩm bẩm gì đó.
6
- Anh định đi tắm à?
Tôi khẽ cau mày, nhìn cái đầu và cánh tay vẫn còn quấn băng của Hứa Triệt, không đồng tình nói:
- Tự anh tắm rất dễ làm vết thương bị viêm. Trừ khi để em tắm cho anh.
Hứa Triệt lập tức từ chối, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập vẻ đề phòng.
- Tôi lấy khăn lau qua là được, không làm phiền cô.