"Năm đó gió thổi qua cánh đồng" kể về một cặp đôi thanh mai trúc mã kết hôn nhiều năm, nhìn nhau sinh chán ghét, cuối cùng tan đàn xẻ nghé. Nhưng vào đêm trước khi ly hôn, nam chính xuyên không về hơn hai mươi năm trước, gặp lại người vợ lúc nhỏ, nhìn cô ấy cùng mình ngày trước nương tựa lẫn nhau, lớn lên từng chút một. Vào lúc hai người yêu nhau sâu đậm nhất, anh ấy đã cắt đứt tình yêu của đôi bên, khiến cho thế gian này bớt đi một cặp oan gia ngõ hẹp.
Cảnh quay đầu tiên được bấm máy ngày hôm nay là cảnh ba từ hơn hai mươi năm trước xuyên không trở về, nhìn thấy người vợ lúc nhỏ, trong lòng vô cùng hoài niệm.
Tôi đứng giữa những bông tuyết bay bay, đôi tay nhỏ bé vì lạnh mà đỏ ửng, trong tay nắm c.h.ặ.t một chiếc khăn quàng cổ cũ, sau đó chạy đến trước mặt anh trai nhỏ diễn cùng mình, đem chiếc khăn quàng cổ cho anh ấy quàng..... quàng..... quàng không vào.....
Cũng may anh trai nhỏ thông minh, anh ấy cúi gập người xuống để tôi quàng cho anh ấy.
Và rồi vào lúc này, ba xuất hiện, ba cất giọng lạnh lùng nói: "Lạnh thế này, khăn quàng cho cậu ta rồi, con tính sao đây?"
Ba tiến lên giật lấy chiếc khăn quàng nhét lại vào tay tôi: "Tự quàng vào đi, trời lạnh lắm."
Còn tôi chớp chớp đôi mắt to, đem chiếc khăn quàng cho cổ của ba.
Ba sững sờ.
Cảnh quay này diễn rất tốt, lúc chú đạo diễn hô cắt, ba bèn cởi chiếc khăn quàng cổ ra bọc lấy người tôi.
Còn tôi lắc đầu, lại tháo khăn quàng cổ ra quàng vào cổ ba.
Vốn dĩ cảnh này cần phải tạo tuyết nhân tạo, nhưng hôm nay rất may mắn, trời thật sự đổ tuyết, thế là cứ thế dùng tuyết thật mà quay luôn.
Hiệu quả rất tuyệt, nhưng cũng lạnh thật sự.
Còn tôi nghiêm túc nhón mũi chân quàng khăn cho ba, chớp chớp đôi mắt nói: "Ba lạnh ạ."
Ba nhìn tôi, bỗng nhiên mỉm cười, cúi người bế tôi lên: "Mẹ con dạy cho con à? Mẹ con thông minh thật đấy."
Tôi gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu.
Ba cau mày: "Lắc đầu là có ý gì? Cô ấy không cho con nói là do cô ấy dạy à?"
Tôi nghiêm túc nói: "Mẹ trước đây hay kể với con rằng, con là con gái của ba, phải yêu ba ạ."
"Trước đây? Thế còn bây giờ thì sao?"
"Bây giờ mẹ bảo Huyên Huyên sao cũng được ạ."
Ba: "....."
Trên mặt tôi hiện lên nụ cười: "Nhưng bây giờ Huyên Huyên chính là rất yêu rất yêu ba ạ."
16,
Ba hình như rất thích tôi, đi đến đâu cũng mang tôi theo đó.
Mọi người trong đoàn phim lúc đầu gọi tôi là Huyên Huyên, bây giờ thì gọi tôi là tiểu thư nhỏ.
Dì Bạch lúc đầu cũng luôn đi cùng chúng tôi.
Nhưng dì ấy luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tủi thân và sợ sệt, còn thường xuyên trốn sau lưng tôi mà khóc.
Tôi không thèm nhìn dì ấy.
Mẹ dặn tôi, dì Bạch này không được bén mảng lại gần, bén mảng vào là xui xẻo.
Cứ thấy dì ấy khóc là tôi chạy thật xa, tự mình trốn đi.
Ba thỉnh thoảng sẽ hỏi tôi mấy câu hỏi kỳ lạ.
"Huyên Huyên, mẹ có từng kể với con chuyện gì về dì Bạch không?"
"Mẹ bảo trông xinh lạ lùng, thảo nào ba thích ạ."
"Mẹ có từng nói gì về phụ nữ độc lập có thù phải báo không?"
"Ba ơi, phụ nữ đục lị là gì ạ? Có sầu phải bế là gì ạ?"
"Mẹ có từng dạy con cách bỏ đinh vào giày của người khác không?"
"Tiểu Béo bỏ sâu róm vào giày của con, con bỏ đá vào giày của bạn ấy, mẹ đ.á.n.h con đau lắm ạ."
Sắc mặt ba chùng xuống: "Cậu ta động tay trước mà, mẹ con lại đ.á.n.h con á?"
"Vâng ạ, bởi vì mẹ của Tiểu Béo cũng đ.á.n.h Tiểu Béo, đ.á.n.h t.h.ả.m lắm ạ, thế là mẹ con cũng đ.á.n.h con một trận."
Sau đó mẹ bảo tôi ngốc quá, sao lại để người ta phát hiện ra cơ chứ.
Ba tôi không nói gì nữa, ba thường xuyên không nói gì cả.
Chắc là không thích nói chuyện nhỉ.
17
Sau đó có một hôm, lúc tôi đang diễn xuất, nghe thấy bên kia cãi cọ ỏm tỏi, tôi muốn qua xem thử nhưng chị Tiểu Hoa không cho tôi đi.
Lát sau ba với sắc mặt âm trầm hỏi tôi.
"Huyên Huyên, con có biết dì Bạch dị ứng quả xoài không?"
"Ba ơi, dị ứng là gì ạ?"
"..... Đồ dị ứng chính là thứ ăn vào hoặc chạm vào sẽ khiến người ta bị ốm."
Tôi trợn tròn mắt: "Ba có thứ gì bị dị ứng không ạ?"
"Con phải ghi nhớ những thứ ba dị ứng, canh giữ thật kỹ, không cho bọn họ đến gần ba!"
Ba nhìn tôi hồi lâu không nói năng gì.
Tôi lại nói: "Mẹ rất thích hoa, nhưng chưa bao giờ để hoa trong nhà, có phải vì con bị dị ứng không ạ?"
Giọng ba hình như hơi nghẹn ngào: "Người dị ứng phấn hoa chính là....."
Ba không nói tiếp nữa.
Sau đó ba và dì Bạch cãi nhau một trận to rất to, làm cả đoàn phim náo loạn đến mức không thể bấm máy được.
Chị Tiểu Hoa che chở cho tôi ở một góc khuất đông người, còn ân cần dặn dò tôi: "Có cái người họ Bạch đó ở đây, tuyệt đối đừng ở một mình một chỗ."
Sau đó quả thực tôi chẳng ở một mình lúc nào, ba luôn kè kè bên cạnh tôi, cho dù là những lúc không có cảnh quay của ba.
Lúc sau quay đến cảnh nam chính lúc nhỏ bị người nhà đuổi ra ngoài, không có nơi nào để đi, nữ chính lúc nhỏ bèn đưa anh ấy về nhà, còn cho anh ấy trốn trong chuồng ch.ó, ngày nào cũng bưng nồi cơm điện múc đầy ắp cơm nhét vào bát cơm của ch.ó.
Ba bỗng nhiên bật cười, rồi quay mặt đi chỗ khác.
18,
Ba sau đó không thèm để tâm đến dì Bạch nữa, lúc nào cũng ở kè kè bên cạnh tôi, còn nói mấy lời khó hiểu.
Ba nói: "Huyên Huyên, con nói xem, nếu một người bỗng nhiên trở nên khiến con không thể nhận ra nữa, thì rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?"
"Thế có phải ba nhận nhầm người rồi không ạ."
"Không có."
"Vậy là vì cái gì ạ?" Tôi đầy vẻ thắc mắc.
Ba bỗng cười nhẹ, trên mặt đầy vẻ bất lực: "Cũng có thể là nhận nhầm người, nhận người tốt thành người xấu, nhận người xấu thành người tốt."
"Ba đừng sợ, Huyên Huyên đi cùng ba đến bệnh viện khám mắt nhé." Tôi sờ sờ mắt ba: "Bệnh mù mắt của ba chắc chắn sẽ khỏi thôi ạ."
Ba hình như vô cùng đau lòng ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào n.g.ự.c.
"Nếu ba làm sai chuyện, làm tổn thương người mình thích thì phải làm sao đây?"
"Vậy thì biến thành một người anh hùng (hoặc tỷ tỷ/chị gái) bảo vệ cô ấy ạ."
".....Đã bảo là biện giải chứ không phải biến thành chị gái."
"Dạ!"
Ba ôm lấy con, nhẹ nhàng hỏi: "Thế Huyên Huyên có thích ba không?"
"Thích ạ, rất thích, cực kỳ thích, thích vô điều kiện luôn."
Mẹ nói rồi, lúc đóng phim thì phải diễn theo kịch bản.
Tôi trong kịch bản chính là rất yêu rất yêu ba.
19
Phần diễn của tôi không tính là nhiều, chẳng mấy chốc mà đã đóng máy rồi.
Cảnh quay cuối cùng chính là nữ chính lúc nhỏ và nam chính lúc nhỏ chia tay trong tuyết, bọn họ đã hứa hẹn sau này sẽ gặp lại nhau.
Trận tuyết đó tôi đã khóc, tôi nói: "Gặp lại lần nữa, anh còn nhận ra em không?"