- An An nói đó là anh trai con bé. Nhưng cậu thanh niên đó nhìn cũng chỉ trẻ hơn chị vài tuổi, sao có thể là anh trai của con bé được? Vốn dĩ tôi không định xen vào chuyện này. Nhưng mấy hôm nay có một phụ huynh biết rõ tình hình đã kể cho tôi nghe về cậu ta. Một thanh niên mồ côi cả cha lẫn mẹ, bỏ học từ cấp ba, lại còn là một tên côn đồ... Để cậu ta sống chung dưới một mái nhà với Tuế An, tôi thấy chuyện này không hề thích hợp.
Tôi không muốn nghe cô nói tiếp nữa, liền cắt ngang lời cô:
- Cô giáo, cảm ơn cô đã quan tâm đến An An. Nhưng trong chuyện này có lẽ tồn tại một vài hiểu lầm. Hứa Triệt không hề vô dụng như những người kia nói. Anh ấy rất tốt. An An cũng rất thích người anh trai này, không có gì là không thích hợp cả. Thay vì bận tâm chuyện đó, cô giáo nên dành nhiều sự chú ý hơn cho các học sinh khác trong lớp. Nếu những đứa trẻ ở bên cạnh An An đều là kiểu người vô lễ, thích đặt điều nói xấu sau lưng người khác, vậy thì tôi sẽ phải cân nhắc đổi cho con một môi trường học tập mới.
9
Điều khiến tôi bất ngờ là… Tôi nhìn thấy Hứa Triệt. Anh đứng ở đầu con hẻm cách trường của An An hai dãy phố.
Trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống rất thấp, hai tay đút túi, dựa vào tường, lặng lẽ hòa lẫn giữa dòng người qua lại.
Tôi đang định dẫn An An đi tới thì chợt nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước đến bên cạnh Hứa Triệt.
Hai người nói với nhau vài câu.
Hứa Triệt vừa quay đầu định rời đi thì bất ngờ bị đối phương bẻ quặt hai tay ra sau lưng, lôi thẳng vào một cửa hàng bên cạnh.
Người đó chính là Tống Trạch!
Giờ này hắn tìm Hứa Triệt, tám chín phần mười sẽ chẳng có chuyện gì tốt.
Tôi bảo An An quay lại trường trước, còn mình lập tức đi theo.
Đó là một quán net.
Ánh sáng bên trong mờ tối, mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Khói trắng lượn lờ quanh đầu ngón tay những người đang hút t.h.u.ố.c, như những con rắn nhỏ uốn lượn bay lên.
Mùi thức ăn lẫn với mùi rác quện vào nhau, hun đến mức người ta hoa cả đầu.
Tôi nhanh ch.óng đảo mắt tìm kiếm giữa đám đông.
Thoáng thấy Tống Trạch đang kéo Hứa Triệt đi vào căn phòng trong cùng, tôi lập tức len qua những dãy ghế và đống rác chất chồng để đuổi theo.
Cánh cửa phòng chỉ khép hờ.
Tiếng nói chuyện của hai người loáng thoáng vọng ra từ bên trong.
Rõ ràng hai người đã xảy ra xung đột.
Phản ứng của Hứa Triệt vô cùng dữ dội.
- Cút! Đừng ép tao g.i.ế.c mày.
- Hứa Triệt, mày như thế thì chẳng còn nghĩa khí gì cả. Dù gì tụi mình cũng là bạn lớn lên từ nhỏ, tao chỉ mượn mày ít tiền thôi mà cũng không chịu.
- Ai là anh em với mày? Lúc mày khuyên em gái tao đi c.h.ế.t, mày còn nhớ tụi mình là anh em không?
- Haizz, bệnh của em gái mày có chữa cũng chẳng khỏi. Sống chỉ là gánh nặng thôi, sao mày cứ không chịu nghĩ thông nhỉ? Cái cô nàng giàu có lần trước ấy, mày quen cô ta thế nào vậy? Ra tay một cái là từng này tiền, giàu thật đấy!
- Tao không thân với cô ấy. Cô ấy không có tiền.
- Thôi đi. Chị tao nói hết rồi. Giờ mày đang sống chung với người ta cơ mà. Tao không tin mày không có tiền. Cho tao mượn ít đi!
- Nếu mày không chịu cho mượn, tao sẽ đi tìm cô ấy xin.
Lời vừa dứt, tôi đã nghe thấy một tiếng rầm. Ngay sau đó là tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng khắp nơi.
Tiếng gầm đầy giận dữ của Hứa Triệt vang lên:
- Tống Trạch, đồ súc sinh! Tránh xa cô ấy ra! Mày dám đi tìm cô ấy, tao g.i.ế.c mày!
- Đệt mẹ mày, Hứa Triệt, thằng điên!
Bên trong hỗn loạn vô cùng.
Tiếng đồ vật rơi lách cách xen lẫn tiếng gió rít của những cú đ.ấ.m tay không, nghe mà khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Tôi không dám xông vào chỉ lặng lẽ mở ghi âm rồi trốn ở một góc.
Đúng lúc tôi đang thấp thỏm không yên thì...
Két.
Cánh cửa khép hờ bỗng bị người bên trong đẩy ra.
Hứa Triệt bước ra ngoài. Bốn mắt chúng tôi bất ngờ chạm nhau. Tôi liếc nhanh vào bên trong.
Tống Trạch đang nằm dưới đất, ôm đầu không đứng dậy nổi nhưng Hứa Triệt cũng chẳng khá hơn. Khóe mặt bị thương, trên cánh tay còn bị trầy mất một mảng da.
Rõ ràng anh không ngờ tôi lại xuất hiện ở đây. Trong khoảnh khắc ấy, vẻ mặt anh ngập tràn kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh đã trở lại bình tĩnh, Hứa Triệt cau mày:
- Sao cô lại ở đây? Đúng là hồ đồ. An An đâu?
- Con bé ở trường. Em thấy Tống Trạch kéo anh vào đây, sợ anh xảy ra chuyện nên đi theo xem. - Tôi lắc lắc chiếc điện thoại trong tay: - Em đã ghi âm rồi. Nếu tình hình không ổn thì sẽ lập tức báo cảnh sát. Còn anh nữa, Hứa Triệt. Anh có biết mình vẫn chưa khỏi hẳn, còn đang sốt không? Thế mà lại một mình chạy ra ngoài, còn để người ta đ.á.n.h thành thế này?
Hứa Triệt đứng yên bất động tại chỗ, sắc mặt tái nhợt. Anh mím c.h.ặ.t môi, cúi đầu nhìn tôi, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi như tờ giấy nhám đã bị vò nát rồi lại ép c.h.ặ.t:
- Những lời vừa rồi... Cô đều nghe thấy rồi sao?
Tôi giơ tay, nhẹ nhàng lau vệt m.á.u đang chảy nơi thái dương anh. Trái tim khẽ co thắt, đau âm ỉ, dày đặc.
- Đừng sợ. Em sẽ không rời xa anh đâu. Chúng ta về nhà nhé? Em và An An đều đang đợi anh.
10
Sau khi vết thương lành hẳn, Hứa Triệt quay lại trường học.
Mặc dù đã bỏ học hơn hai năm, nhưng anh rất chăm chỉ và cầu tiến. Ngay kỳ thi tháng đầu tiên sau khi trở lại trường, anh đã lọt vào top một trăm toàn trường.
Tôi chuẩn bị một lá bùa bình an tặng anh.
Bên trong lá bùa có đặt một tấm ảnh của anh và em gái.
Lúc nhìn thấy, Hứa Triệt rõ ràng sững người.
- Sao em lại có cái này?