Ánh mắt Hứa Triệt trở nên u ám.
- Dựa vào cái gì mà tôi phải nghe...
- Anh yêu à, chẳng lẽ anh muốn An An có một người bố còn chưa tốt nghiệp cấp ba sao? Người khác sẽ cười nhạo con bé đấy. Anh nỡ nhìn con bé buồn à?
Có lẽ Hứa Triệt chưa từng gặp ai đổi sắc mặt nhanh đến vậy. Cậu ngây người ngay tại chỗ.
Tôi mỉm cười.
- Được rồi, chồng à. Quyết định vậy nhé.
8
Mấy ngày nay, tôi và Hứa Triệt cùng nhau đi đón An An tan học.
Để tránh những phiền phức không cần thiết, tôi dặn An An rằng ở bên ngoài phải gọi Hứa Triệt là anh trai.
Tôi và Hứa Triệt đang nắm tay An An định rời đi thì phụ huynh của bạn cùng bàn với An An đột nhiên bắt chuyện với tôi:
- Mẹ của An An, người đi cùng cô là ai vậy? Tôi nhìn cứ thấy quen quen.
An An nhanh miệng đáp trước:
- Cô ơi, đây là anh trai cháu. Cô hỏi mấy lần rồi đó!
Đối phương cười ha hả:
- Ôi, trí nhớ cô kém quá. Ơ, chẳng phải Hứa Triệt sao? Em gái cậu dạo này thế nào rồi? Tiền nợ trả hết chưa? Giờ là... được người ta để ý rồi à? May mắn thật đấy. Chậc, đứa nhỏ này đúng là, gặp khó khăn cũng chẳng nói với bọn cô một tiếng. Tiểu Trạch thân với cậu như thế, sao lại không giúp cậu được chứ? Có cần phải làm đến mức này không?
Hứa Triệt khựng lại, rút tay đang nắm tay tôi ra.
Tôi không vui nhíu mày.
Nhưng cô ta không nói thêm gì nữa, vội vàng dẫn con mình đi mất.
An An lí nhí than phiền với tôi:
- Mẹ của Từ Giai Giai sao lại hỏi câu đó nữa vậy? Lần trước con nói rõ người đưa con đi học là anh trai rồi mà, cô ấy cứ không nhớ!
- Bảo bối à, sau này nếu con còn gặp những người hỏi mấy câu đáng ghét như thế thì đừng để ý đến họ. Bởi vì dù con có giải thích thế nào, họ cũng không nghe đâu. Họ chỉ nghe những gì họ muốn nghe thôi.
Trò chuyện với An An suốt dọc đường, biết được các bạn trong lớp đều hòa đồng với con bé, tôi mới yên tâm.
Điều duy nhất khiến tôi lo lắng là bạn cùng bàn của An An, Từ Giai Giai.
Tôi không ngờ con của chị gái Tống Trạch lại học cùng lớp với An An, hơn nữa còn trở thành bạn cùng bàn của con bé.
Tôi lập tức nhắn tin cho cô giáo, xin đổi chỗ ngồi cho An An.
Vài ngày sau, lớp của An An tổ chức họp phụ huynh.
Không hiểu sao Hứa Triệt lại khác thường, nhất quyết không chịu đi họp phụ huynh cùng tôi.
Để trốn buổi họp, cậu thậm chí còn đứng ngoài ban công hứng gió suốt cả đêm, thành công khiến bản thân bị cảm nặng.
Tôi đành để cậu ở nhà nghỉ ngơi, một mình đi họp phụ huynh.
Bạn cùng bàn mới của An An là một cậu bé trắng trẻo, ngoan ngoãn.
Cậu bé ngồi ngay ngắn làm bài tập, còn chỗ ngồi của phụ huynh bên cạnh thì trống không.
Tôi đến không tính là muộn.
Các phụ huynh khác hầu như đều đã ngồi vào chỗ.
Từ lúc bước vào cửa đến khi ngồi xuống bên cạnh An An, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của họ đều tập trung trên người mình, mang theo vài phần khác lạ.
Kiểu nhìn chằm chằm không hề kiêng dè ấy khiến người ta vô cùng khó chịu.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại chạm mắt với mẹ của Từ Giai Giai ngồi ở hàng trước. Cô ta nhìn tôi, bỗng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đúng lúc ấy, Từ Giai Giai quay đầu lại, lớn tiếng hỏi An An:
- Ninh Tuế An, sao anh đẹp trai kia hôm nay không đi cùng mẹ cậu vậy?
Việc Hứa Triệt sống c.h.ế.t không chịu đi họp phụ huynh vốn đã khiến An An rất buồn. Bị Từ Giai Giai hỏi như vậy, con bé gần như sắp bật khóc.
Tôi nắm lấy tay An An, ánh mắt lạnh đi:
- Anh ấy bị bệnh, đang nghỉ ở nhà. Với lại, An An nhà tôi thân với cháu lắm sao mà cháu gọi thẳng cả họ tên như vậy? Người lớn trong nhà chưa từng dạy cháu phép lịch sự tối thiểu à?
Từ Giai Giai bị bộ dạng của tôi dọa sợ, co rụt vai lại, trốn ra sau lưng mẹ.
- Mẹ của Ninh Tuế An, Giai Giai nhà tôi chỉ chào hỏi An An thôi mà. Cô hùng hổ như vậy là có ý gì? Làm con bé sợ rồi.
Mấy phụ huynh bên cạnh cũng nhỏ giọng phụ họa.
Vành mắt An An từ lâu đã đỏ hoe nhưng con bé c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố hết sức không để nước mắt rơi xuống. Một cơn giận bốc thẳng từ đáy lòng tôi.
- Từ Giai Giai, cậu không thấy An An sắp khóc rồi sao? Không an ủi thì thôi, còn cố chọc đúng chỗ đau của người ta. Cậu khác gì mấy nữ phụ độc ác trong phim truyền hình chứ? - Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Tôi hơi bất ngờ nhìn sang cậu bé đang chống một tay lên trán, nằm bò trên bàn. Trên mặt cậu mang nụ cười ngọt ngào, nhưng lời nói ra lại sắc bén và cay nghiệt vô cùng.
Từ Giai Giai ngẩn người, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
Mẹ cô bé tức giận nói:
- Cháu ăn nói kiểu gì thế hả? Đúng là chẳng có giáo dưỡng!
Tôi khẽ cười nhạt:
- Mẹ của Giai Giai, chẳng phải thằng bé nói đúng sự thật sao? Chẳng lẽ chị còn định chấp nhặt với một đứa trẻ?
Cô ta còn định cãi nhau với tôi.
Đúng lúc giáo viên chủ nhiệm bước vào.
Nể mặt cô giáo, tôi không tiếp tục đôi co với cô ta nữa.
Sau khi buổi họp phụ huynh kết thúc, tôi bị cô giáo giữ lại để nói chuyện:
- Mẹ của An An, chuyện này tôi muốn nói với chị từ lâu rồi, nhưng trước giờ chưa có cơ hội. Nhân buổi họp phụ huynh lần này, tôi nói rõ luôn nhé.
Biểu cảm của cô vô cùng nghiêm túc.
- Người mỗi sáng đưa An An đến trường... rốt cuộc có quan hệ gì với An An?
Tôi lập tức cảm thấy khó chịu, hỏi ngược lại:
- Cô giáo hỏi tôi câu này với tư cách gì vậy?